Snack's 1967
Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em

Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325660

Bình chọn: 10.00/10/566 lượt.

ý vào chủ ngữ mà anh ta sử dụng.

Anh ta không nói Hạ Lan Tĩnh Đình đang đợi cô, mà nói anh ta đang đợi cô.

- Ông chính là Triệu Tùng? - Cô đột nhiên hỏi.

- Phải - Ông ta có vẻ rất khiêm tốn, rất lịch sự, thậm chí có thể nói là rất ôn hòa.

Bì Bì vô thức đưa tay vào túi. Trong túi có một gói thuốc lá, trong mỗi điếu thuốc đều có cắm một mẫu gỗ thần rất nhỏ. Cô chợt nhớ ra, hiện giờ chỉ có mình cô và Triệu Tùng ở đây, đúng là thời cơ thích hợp để ra tay. Nếu chần chừ, đợi lát nữa gặp Hạ Lan Tĩnh Đình, sợ sẽ ném chuột vỡ bình, không thể ra tay được.

Cô cố tình bước chậm lại, lấy một điếu thuốc cầm trong tay.

- Con gái hút thuốc, không phải là thói quen tốt. - Ông ta cười nói, - Không chỉ gây ô nhiễm môi trường mà đối với sức khỏe của chính mình cũng không có lợi.

- Tôi không sao cả. - Bì Bì cười một nụ cười rất hippie.

Lấy một cái bật lửa ra đang định châm lửa, Triệu Tùng đột nhiên nói:

- Có lẽ cô muốn biết Hạ Lan hiện giờ đang ở đâu.

Tay cô hơi run lên, lập tức nhét bậc lửa vào túi áo.

- Chẳng phải ông nói Hạ Lan tiên sinh ở nhà sao?

- Nhà của cậu ấy rất lớn, rất lớn! - Ông ta làm một động tác khoa trương như một bậc vương giả.

Có lẽ, Hạ Lan Tĩnh Đình đã nấp đi rồi? Ngay cả Triệu Tùng cũng không tìm được chăng?

Cô nhớ đến miệng giếng kia. Trống ngực càng dồn dập hơn. Nhưng nghĩ lại, lại lập tức rùng mình một cái - biết đâu Hạ Lan Tĩnh Đình đã bị ông ta uy hiếp rồi thì sao.

Cô không cầm lòng được, liếc nhìn Triệu Tùng. Biểu tình trên gương mặt ông ta rất thản nhiên, rất điềm tĩnh, rất thoải mái, rất bình thường.

Họ đi vào phòng khách.

- Ngồi đi. - Ông ta chỉ lên chiếc ghế sô pha.

Thứ đầu tiên lọt vào mắt Bì Bì là cây gậy của người mù đặt bên cạnh sô pha. Lòng không khỏi nhói lên. Thường ngày cây gậy này cực kì hiếm khi rời khỏi người Hạ Lan Tĩnh Đình.

Đột nhiên, cô thấy chán ngán phải vòng vo quanh co với ông ta, bèn nói thẳng:

- Hạ Lan Tĩnh Đình đang ở đâu? Tôi muốn gặp anh ấy.

Ông ta kéo một cái ghế dựa, ngồi đối diện cô, đón ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ, bình tĩnh quan sát gương mặt cô:

- Gặp cậu ta, có thể. Có điều, tôi muốn một thứ của cậu ta, có lẽ cô có thể giúp tôi chăng. - Nếp nhăn trên khóe mắt của ông ta hơi xếch lên, - Cô là người phụ nữ của cậu ta, đúng không?

Cô nheo mắt lại:

- Ông muốn thứ gì?

- Chiếc chìa khóa đó.

Cô làm như không nghe rõ:

- Chìa khóa?

- Đúng.

Cô giả vờ hồ đồ:

- Chìa khóa nào?

- Một chiếc chìa khóa quan trọng, cậu ấy không chịu giao cho tôi. - Ông ta đưa tay qua vỗ vỗ lên vai cô, - Có lẽ gặp cô rồi, cậu ta sẽ không cố chấp nữa.

