XtGem Forum catalog
Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em

Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325364

Bình chọn: 8.00/10/536 lượt.

nguyên của cha anh. - Hạ Lan Tĩnh Đình cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh trong giọng nói của mình, - Đốt lửa, mọi lời nguyền trên người em đều sẽ biến mất!

- Không! - Cô gào lên, - Nếu biến lại thành hồ ly, nhiều nhất anh cũng chỉ sống thêm được một năm! Em không muốn anh chết! Em... em vẫn chưa gả cho anh!

- Ha ha, đừng lo, chúng ta còn kiếp sau... - Anh khẩn thiết nói, - Em phải hành động dứt khoát!

- Cậu ta đang lừa cô. - Triệu Tùng nói, - Tộc hồ không có kiếp sau, nếu cô đốt mẫu gỗ này, hai người mãi mãi sẽ không bao giờ gặp lại đâu.

Ông ta vừa nói, vừa mở xích sắt trên người Hạ Lan Tĩnh Đình, người bị thương rơi phịch xuống đất như một tảng đá. Triệu Tùng đưa tay nắm cánh tay anh, kéo đến bên cạnh mình, dùng anh làm tấm chắn cho chính mình.

- Bì Bì, đốt đi! Nếu em không đốt, ông ta cũng vẫn đoạt chân nguyên của anh thôi. Kết cục chẳng có gì khác nhau!

Cả người Hạ Lan Tĩnh Đình bị Triệu Tùng xách đứng lên. Gương mặt anh đã chuyển sang màu xanh xám, cả người toàn là thương tích, da bong tróc, thịt bị xé rách. Nhưng gương mặt anh nhìn vẫn tốt như vậy, xinh đẹp như vậy.

- Không! - Cô gào khóc, - Không! Em không thể nhìn anh chết! Em không thể giết chết anh! - Đôi mắt cô nhòa lệ, đã trở nên mơ hồ.

- Bì Bì, đốt đi! Mọi thứ sẽ đến rất nhanh! Anh sẽ không đau đớn!

- Không! Em không thể! - Cô điên cuồng hét lên.

Cô vẫn khăng khăng không chịu đốt, chỉ nhìn hai người trước mặt với sự khẩn trương tột độ. Khoảng khắc ấy, những dây thần kinh của cô đã căng lên hết mức, sắp đến giới hạn đứt lìa rồi.

Trong sự do dự, có bóng người chợt lóe lên, hai người đều đồng thời biến mất.

Rốt cuộc vẫn bị chậm một bước.

Từ bé đến giờ, Bì Bì không phải một đứa trẻ quyết đoán, cô thường ném hết những chuyện mà cô cảm thấy lạ lẫm cho mẹ cô. Ví như: lúc đi mua quần áo thời trung học, chỉ cần bộ mà Bì Bì chọn thì mẹ Bì Bì sẽ không chịu trả tiền. Trừ phi kiểu đồ đó, bà ấy cũng thích. Nếu là món mẹ Bì Bì chấm được, bà ấy thà bỏ ra ba giờ thuyết phục dụ dỗ con gái, cũng phải ép cô mua cho bằng được. Lại ví như: hồi bé mỗi khi ra khỏi nhà, Bì Bì mà than “Nóng quá,” mẹ Bì Bì sẽ nói, bên ngoài rất lạnh, nhất định phải bắt cô mặc một cái áo khoác thật dày. Hoặc có đôi khi, Bì Bì cảm thấy lạnh, mẹ Bì Bì thì lại không thấy thế, sẽ nói “Nắng to như thế, chả lạnh tí nào, ai bảo con bình thường không chịu tập luyện làm chi, gió chút xíu cũng không chịu được.” Kết quả khiến Bì Bì nảy sinh chướng ngại đối với cảm giác về nhiệt độ. Cô không biết thế nào là cảm thụ; lạnh là gì còn nóng là gì, mọi thứ đều dựa theo cảm giác của mẹ. Cô cũng không biết kiểu dáng quần áo nào là phù hợp với mình, mọi thứ đều phải đợi mẹ đồng ý đã.

Thế còn chuyện, vào ngày đầu tiên đi làm, cô đã dùng tiền lương của mình để mua một chiếc áo len ư? Lúc này đúng là đã tiêu tiền của chính mình một cách oanh liệt, hợp tình hợp lẽ mà chẳng cần hỏi ý kiến của mẹ thật. Nhưng lần đầu mặc về nhà, mẹ cô đã bắt đầu quở trách: màu sắc không hợp. Họa tiết quá nhỏ. Kiểu dáng cổ lỗ. Trông quá già. Len dệt rất lỏng lẻo, giặt một lần là rút lại. Giá như thế còn đắt hơn cả áo lông cừu nguyên chất. Và câu cuối cùng là: có giữ hóa đơn đó không? Mẹ đi trả cho con. Trung tâm mua sắm Tân Hoa mới mở một quầy chuyên bán áo len ở lầu hai, để mẹ đi chọn một chiếc, nhắm mắt lại cũng chọn được cái tốt hơn cái này. Bì Bì bực bội khăng khăng không chịu trả. Nhưng mới mặc được một tháng, càng lúc càng cảm thấy lời mẹ nói chẳng sai, ngâm nước vài lần đã rút lại đến độ lộ cả nửa cánh tay, còn bị phai màu. Chẳng biết làm sao đành ảo não nhét nó vào tủ, không bao giờ lấy ra mặc nữa. Năm thi vào trường cao đẳng ấy, Bì Bì muốn điền nguyện vọng vào hệ báo chí, mới nói ra thì đã bị ba hét lớn: học báo chí cái gì? Báo chí là ngành đang sốt, không có bối cảnh con sao vào được? Nên điền vào lĩnh vực quản lý hành chính ấy, doanh nghiệp và chức vị - lớn cũng có mà nhỏ cũng có, lớn thì có thể làm quản đốc chịu trách nhiệm quản lý nhân viên, nhỏ thì có thể làm nhân viên đánh máy.

Bì Bì không châm lửa đốt gỗ thần, trơ mắt nhìn Triệu Tùng đưa Hạ Lan đi.

Cô không chút nghĩ ngợi liền đuổi theo, đuổi ra đến cửa, phát hiện cửa đã bị chặn bên ngoài. Cô xoay người chạy đến trèo lên tường viện, ô tô bên ngoài đã nổ máy. Đến khi cô nhảy xuống khỏi tường, ô tô đã biến mất, chỉ để lại một vệt bụi bay cuồn cuộn.

Cô chạy ngược về trong sân. Mồ hôi nhễ nhại, đứng đó như trời trồng.

Đầu óc như một cánh quạt khổng lồ đang xoay tròn một cách vô định, cô nghĩ ra rất nhiều cách, nhưng không có cách nào khả thi.

Bởi cô không biết Triệu Tùng là ai, làm thế nào tìm được ông ta. Hạ Lan rất ít nhắc đến Triệu Tùng. Nhưng có lẽ ông ta cũng phải giống Hạ Lan, cũng có một thân thận, một nghề nghiệp ở ngoài xã hội loài người.

Nhưng có một điều chắc chắn: Triệu Tùng quản lý khu vực từ vĩ độ ba mươi độ Bắc, nên ông ta khẳng định không sống trong thành phố này.

Cô đành gọi cho Tô Mi.

Điên thoại đổ chuông từ bình minh đến hoàng hôn, vẫn không có người bắt. Nhắn tin lại, vẫn không có hồi âm.

Cho mãi đến tám giờ tối hôm sau, điện thoại mới