óa hoa đua nhau khoe sắc, một lớn một nhỏ, một tĩnh một
động, trông thật tươi đẹp hài hòa.
Lâm Uyển khẽ thở dài trong lòng, nếu đây là một phần tiền đặt cược, cô nghĩ
mình đã bị xiêu lòng.
Nhìn thấy cô ngẩn ra, Tiểu Bảo bất mãn kéo dài giọng: “Mẹ…” Giãy hai chân
muốn xuống đất, Trần Kình liền bế nó tiến nhanh về phía cô.
Tiểu Bảo ở trong lòng ba nó, từ rất xa đã vươn hai tay hướng đến, khuôn mặt
nhỏ nhắn tràn ngập niềm vui và hạnh phúc vô ngần. Lâm Uyển lẳng lặng đứng tại
chỗ, nhìn họ tiến đến gần như đang xem một thước phim quay chậm.
Bỗng một làn gió ùa qua, mang theo hương hoa thoang thoảng.
Cô cảm nhận được, đó là hương vị của hạnh phúc.
Bên tai dường như có một giọng nói thầm thì, bắt đầu một lần nữa, được
không?
Được không?
Bắt đầu một lần nữa?
Quên đi hắn là ai, chỉ cần nhớ một điều, hắn là ba của con cô.
Chỉ cần nghĩ như vậy, như vậy thôi… có lẽ sẽ càng hạnh phúc.
Trời cao, mây trắng, nước xanh, cát mịn.
Lâm Uyển xòe ô ngồi trên bờ cát, nhìn cách đó không xa một lớn một nhỏ đang
chơi té nước.
Tiểu Bảo chỉ mặc một chiếc quần đùi, cái dáng lũn cũn ngâm dưới nước non nửa,
ôm một chiếc súng bắn nước rất lớn màu sắc sặc sỡ, liều mạng bắn phá. Trần Kình
cầm súng rỗng vừa trốn vừa tránh, thỉnh thoảng còn đầu hàng xin được khoan
dung.
Hắn mặc một chiếc áo phông trắng và chiếc quần đi biển màu xanh lục, tóc ngắn
ẩm ướt dán lại thành từng đám, tay và chân ướt đẫm nước hiện lên vẻ rực rỡ khỏe
mạnh dưới ánh nắng mặt trời, sảng khoái cười giống như một đứa trẻ to xác vô âu
vô lo.
Nghe từng trận tiếng đùa vang, trên gương mặt Lâm Uyển lộ ra nụ cười thỏa
mãn.
Từ sau khi Trần Kình xuất hiện, Tiểu Bảo thay đổi rất lớn, tính cách càng
ngày càng cởi mở, cũng hoạt bát hơn nhiều, không ỷ lại cô như trước. Cô cảm thấy
rất tốt, một đứa bé trai nên trưởng thành như vậy. Phải nói rằng Trần Kình là
một người cha không tồi, làm con của hắn quả thật rất hạnh phúc.
Con người này đã thay đổi rất nhiều. Trên một số phương diện nào đó có thể
gọi là hoàn toàn lột xác.
Bây giờ mỗi lần hắn đến đây đều mang theo rất nhiều quà, tặng cho thằng bé đồ
chơi đẹp, đồ ăn ngon. Quà tặng cô có khăn lụa, trang sức bạc nguyên chất, quyển
sách cô từng vô ý nói rằng mình chưa mua được, thậm chí còn có cả một bộ sơn
móng tay, so với đống túi và giày hàng hiệu trong tủ của căn hộ trước kia, những
thứ này mới thật sự khiến cô động lòng.
Hắn còn dành nhiều thời gian và tâm sức với những người trong gia đình cô,
tóm lại đã thành công dụ dỗ bọn họ đứng trên cùng một chiến tuyến. Mỗi lần gặp
mặt họ đều thẳng thừng có, ám chỉ có, bảo cô đừng bỏ qua hạnh phúc, nên sớm đoàn
tụ gia đình. Em trai cô còn cười nói cô được chiều chuộng mà sinh ra kiêu ngạo.
Về khoảng thời gian quá khứ tối tăm kia, bọn họ đều cho rằng nên tha thứ, hoặc
nói là nên nhìn thoáng ra. Đương nhiên, điều bọn họ biết được chỉ là một phần
của sự thật…
Lại một loạt tiếng kêu nữa làm cô chú ý, chỉ thấy Trần Kình đang bế ngang
Tiểu Bảo, đứng chỗ nước sâu hơn một chút nhưng chưa lên quá đầu gối hắn. Tiểu
Bảo đang khua tay loạn xạ, Trần Kình chốc chốc lại hù dọa nó, làm bộ sẽ thả nó
ra, Tiểu Bảo oa oa kêu to: “Mẹ ơi, cứu con với!”
“Ba là người xấu.”
Trần Kình giả bộ tức giận, nhấc bổng thằng bé lên, cù nó một trận, Tiểu Bảo
vừa cười vừa hét, cuối cùng xin tha: “Con sai rồi, ba là người tốt.”
Khung cảnh náo nhiệt hạnh phúc đó khiến Lâm Uyển cảm động, nhưng khi Trần
Kình ôm con đi đến trước mặt, nụ cười trên khóe môi cô đã tắt, những khát khao
cháy bỏng trong mắt hắn cô cũng làm như không thấy.
Đây là chút kiên trì của cô. Bởi họ sắp phải đối mặt với nhau không chỉ một
sớm một chiều mà là cả đời người. Cô cần có đủ lòng tin và cảm giác an toàn mới
có thể đem tương lai của bản thân và con trai giao cho hắn.
Tắm rửa thay quần áo ở gian phòng trong bãi tắm, sau đó đến nhà hàng hải sản
bên cạnh giải quyết bữa cơm chiều. Tiểu Bảo thích ăn tôm, Trần Kình liền bóc vỏ
cho nó đầy một đĩa, bây giờ cứ mỗi khi ăn cơm cùng nhau thì công việc này lại là
của hắn, không ai có thể giành được.
Lâm Uyển giữa chừng đi vào toilet, đến lúc về Tiểu Bảo thần bí sáp lại gần
nói: “Vừa rồi con thấy dì bên kia liếc mắt đưa tình với ba.”
Cô sửng sốt, lập tức phê bình: “Trẻ con không được nói lung tung.”
Tiểu Bảo phản bác: “Con không nói lung tung, rõ ràng dì đó quyễn rũ ba
con.”
Lúc này xung quanh đều nghe rõ, liền quay lại nhìn, bao gồm cả hai người bên
cạnh đang trong diện tình nghi kia. Lâm Uyển không nhịn được, trừng mắt lườm
Trần Kình một cái, thấp giọng nói: “Trước mặt con trẻ nói chuyện phải giữ đúng
chừng mực, đừng dạy nó hư…”
Trần Kình gật đầu nói được, thái độ nhận sai vô cùng thành khẩn làm cô không
còn gì để nói tiếp.
Một lát sau, hai người ngồi bên cạnh kia đứng dậy, Lâm Uyển bất giác nhìn
theo bóng họ rời đi, cô gái đầu hai mươi, quần là áo lượt, chân dài trắng muốt
như tuyết, hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt đàn ông trên đường. Lâm Uyển thu lại tầm
mắt, cổ họng như bị mắc phải thứ gì.
Bữa cơm trôi qua trong im lặng, nhân lúc thang máy x