của Lăng Tiếu Thiên tiên sinh, Định Nhu rất thích, liền lợi dụng mang về đây. Ghi chú rõ xuất xứ, không phải sao chép bản quyền.'>
****[♥Tiên♥: = =’’ chị ơi, văn xuôi gì mà còn khó hiểu hơn cả thơ nữa.'>
Edit: ♥Tiên♥
Đây là chuyện gì? Là chữa thương đó sao? Vết thương của cô vốn chỉ hơi đau, bị hơi
thở mang mùi hương của anh thổi vào, lập tức trở nên ngứa ngáy. Cơ thể
họ càng ngày càng gần sát vào nhau, gần đến nỗi có thể cảm giác được
những thớ ngực săn chắc của anh. Anh gần như đang ôm chầm lấy cô.
──────── ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ────────
Trên con đường lát đá thạch anh là ánh đèn tối tăm ảm đạm. Vừa rẽ
sang một phố khác, bầu không khí nhất thời trở nên vắng vẻ, chỉ nghe
thấy tiếng bước chân của hai người.
Chẳng hiểu sao, sau khi biết “Phố Chu Tước” do Hạ Lan Tĩnh Đình sáng
tác, Bì Bì bỗng thấy hơi hụt hẫng. Vốn dĩ, ban đầu có rất nhiều nghi vấn muốn được tỏ tường, nhưng đột ngột đều phải nuốt trở vào. Cảm giác này
giống như khi bạn rất thích một cuốn sách, do đó bạn cũng thích luôn tác giả của cuốn sách đó, nhưng đột nhiên anh ta nói với bạn rằng, anh ta
không phải là người viết nó, thật không thoải mái chút nào. Bì Bì thích A Quy chính vì thích “Phố Chu Tước”, sau đó dần dần trở thành fan hâm mộ
cuồng nhiệt. Cô đã làm tất cả những chuyện mà một fan hâm mộ thường làm
như: sưu tầm CD, sưu tầm áp phích, sưu tầm tin tức và hình ảnh về thần
tượng. Nhớ ngày sinh nhật anh, biết khẩu vị của anh, biết màu sắc yêu
thích của anh, biết luôn cả bộ phim mà anh thích nhất. Thật ra, A Quy
không phải một mĩ nam mang vẻ đẹp cổ điển. Ngoài vẻ mặt ôn hòa với vài
nét quyến rũ, dáng người hơi thấp thì vẫn còn vương hơi thở một học
sinh. Nhưng anh ta có một đôi mắt u buồn đa cảm, sự yêu thích của Bì Bì
với anh ta tựa như nước sông Trường Giang mùa xuân uốn lượn chảy êm đềm
tình tứ quanh núi xa, cứ tuôn trào thao thao bất tuyệt không ngừng. Thần tượng ca sĩ nữ của cô đã bị đổi nhiều lần, nào là Vương Phỉ, Lâm Ức
Liên, Lam Tâm Mi, bây giờ là Điền Chấn, nhưng thần tượng nam ca sĩ thì
chỉ có một người này, không còn ai khác. Thế nên, mới nghe thấy “Phố Chu Tước” không phải do A Quy viết, những cảm giác và ấn tượng của Bì Bì
đối với anh ta đều biến mất, nó hệt như bị thất tình.
Dọc đường, cô không còn tí chút tinh thần nào để trò chuyện, chỉ yên
lặng nắm tay Hạ Lan Tĩnh Đình, nhắm phía trước mà đi. Cô không dám đi
quá nhanh, dù sao Hạ Lan Tĩnh Đình cũng không nhìn thấy, chỉ đang bước
theo cô một cách mù quáng. Nếu bước quá nhanh sẽ cho thấy bản thân mình
thiếu kiên nhẫn. Cô cẩn thận lựa chọn con đường rộng, bằng phẳng, không
có mương rãnh, tránh những đường có chợ đêm, vỉa hè đông hàng rong và
người đi bộ, thà rằng chấp nhận đi đường vòng. Kết quả là, vòng vo loanh quanh một hồi, cô bị lạc đường, không thể không bước chậm lại, vừa đi
vừa nhìn đông nhìn tây, tìm biển chỉ dẫn. Hạ Lan Tĩnh Đình mãi đến lúc
này mới nói: “Rẽ phải, đi thẳng thêm một đoạn chính là Phố Đông.”
Bì Bì ngẩn ra, dừng lại: “Sao anh biết? Anh có thể nhìn thấy đúng không?”
“Phố Đông có một quán thịt bò Hồi giáo, mùi đặc trưng của nó phát ra từ hướng bên phải, cách đây không xa.”
“Trong thành phố này có ít nhất một trăm quán thịt bò Hồi Giáo, sao biết chính là quán này?”
“Đúng là quán thịt bò phố Đông, tôi chắc chắn.”
Khứu giác của Hạ Lan Tĩnh Đình rất siêu phàm, dĩ nhiên cô tin vào
phán đoán của anh, liền dắt anh rẽ sang phải, quẹo vào một con phố tối
và im lìm. Bên trái là đường ô tô, bên phải là một dãy tòa nhà văn phòng yên tĩnh. Bì Bì nghe thấy tiếng chó sủa văng vẳng xa xa, đoán chừng
phía sau đó là khu dân cư.
“Ở đây có chó.” Bì Bì đẩy đẩy tay anh.
“Chúng đã bị xích lại rồi.”
“Những con chó này thật thông minh, xa vậy cũng có thể đánh hơi được sự xuất hiện của anh.”
” …….” Hạ Lan Tĩnh Đình quay sang nhìn cô, mặt lạnh như sắt. Bì Bì vội ngậm miệng.
Đi thêm vài bước, cuối cùng không nhịn được nữa cô hỏi: “Bản nhạc ‘Phố Chu Tước’ là do chính anh viết lời?”
“Ừ.”
“Nhạc cũng do anh phổ?”
“Ừ.”
“Anh rất am hiểu nhạc lý?” Sợ anh thấy mình nhiều lời, Bì Bì nói
thêm: “Tôi không biết chút gì về nhạc lý, có điều rất thích âm nhạc.
Nhất là những bản nhạc thịnh hành.”
“Tôi đã từng say mê âm nhạc.” Anh lơ đãng đáp.
“Vậy anh biết đàn tranh không? Cái đàn có ba mươi sáu dây ấy?” Bì Bì
bỗng nhớ đến một buổi diễn văn nghệ thời trung học, hôm ấy Uông Huyên
mặc trang phục cổ trang, trình diễn đàn tranh, cái bộ dáng thanh lịch ấy khiến cho nữ sinh cả ban đều hâm mộ, ghen tị và thèm muốn chết đi được. Vì thế, Bì Bì cũng về nhà ầm ỹ, muốn bắt chước học đàn tranh, bà nội
đành đưa cô đi tìm thầy dạy, sau khi hỏi thăm mới biết phí học là một
tiếng một trăm đồng, đó là còn chưa tính chuyện phải tự mua đàn. Lúc ấy, không cần bà nội ngụ ý, Bì Bì liền chủ động từ bỏ.
“Đó là một loại đàn cổ. Tranh bình thường có mười hai dây, Sắt có hai mươi lăm dây.”
“Vì sao lại viết một bài hát buồn như vậy? Anh có chuyện gì đau buồn sao?”
“Thưa cô, cô đang muốn thăm dò quá khứ của tôi ư?”
“Ừ, nói đi, tôi sẽ cho anh những lời khuyên hữu hiệu.” Cô quay