Giêng, kì nghỉ Tết kết thúc, nhưng dường như dư vị ngày
lễ hẵng còn đọng lại.
Buổi tối khoảng hơn tám giờ, một đám nam nữ áo quần xúng xính đang ngồi
trong căn phòng sang trọng của khu nghỉ dưỡng nào đó. Trần Kình khoanh tay dựa
lưng vào ghế sofa, nhắm mắt thư giãn, làm ngơ trước lời lẽ âu yếm được thốt ra
bởi giọng nói nhẹ nhàng uyển chuyển của cô nàng bắt cặp với hắn. Mãi một lúc sau
hắn mới mở mắt ra, cầm ly rượu vang đỏ trên bàn đưa cho cô ta, hờ hững nói: “Nói
lâu như thế mà không mệt à? Uống một ngụm cho đỡ khát.”
Cô nàng cười duyên dáng đón lấy ly rượu, chớp mắt tỏ vẻ hờn dỗi, đáp:
“Có nói nhiều nữa cũng chẳng thấy anh chịu nghe câu nào.” Nói xong, cô ta liền
nhấp một ngụm.
Trần Kình cũng cầm một ly lên, chậm rãi trả lời: “Sao lại không nghe em
nói, nghe nhiều đến nhức cả đầu ấy chứ...”
“Vậy em mát xa cho anh nhé? Em từng học qua với chuyên viên mát xa
đấy.” Cô nàng nói xong liền giơ cánh tay lên chuẩn bị trổ tài, bỗng điện thoại
trong túi xách vang lên, cô lấy ra xem, đột nhiên kêu thất thanh: “Oa, là ông
đạo diễn mà anh giới thiệu gọi đến này.” Dứt lời, cô vội ấn phím trả lời, giọng
nói càng thêm nịnh bợ: “Dạ, đạo diễn Hoàng ạ... Thật không ạ? Vâng vâng, ngày
mai gặp lại.”
Cô nàng cúp điện thoại, mở rộng hai tay vòng qua cổ Trần Kình, hôn nhẹ
lên má hắn, vui vẻ nói: “Đạo diễn Hoàng đích thân thông báo em đi thử vai, lại
còn là nữ chính. Anh yêu à, cám ơn anh nhé.”
Trần Kình kéo tay cô ta xuống, giọng bình thản: “Vậy thì gắng mà diễn
cho tốt, đừng làm mất mặt tôi.”
“Nhưng tối nay em phải về xem kịch bản...”
“Ừ.”
“Vậy, ngày mai ‘mát xa’ bù cho anh sau nhé?”
“Để sau đi.”
Cô gái còn thì thầm thêm mấy câu thân mật rồi mới lưu luyến rời khỏi
đó. Trần Kình rút khăn giấy ra lau mặt, hắn nghe thấy một giọng cười vang lên
bên tai: “Được đó ông anh, hôm nay lại là một gương mặt mới.”
Hướng Dương cười khúc khích tiến lại gần, hất mặt về phía cửa: “Cô em
này trông rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi.”
“Ừ, có tham gia một cuộc thi sắc đẹp nào đó, hình như cũng được
giải.”
“Chẳng trách, có điều cô gái này vẫn đứng đắn thuần khiết
lắm.”
“Quá phiền phức thì có.” Trần Kình ngửa người về phía sau, bức xúc trả
lời. Trong lòng hắn lại nghĩ, “thuần khiết”? Không biết cô nàng đầy rẫy kỹ xảo
trên giường, thậm chí còn cuồng nhiệt hơn cả gái điếm trong AV[3'> liệu có được
cho là “thuần khiết” chăng?
[3'> AV: Viết tắt của Adult Video - phim người lớn.
“Không phải lại muốn đổi người chứ? Có chuyện gì đây anh trai, chẳng lẽ
lại phải chịu kích thích gì đó? Ai có thể kích thích nổi kẻ sắt đá như cậu chứ?
Chẹp chẹp, hiếm có hiếm có, mau để tôi chiêm ngưỡng xem nào.” Hướng Dương ngạc
nhiên nói, lại còn áp sát mặt lại gần Trần Kình quan sát.
Trần Kình giơ tay đẩy mặt Hướng Dương ra, khó chịu nói: “Đủ rồi, đừng
trêu tôi nữa, tôi cũng đâu phải nhân vật chính của ngày hôm nay, cái thằng
Phương Chính này không hiểu bị tắc đường hay là bận sinh đẻ gì mà mãi chưa xuất
hiện?”
“Chắc là bận sinh đẻ giữa đường ấy chứ.” Hướng Dương bĩu môi
nói.
Đúng lúc đó, cửa căn phòng bật ra, một người đàn ông vóc dáng cao to
bước vào. Anh ta mặc chiếc áo khoác dài màu xám phối với quần bò xanh đậm, mắt
đeo kính râm gọng to, phong cách hơi giống ngôi sao bây giờ. Người này tháo kính
xuống, để lộ gương mặt thanh tú, khí chất ngời ngời, nhưng vừa lên tiếng đã nhận
ra ngay một tên lưu manh: “Các bạn bên này vẫn khỏe chứ nhỉ?”
Trần Kình bật cười: “Nửa năm không gặp, cậu vẫn vô lại như
thế.”
Hướng Dương thấy Phương Chính đi tới, giơ chân đạp Trần Kình một cái
rồi nghiêng người rời đi, mỉm cười lảm nhảm: “Đánh là thân mắng là yêu, không
đánh không mắng dùng chân đá cũng được.”
Sau đó hắn lách người ngồi cạnh Trần Kình, hèn hạ nói: “Các anh giai
nhất định là nhớ em muốn chết đây? Em đi trên đường mà cái lỗ tai như thiêu như
đốt, chắc chắn là hai anh cứ nhắc em mãi.”
“Biến đi, ai là anh giai cậu, tôi còn kém cậu ba tháng đấy.” Hướng
Dương cười đùa mắng hắn.
“Nhỏ mọn thế, tôi là anh cậu được chưa, chà, mà cậu rẻ tiền quá tôi
không có hứng, tôi lại thích làm anh giai của A Kình hơn, xem ra điều này cũng
bất thành rồi.”
Bởi vì Trần Kình lúc nhỏ toàn bị mẹ gọi bằng giọng miền Nam dịu dàng “A
Kình, A Kình”, vì vậy mà bạn bè đều học theo giọng điệu đó: “A Kình, đi chơi
thôi”, “A Kình, mau lên không thiếu mất bạn rồi”... về sau mọi người đều quen
gọi hắn như thế.
“Cậu nhạt nhẽo quá đấy, trước khi ra nước ngoài cũng thế, về nước rồi
vẫn chưa quên cơ à.” Trần Kình tiến gần tới, hất hàm: “Sau này nói năng cẩn
thận, mọi người đang ở đây hết đó.”
Phương Chính liếc mắt nhìn đôi nam nữ đang dựa vào nhau phía bên kia,
cười cười lắc đầu, khẽ lẫm bẩm: “Con bé ngốc ấy mà”, rồi hỏi Trần Kình: “Cậu nói
xem, đàn bà có phải đều ngu xuẩn như vậy không, nói một đằng nghĩ một nẻo, toàn
thích làm bộ ngọt ngào trước mặt người yêu...”
Trần Kình không hứng thú với chủ đề này, vừa hay có bồi bàn đi đến,
liền ra hiệu lấy cho hắn ba chai bia. Hắn cầm một chai đưa cho Phương Chính,
cũng tự lấy cho mình một chai, sau