hông đủ hả giận, ổn định lại tâm trạng, Trần Kình sải bước đi thông
qua thang đu sân khấu, chỗ này luôn có người phụ trách bảo vệ, nếu không thì vũ
nữ trên sân khấu làm hắn tức giận kia, sớm đã bị sài lang hổ báo phía dưới xé
vụn nuốt chửng rồi.
Lâm Uyển vẫn đang tiếp tục, nhìn thấy Trần Kình bước lên cũng không sợ hãi,
mà còn hướng về phía sau hắn, cũng chính là phía bọn Hướng Dương, tung ra nụ hôn
gió lả lơi vô cùng, sau đó cười với Trần Kình một cách mê hoặc, trong mắt lộ vẻ
khiêu khích. Cuối cùng đã làm Trần Kình nổi giận, hắn bước tới, gân xanh nổi
trên trán, khóe miệng nhếch lên, trong mắt ánh lên sự hung bạo tàn nhẫn.
Vẻ mặt này Lâm Uyển đã quá quen thuộc, cơ thể ướt sũng run lên, dẫu sao cũng
cảm thấy hơi lạnh. Trong nháy mắt cô liền khôi phục lại lí trí, vở kịch vừa mới
bắt đầu đã phải hạ màn, nhưng dưới con mắt cô, quyền quyết định dường như không
nằm trong tay mình. Ánh mắt cô chăm chú nhìn vào bên cạnh Trần Kình, để không
trở thành vật hy sinh dưới quả đấm đang nắm chặt của hắn, cô quyết định ra tay
trước.
“Anh yêu à!” Cô nũng nịu gọi một tiếng, chạy như bay qua chỗ người đàn ông
hệt như chú chim nhỏ, giang rộng đôi tay ôm lấy hắn, ngay cả cánh tay chưa kịp
với ra của hắn cô cũng ôm lấy. Không đợi người kia mở miệng, cô liền kiễng mũi
chân lên hôn hắn.
“Mẹ kiếp...” Trần Kình vừa nói ra mấy chữ, lập tức bị Lâm Uyên nuốt vào. Từ
lúc sinh ra đến nay, đây là lần đầu tiên cô mạnh dạn như thế, hơn nữa lại còn
trước bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào. Có lẽ do vừa rồi nhảy múa quá hưng
phấn, có lẽ do cô thật sự ý thức được sự sợ hãi, tóm lại, cô đã trở nên điên
khùng cực độ. Cảm giác thấy cơ thể người đàn ông vẫn cứng đờ, lại có dấu hiệu
muốn thoát ra, cô lập tức theo phản xạ có điều kiện, vắt hai cánh tay lên cổ
hắn, đồng thời giơ hai chân lên quấn qua eo hắn, bám chặt trên người hắn giống
như con bạch tuộc.
Trần Kình rất kinh ngạc, bây giờ hắn cũng bắt đầu hoài nghi người con gái này
rốt cuộc có phải Lâm Uyển hay không. Nếu không phải hơi thở quen thuộc kia nhắc
nhở, hắn nhất định sẽ vứt cô xuống đất, kiểm tra triệt để trước rồi nói tiếp.
Nhưng hắn vẫn căm phẫn, cơn thịnh nộ này mạnh mẽ đến mức không thể nào chỉ một
cái hôn nồng nhiệt và sự trêu đùa cơ thể đã có thể lắng xuống. Còn nữa, cô gái
này thật sự đã nghiện nhảy nhót rồi, lại có thể xem hắn như ống tuýp mà quấn
lấy. Mẹ kiếp! Đợi đến lúc Lâm Uyển không thể không hít thở, hắn đẩy cô ra, gầm
lên: “Lâm Uyển, cô gan đấy!” Lâm Uyển cũng không lên tiếng, chỉ vùi đầu vào vai
hắn thở hổn hển.
Trên sân khấu xem như đã “viên mãn” rồi, nhưng dưới sân khấu lại sớm đã không
cam lòng. Các anh đều nhờ vào ý nghĩ dâm loạn mà sống, tự nhiên lại có thằng lên
trên không ngần ngại làm đủ thứ, mẹ kiếp cái trò ăn mảnh. Nơi này vốn tập trung
đủ mọi hạng người, tính nết phẩm hạnh gì gì đều có, hơn nữa đều là động vật bị
chất cồn và tình dục kích thích, trong sự đố kị lại càng chẳng có gì phải
sợ.
Trong nháy mắt, cả nơi đó như nồi lửa, tiếng oán hận rung trời, ai cũng như
vậy, một người hai người không thể nào khơi sóng gợi gió gì, nhưng người đông,
lòng can đảm cũng tăng thêm gấp bội. Có người mắt long lên, có người uống quá
chén thậm chí còn kiên quyết muốn xông lên trên sân khấu. Giám đốc vội không
ngừng sai bảo vệ duy trì trật tự, trước tiên đưa mấy vị đại thần này bình an ra
ngoài rồi nói tiếp.
Trần Kình xem xét tình hình, quyết định về nhà đóng cửa giải quyết sau, hắn
bèn vỗ vỗ vào mông Lâm Uyển, nói: “Bỏ ra.” Lâm Uyển còn đang căng thẳng, nào dám
buông tay, Trần Kình bực mình: “Cứ thế này mà đi hả?”
Lúc này cô mới kịp phản ứng, bỏ tay ra khỏi người hắn. Nhưng Trần Kình vừa
thấy quần áo của cô lại càng thêm tức giận. Trái qua việc bị hất nước ban nãy và
sự quấn quýt vừa rồi, quả thật đã không ra thể thống gì nữa. Hắn lập tức khoác
áo vest của mình trùm qua đầu, che kín mặt, bọc lấy, sau đó bế ngang người
cô.
Khi đi qua vị giám đốc kia, Trần Kình nghiến răng dặn dò một câu: “Đóng cửa
lại, kiểm tra tất cả di động, tất cả hình ảnh, video đều xóa sạch cho tôi.”
Giám đốc ngẩn ra, lập tức gật đầu lia lịa, vâng vâng dạ dạ, trong lòng lại lo
lắng, ở đây có rất nhiều nhân vật đều không thể đắc tội, nhưng vị trước mắt đây,
haiz, lại càng không thể đắc tội. Hôm nay đúng là đại xui xẻo, nếu thời gian có
thể quay trở lại nửa tiếng đồng hồ, ông nhất định sẽ khóc lóc xin bà cô kia hạ
đài, bà cô ơi đừng nhảy nữa, con không nên gây sự chú ý của bà, con sai rồi.
Có lực lượng bảo vệ ra sức yểm trợ và Hướng Dương bọn họ giúp mở đường, Trần
Kình coi như thuận lợi đưa Lâm Uyển thoát vòng vây. Ra đến bên ngoài, nhìn lên
bầu trời lấp lánh ánh sao, làn gió buổi tối man mác thổi qua mặt, Lâm Uyển như
từ trong cơn say tỉnh lại, cảm thấy tất cả những gì xảy ra vừa rồi thật khó mà
tin được, hệt như một giấc mơ hoang đường vậy. Nhưng nghe tiếng người đàn ông hô
hấp nặng nề, cô biết giấc mơ này vẫn chưa kết thúc. Sau đó mãi cô mới nghĩ ra,
trong cơ thể mình nhất định còn sót lại chất cồn, chẳng trách lại điên khùng như
vậy.