ờng có rất nhiều xe, đèn xe đan xen nhập nhoạng, như sóng ra đa thi nhau quét lên gương
mặt họ. Ven đường không có người đi bộ, chỉ có một ông lão mặc áo bông
đang nhặt rác.
Hạ Lan Tĩnh Đình nghe cô nói, chợt giật mình rồi cười giễu: “Xem ra thật sự cô không sợ tôi.”
“Không sợ.” Bì Bì quyết đoán lắc đầu, “Chỗ ở trước đây của tôi, đằng
sau là lò hỏa thiêu, bên trái là mộ liệt sĩ, bên cạnh là cửa hàng bán
vòng hoa. Cái gì tôi cũng sợ nhưng lại không sợ quỷ.”
Kỳ thật, đó không phải là chỗ mà Bì Bì sống, là nơi mà bạn tốt của Bì Bì – Tân Tiểu Cúc sống. Bởi vì từ nhỏ đã sống ở đó nên Tiểu Cúc bị cho
rằng, cô mang theo âm khí vương vất, quỷ khí nặng nề, là ma quỷ đầu thai chuyển thế, có quỷ hộ thân. Lúc lên trường cấp hai, tuy là tài năng
toán học của lớp nhưng người để ý đến cô không nhiều, ngoại trừ Quan Bì
Bì bởi trời sinh tính tò mò.
“Tôi không phải là quỷ.”
“Anh có bóng.” Bì Bì chỉ chỉ mặt đất, biểu thị sự đồng ý.
“Tôi lặp lại lần nữa, tôi là…”
“Trừ phi anh có thể chứng minh.”
Sau vài giây giằng co, Hạ Lan Tĩnh Đình bỗng nhiên cười, nói: “Khi đó cây nhiều hơn bây giờ rất nhiều.”
Lúc này đến lượt Bì Bì bó tay: “Cây gì?”
“Không phải cô hỏi tôi có cảm nghĩ gì sao? Đó là cảm nghĩ của tôi.”
Cây nhiều hơn bây giờ rất nhiều. Nói nhảm. Giá nhà khi đó cũng rẻ hơn bây giờ nhé!
Đây là cảm nghĩ của người đã sống những chín trăm năm à?
Tự dưng Bì Bì cảm thấy hơi xem thường con người kia, “Hạ Lan Tĩnh Đình, sống nhiều năm như anh quả là vô ích rồi.”
Trở lại xe, Hạ Lan Tính Đình lại mở đài, trong xe tiếp tục ngân nga những âm thanh sầu não của khúc dạ khúc.
“Đây là loại nhạc yêu thích của hồ ly?”
“Ừ.”
“Đó là…đài phát thanh của các anh?”
“Ừ.”
“Phát thanh viên có chất giọng gợi cảm kia cũng là một con hồ ly.”
“Kính ngữ.”
“Cũng là một vị hồ ly?”
“Bộ tộc của chúng tôi thích làm việc trong ngành giải trí.”
“Thảo nào toàn âm nhạc, tin tức gì cũng không có.” Bì Bì lầm bầm.
“Cô sai rồi, Bên trong truyền tin tức mới đúng, chẳng qua dùng âm nhạc để phát đi thôi. Là hồ ly, nghe sẽ hiểu.”
Bì Bì bắt chéo chân lên: “Phát tin tức gì thế? Nói tôi nghe một chút đi.”
“Vừa rồi đang nói về thời tiết ở núi Đại Hưng An. Trời nắng, nhiều
mây, ở Bắc Cực âm dưới 52 độ. Cửa hàng hoa Ferry mới nhập một loại hoa
tươi màu xanh biết, số lượng không nhiều, chào mừng bạn đến mua. Còn có
một vị đại tiên đã đắc đạo tổ chức tọa đàm, giảng về các loại bí quyết
tu luyện.”
“Cửa hàng hoa Ferry, chính là cửa hàng hoa bên phố Nam sao?”
“Ừ.”
