pacman, rainbows, and roller s
Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em

Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329533

Bình chọn: 10.00/10/953 lượt.

rồi Hạ Lan, tôi mới mua cho A Huyên một miếng

ngọc bội Tử Thần triều đại Nam Tống, ở xưởng ngọc Lưu Ly, không phải rẻ, nhờ anh xem giúp.”

Nói xong liền cầm túi xách của Uông Huyên, gỡ một miếng ngọc treo trên đó xuống đưa cho anh.

Uông Huyên vội vàng chặn lại: “Tô Thành, anh thật là sơ ý. Bây giờ là ban ngày … Hạ Lan tiên sinh có điểm không tiện lắm …”

Tô Thành cười nói: “A Huyên, em thật sự chẳng biết gì về Hạ Lan tiên

sinh rồi. Anh ấy hiện là nhà giám định cao cấp bỏng tay nhất trong giới

đồ ngọc, mấy miếng ngọc nhỏ em chỉ mang chơi này, anh ấy không cần dùng

kính lúp, kiểm tra sơ là biết ngay thật giả. Có phải không, Hạ Lan?”

“Tô huynh quá khen rồi.”

Hạ Lan Tĩnh Đình nhận lấy miếng ngọc, nhẹ nhàng ước lượng sơ, rồi

dùng đầu ngón tay sờ sờ, không nói gì liền đưa trả lại cho Tô Thành.

Thấy anh không lên tiếng, cũng không bày tỏ thái độ gì, Uông Huyên

sốt ruột không nhịn được hỏi: “Thế nào, là hàng thật hay giả? Chúng tôi

sục sạo cả nữa ngày mới chọn được đấy. Còn được một vị cố vấn của xưởng

Lưu Ly tư vấn cho nữa.”

Vẻ mặt Hạ Lan Tĩnh Đình trông càng lúc càng khó lường: “Uông tiểu thư, cô thích miếng ngọc này không?”

“Thích chứ.”

“Thích thì cứ đeo đi, đó là một khối ngọc cát tường.”

Tô Thành và Uông Huyên đều biến sắc.

Đầu mày Hạ Lan Tĩnh Đình nhiu nhíu, rút cây gậy của người mù ra, đang định tiến về trước, anh chàng họ Tiền kia cuối cùng cũng đợi được thời

cơ, vội chạy tới, ghé đầu nói nhỏ vào tai anh:

“Hạ Lan tiên sinh, tôi là Tiểu Tiền thuộc bộ phận đón tiếp. Xin hỏi ngài có gửi lời mời cho vị tiểu thư này không ạ?”

“Vị tiểu thư nào?”

“Tiểu thư Quan — Bì Bì, thuộc tòa soạn Báo Chiều thành phố C.”

Hạ Lan Tĩnh Đình nghĩ nghĩ rồi lắc đầu: “Tôi không nhớ là tôi có quen vị Quan tiểu thư nào.”

Anh chàng họ Tiền liếc mắt nhìn Bì Bì, ánh mắt đầy ý vị thâm tường,

vẻ mặt tỏ ý từ chối: “Thế thì, thật xin lỗi thưa Quan tiểu thư, hội

chúng tôi –”

“Khoan đã,” Hạ Lan Tĩnh Đình đột nhiên ngắt lời anh ta, “Chuyện mời

là do trợ lý của tôi làm, có thể có mời phóng viên của tòa soạn. Song

tôi cũng từng quen một vị tiểu thư họ Quan ở một buổi dạ hội, dù không

nói chuyện nhiều nhưng nhớ rất rõ khuôn mặt của cô ấy. Quan tiểu thư, cô có phiền không nếu tôi sờ gương mặt của cô để xác nhận?”

Sờ mặt? Anh ta lại có thể nghĩ ra loại chuyện này. Cho dù anh ta là người mù nhưng làm như vậy thật càn rỡ.

Không chỉ có Bì Bì, ngay cả người nhân viên họ Tiền cũng sửng sốt.

