cảnh sát vì điện thoại để trong túi xách đăt trên
sô pha rồi.
Nhà riêng ở nơi hoang vắng, lại ngay trên đỉnh núi cao thế này, ước chừng vài năm nữa cũng chẳng có vị khách nào đến thăm.
Lẽ nào, ông trời muốn mình chết chung một chỗ với người đàn ông xa lạ này sao?
Một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi tới, âm u ảm đạm, lạnh đến
tận xương tủy. Bì Bì càng nghĩ càng sợ, càng không dám lơi lỏng, chẳng
những không dừng tay, ngược lại càng ra sức hơn.
Một lần, hai lần, ba lần.
Làm liên tục hơn mười lần nữa, ngón tay Hạ Lan Tĩnh Đình chợt hơi
giật nhẹ, kế đó, đôi môi tím tái cũng ấm dần lên. Cô vẫn bền bĩ nỗ lực,
tiếp tục thổi và ép rồi lại ngước mặt quan sát anh.
Lồng ngực Hạ Lan Tĩnh Đình bắt đầu phập phồng, nhưng vẫn nằm không nhúc nhích.
“Hạ Lan Tĩnh Đình, nếu anh chưa chết, hãy nói gì đi!”
Sau một lúc lâu, mày anh ta nhiu nhíu, mắt nhắm chặt hơn, yếu ớt nói: “Không có cách nào nói được, tôi bị thương.”
Bì Bì thở dài nhẹ nhõm, nhưng đồng thời lập tức đề cao cảnh giác, cao giọng hét lên với anh “Hạ Lan Tĩnh Đình, anh là con sói đội lốt cừu!
Thành thật khai báo ngay, lúc nãy anh muốn làm gì?”
Hạ Lan Tĩnh Đình bác lại: “Tôi chưa làm gì hết.”
“Tại sao lại đẩy tôi vào giếng?”
“Không phải tại cô muốn biết phòng của tôi trông như thế nào sao? Đây là phòng tôi.”
“Vậy anh cũng phải nói trước, chứ sao lại đẩy tôi xuống? Rốt cuộc thì anh có ý đồ gì?”
“Để đến phòng này, trừ việc nhảy xuống thì không còn cách nào khác.
Đằng nào thì cô cũng phải nhảy, không bằng tôi giúp cô một tay. Ái! Ối!
Đừng đá bạn bè của tôi nữa, tôi sẽ không thể sinh con được đấy.”
“Đồ bại hoại nhà anh, còn muốn sinh con nữa à! Tôi cho anh đoạn tử tuyệt tôn luôn!”
“Được rồi, cô giết chết tôi đi, chúng ta sẽ cùng chết ở đây. Dù sao không có tôi giúp cô cũng không thể leo ra ngoài.”
Lời này rất hiệu nghiệm, Bì Bì lập tức không đá anh ta nữa.
“Tháo khăn choàng ra đi, tay tôi bị siết rất khó chịu.”
“Phi! Phi! Đừng hòng!” Bì Bì kêu lên.
Anh không thèm đếm xỉa lời cô, dùng miệng tự cởi dần nút buộc, khăn choàng được nới lỏng, anh tháo ra ném xuống đất.
“Đừng gây rối với tôi, tôi biết võ đó, anh không phải đối thủ của tôi!”
Bì Bì muốn biểu diễn một chiêu võ, nhưng phát hiện ra đáy giếng rất
nhỏ, lại có cái ghế dài rất lớn, khoảng trống còn lại vốn không chứa nổi một người.
Hạ Lan Tĩnh Đình hừ nhẹ, nói: “Dựa vào công phu mèo quào này của cô? Thế mà cũng gọi là võ thuật?”
Kế đó, anh ta ngồi dậy, nhặt đôi kính trên đất lên đeo vào mắt và bắt đầu cởi quần áo.
Bì Bì ngẩn người, trợn tròn mắt: “Anh … anh đang làm gì?”
“Cởi quần áo, tắm trăng.”
“Trời lạnh thế này, anh cũng cởi sao?” Cô vội đưa tay che mắt chỉ để lộ một khe hở để quan sát anh.
“Không xem là lạnh.”
“Anh … anh ít nhiều gì cũng nên mặt một cái gì đó chứ!” Giọng Bì Bì rất khẩn khoản.
“Vì sao?”
“Tôi … tôi là nữ, nam nữ khác nhau …”
“Vừa rồi cô đá tôi như thế, tôi bây giờ sắp được coi là bạn bè của
phụ nữ rồi.” Anh nghĩ nghĩ, hình như cũng thấy đó là một nguyện vọng hợp lý, mới nói, “Được rồi, đưa cái khăn ở kia cho tôi.”
Theo hướng ngón tay anh, Bì Bì tìm ra một ngăn tủ nhỏ dưới ghế, cô
lấy từ bên trong ra một cái khăn lông trắng như tuyết đưa cho Hạ Lan
Tĩnh Đình. Anh xoay người lại, dùng khăn quấn quanh hạ thân mình, rồi
dương dương tự đắc nằm lên ghế dài, gối đầu lên khủy tay, duỗi đôi chân
thon thả ra.
Ánh trăng nhàn nhạt rơi vãi khắp nơi.
Trời rất lạnh, Hạ Lan Tĩnh Đình đang nằm trên ghế, cả người tỏa ra
một làn hơi trắng, hệt như đang luyện một môn nội công nào đó, lại vừa
giống đang ở trong phòng tắm hơi, bộ dạng trông rất thoải mái, thanh
thản dễ chịu vô cùng.
Bì Bì mặt đỏ tai hồng nheo mắt nhìn trộm, suy nghĩ xa xôi.
Một lát sau, cô bổng nhớ ra mục đích ban đầu khi đến Lục thủy sơn
trang, chẳng phải chỉ vì muốn phỏng vấn người này sao? Hiện giờ hai
người đang ở trong một phòng, đi cũng chẳng thể đi được, thật sự là một
cơ hội tuyệt vời mà!
Bì Bì nhanh chóng lôi máy ghi âm bỏ túi ra và hỏi: “Hạ Lan tiên sinh, cho hỏi vì sao anh lại muốn tắm trăng?”
Hạ Lan Tĩnh Đình không đáp, ngại cô quá ồn ào nhưng không thể nổi
giận, một lát sau đành nói: “Chẳng tại sao cả. Chỉ là một sở thích, một
thói quen.”
Muốn làm người viết tin tức thì không được sợ chê bai, chó cắn người
không phải tin tức, người cắn chó mới là tin tức. Tắm trăng là một tin
chẳng có gì giá trị, cùng lắm chẳng qua cũng chỉ là một chế độ luyện tập thân thể nào đó, so với việc đi bơi mùa đông cũng không khác biệt gì
mấy. Bì Bì đứng rất mỏi, đành phải ngồi xuống bên cạnh anh: “Thế anh
muốn phơi trăng bao lâu?”
“Suốt đêm.”
“Suốt đêm?” Bì Bì lập tức nhảy dựng lên phản đối: “Tôi làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ anh muốn tôi ở trong này với anh cả đêm?”
Không biết vì điều gì, hay cứ cho là vì anh ta đã quá dễ dàng bị cô
hạ gục đi, Bì Bì chả còn chút sợ sệt nào với người đàn ông này nữa,
ngược lại còn cho rằng chuyện xảy ra tối nay rất thú vị.
“Nếu không muốn, cô hãy tự nghĩ cách ra khỏi đây đi.” Anh nói.
“Hạ Lan Tĩnh Đình!”
“Kêu tên tôi cũng vô dụng.” Giọng điệu lười biếng.