Ai ở thành phố C cũng biết đó là cửa hàng bán hoa lớn nhất, năm nào ở đây cũng tổ chức một chợ hoa rất hoành tráng, Bà nội Bì Bì từng mua khá nhiều hạt giống hoa từ cửa hàng này.
“Anh cũng thường đến đó mua hoa sao?”
“Không thường xuyên lắm, thỉnh thoảng có đến. Cửa hàng đó với tôi mà nói thì tương đương với McDonald của các cô.”
“Ăn toàn là hoa, hệ tiêu hóa của anh chịu nổi sao?”
Hạ Lan Tĩnh Đình bỗng nhiên im lặng.
“Anh… Anh có hệ tiêu hóa không?”
Tiếp tục im lặng.
“Một ngày anh đi toilet mấy lần?”
Xe thắng gấp lại, ngay sau đó, cánh cửa xe bên phía Bì Bì đột nhiên
mở ra. Giọng Hạ Lan Tĩnh Đình rất không khách khí: “Xuống xe.”
“Còn chưa về đến nhà mà.”
“Xuống.”
“Tôi không xuống.”
Hạ Lan Tĩnh Đình nhảy xuống xe, kéo cửa ra: “Quan Bì Bì, cô xuống xe cho tôi.”
“Không xuống.”
Anh ta chợt bắt lấy chân cô, cởi đôi giầy da của cô ra, ném xuống ghế sau của xe.
“Hạ Lan Tĩnh Đình, anh muốn làm gì!”
“Cô có xuống không?”
“Giày của tôi…”
Mặc mọi thứ xung quanh, Hạ Lan Tĩnh Đình dùng một tay kéo cô xuống
xe. Đóng cửa, “Két” một tiếng, ô tô để lại một đường bụi dài, nghênh
ngang phóng đi.
Một mình Quan Bì Bì chân trần đứng ở trên đường vẫn hướng đến chiếc xe chỉ còn là ánh đèn xa xa mà hét to:
“Này! Hạ Lan! Anh quay lại! Tôi thừa nhận anh là hồ ly được chưa! Hạ Lan…”
Đèn xe sau nhấp nháy hai lần rất mỉa mai, dần dần hóa thành một điểm
nhỏ, hòa vào dòng xe cộ tấp nập, không thể phân biệt được nữa.
Thật không thể tin được, anh ta thật sự đã bỏ cô lại giữa đường.
Quan Bì Bì nhìn xuống chân, nhựa đường cái rất tốt, bề mặt rất nhẵn.
Nếu là mùa hạ đi dạo bằng chân trần ở đây đúng là một sự hưởng thụ,
Nhưng mà trong thâm tâm cô không ngừng kêu khổ, bây giờ là mùa đông mà.
Dù tuyết đã ngừng rơi, băng cũng đã tan, nhưng mặt đất cũng giống không khí, đều rét lạnh.
Giơ tay ra vẫy xe, nhưng không ai thèm để ý đến. Muốn gọi điện thoại
nhưng điện thoại lại hết pin. Hơn nữa, đêm hôm khuya khoắt, dáng vẻ cô
lại không đứng đắn rất dễ làm cho người ta không tin tưởng.
Đi một mình được hơn một tiếng, hai cái chân chỉ chăm chăm đi về phía trước, không còn cảm giác nữa rồi.
Cứ như vậy, lề mề đi về phía trước, đi đến khi cả người đổ đầy mồ
hôi, Đến khi sao trời thưa thớt, cô mới nhận ra mình đã đến cao ốc, lúc
đi quên chưa tắt đèn, đèn phòng ngủ vẫn sáng. Đến gần cửa lớn, nhờ đèn
đường mà nhìn, mới nhận ra hai chân cô chảy rất nhiều máu, tuy có xỏ tất dày nhưng hai bàn chân vẫn bị rách da, máu chảy đầm đìa vô cùng thê
thảm.
Bì Bì khóc rống trong lòng: Thật sự là hồ ly tinh có khác!