- Tôi không rõ ý ông.

- Cô nhất định là người phụ nữ đó. - Ông ta ung dung, thản nhiên nói, - Cậu ta tuyệt đối không muốn nhìn thấy cô bị giày vò.

Cô kinh ngạc nhìn ông ta, thì ra ông ta biết rất nhiều chuyện.

- Tôi biết chiếc chìa khóa đó đang ở đâu. - Cô nói, - Có điều, ông phải đưa Hạ Lan Tĩnh Đình ra trao đổi.

- Hạ Lan Tĩnh Đình đích thực đang ở trong tay tôi. Nhưng, cậu ấy quá nguy hiểm. Tôi không thể giao cậu ấy cho cô. Đưa chiếc chìa khóa kia cho tôi, tôi sẽ để cô còn sống ra về.

Bì Bì vẫn nhìn ông ta, không nhúc nhích:

- Thả Hạ Lan Tĩnh Đình ra, tôi giao chìa khóa cho ông.

- Thế này đi - Ông ta thản nhiên - Tôi cho cô nhìn cậu ta một chút.

Ông ta nhặt cây gậy dưới đất lên, chọc chọc lên trần nhà.

Bất ngờ, “Rầm” một tiếng, trần nhà mở ra một cái cửa lớn, từ bên trong có một người rơi xuống, hai tay bị cột vào xích sắt, treo lơ lửng chính giữa phòng khách.

- Hạ Lan!

Cô liều mạng vọt tới trước, muốn ôm lấy anh. Lại bị Triệu Tùng kéo lại, tiện tay vung mạnh một cái, khiến cô bị ném đến chân tường. Đầu cô đập vào tường một cái thật mạnh, nhất thời sao vàng năm cánh vây quanh, choáng váng nửa ngày cũng không ngồi dậy được. Đầu Hạ Lan buông thõng xuống, cả người nhuốm đầy máu, chiếc áo choàng ngủ trắng như tuyết bị banh ra, cái lỗ trên lưng dường như đã sâu thêm.

Anh bị treo lơ lửng trên không trung, đã hoàn toàn mất đi tri giác, tựa như một tù nhân bị dùng cực hình tra tấn.

- Hạ Lan! - Cô gào lên, - Hạ Lan, tỉnh lại đi anh!

Người đang bị treo trên không trung hơi gắng gượng động đậy một cách yếu ớt, mở hai mắt ra, mờ mịt nhìn cô.

Bây giờ anh không nhìn thấy gì.

- Em đã trở về! - Cô vừa khóc vừa gào lên, - Em sẽ cứu anh ra!

Chưa kịp lau nước mắt, cô nhanh chóng móc trong túi ra một mẫu gỗ tẩm mỡ rồng, tay kia bật bật lửa.

Đúng vậy, đây là vũ khí bí mật của cô.

Trong lòng cô âm thầm vui mừng, cho đến giờ, mọi thứ cô làm đều không hề sai.

Nhìn mẫu gỗ trong tay cô, Triệu Tùng thoáng biến sắc, nhưng sau đó đột nhiên cười:

- Hoa biểu ngàn năm? Cô gái à, cô thật thú vị. Hẳn là cô phải biết Hạ Lan Tĩnh Đình cũng giống tôi, đều sợ nó chứ?

Dù miệng nói thế, nhưng ông ta bất giác lùi lại sau một bước, đứng bên cạnh Hạ Lan Tĩnh Đình.

- Bì Bì, đốt nó đi! - Hạ Lan Tĩnh Đình gầm lên.

- Cô cứ đốt đi, tôi và người đàn ông yêu dấu của cô sẽ cùng nhau tan biến, lập tức biến thành hai con hồ ly

- Không! - Tay cô run run, giơ mẫu gỗ kia lên, nhưng do dự không chịu ra tay.

- Bì Bì, trên người ông ta có chân