Nhiều người có mặt ở đó bon chen liếc mắt nhìn, chờ xem trò hay.

Quan Bì Bì cắn răng, ngẩng cổ, không thèm để ý đến những lời này của anh.

“Nếu phiền thì thôi vậy.” Anh chỉnh chỉnh gọng kính, hơi nhếch môi cười nhẹ rồi xoay người rời đi.

Vừa mới quay người lại, Bì Bì chợt nói: “Không phiền.”

Chỉ cần dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, giờ phút này Uông Huyên đang vui sướng đến nỗi sắp cười thành tiếng rồi.

Trên mặt xuất hiện một luồng không khí lạnh lẽo. Nối tiếp đó là mùi

dương xỉ thoang thoảng trên người anh. Những ngón tay thon dài, trắng

nhợt duỗi ra, vươn tới, đầu ngón tay lại rất mềm mại. Mọi chuyện diễn ra hoàn toàn không ướt át, bóng bẩy như trong tưởng tượng của những người

có mặt ở đây. Hạ Lan Tĩnh Đình chỉ chạm nhẹ vào chiếc mũi của cô, rồi

lướt qua khẽ chạm vào vành tai cô, sau đó cúi đầu, dường như đang hồi

tưởng lại hình dáng đầy đủ của gương mặt ấy, trong phút chốc liền nói:

“Ừ, đúng người rồi. Quan tiểu thư, tôi tin rằng trợ lý của tôi đã từng

gửi thư mời cho cô.”

“Tôi … bị mất rồi.”

“Tiền tiên sinh có thể châm chước trường hợp này một chút không?”

Nhân viên họ Tiền nhìn hai người trước mặt, trong mắt tràn đầy ngờ

vực, chần chừ một hồi mới nói: “Nếu đúng là khách mời của Hạ Lan tiên

sinh, tất nhiên có thể châm chước. Có điều … Phía ngoài cổng có cửa hàng quần áo, bên trong hội cũng có phòng thay đồ. Quan tiểu thư có thể đổi

một bộ trang phục trang trọng hơn không?”

Bì Bì đang định trả lời, Hạ Lan Tĩnh Đình đã thản nhiên chen vào: “Tôi không nghĩ rằng Quan tiểu thư cần phải thay y phục.”

“Hạ Lan tiên sinh, xin thứ lỗi cho tôi —” anh chàng nhân viên vẫn rất kiên trì.

“Quan tiểu thư, đối diện nơi này có một trà quán, hay là chúng ta

cùng đến đó thưởng trà đi.” Hạ Lan Tĩnh Đình kéo tay Quan Bì Bì bước

thẳng ra ngoài.

“Hạ Lan tiên sinh — buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi.” Anh nhân viên trợn tròn mắt, lời nói pha chút gấp gáp.

“Hội đấu giá ư, năm nào cũng có, sang năm tôi lại đến.”

Dứt lời, không thèm quan tâm đến ai, kéo Bì Bì đi về phía cửa, vừa

mới bước xuống bậc tam cấp, chợt nghe phía sau có tiếng bước chân dồn

dập, một người cất giọng gọi to: “Tĩnh Đình — từ từ đã!”

Hai người đồng thời dừng lại.

Người kêu là một người đàn ông trung niên ăn mặc bảnh bao. Bì Bì quan sát thấy, người đó tuổi cũng không nhỏ, có lẽ trên năm mươi rồi nhưng

nhìn chỉ chừng ngoài bốn mươi thôi. Chắc là nhờ giữ gìn cẩn thận, lại ăn mặc trau chuốt, gọn gàng sạch sẽ, .

“Khang tiên sinh.”

Ông ta chưa kịp chào hỏi Hạ Lan, nhưng rất chân thành đưa tay về phía Bì Bì: “Quan tiểu thư, chào cô! Tôi là Khang Thiếu Giang, giám đốc c