Polaroid
Cuộc Sống Trêu Trọc Chó Mèo Của Nhị Nữu

Cuộc Sống Trêu Trọc Chó Mèo Của Nhị Nữu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325683

Bình chọn: 9.00/10/568 lượt.

đó hé mở ra, sau đó một loạt hương vị ngọt ngào len vào trong

miệng, tiếp theo…Đầu của ta không còn muốn hôn mê, thân thể cũng không

mềm nhũn = =

Lục mỹ nam dương kiếm, đặt lên gáy Đại biến thái: “Buông nàng ra!”

“Không buông.”

Đại biến thái đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy kiếm Lục mỹ nam đang gác trên cổ

hắn ra. Nhếch mi, khiêu khích nhìn Lục mỹ nam nói: “Ta mớm thuốc giải

cho nàng ~”

Lục mỹ nam nhìn Đại biến thái, cả giận quát: “Buông nàng ra!”

“Ta…Không!” Đại biến thái nhướng mày.

“Vậy…Đại biến thái!” Sau khi thanh tĩnh một chút, ta vỗ vai Đại biến thái.

Đại biến thái quay đầu, mỉm cười quyến rũ: “Chuyện gì, Nhị Nữu ~ có phải là thuốc giải còn chưa đủ?”

Ta lắc đầu, chỉ vào Hoàng thượng đang ngủ gật dưới đất: “Giúp ta giải độc cho hắn.”

Khóe miệng Đại biến thái trong nháy mắt thoáng co giật vài cái, đứa trẻ

này…nói giống như quát giận “Người ta không cần, hắn ngủ hai ngày sau sẽ tự tỉnh!”

“Không được. Ta có kế hoạch của ta. Hắn không thể ngủ!” Ta chỉ vào Hoàng thượng kiên quyết nói.

“Mời Thừa tướng đại nhân giải độc cho Hoàng thượng!” Lục mỹ nam cố ý nói.

Đại biến thái nhụt chí, đưa tay, cách không bắt lấy một quả nho đút vào

trong miệng Hoàng thượng, sau đó vỗ, một lát sau, Hoàng thượng liền ho

khụ một tiếng tỉnh lại.

“Nhị Nữu, có muốn nghe nàng ta đang nói cái gì hay không ~?” Đại biến

thái đứng dậy, ôm lấy lưng ta, chỉ qua Trình Xuân Hoa đang cuộn mình

dưới đất. Cũng không chờ ta trả lời đã bắn ra một viên thuốc tròn, trực

tiếp bắn thẳng vào miệng Trình Xuân Hoa đang rên rỉ thống khổ.

Chỉ nghe một tiếng hét thảm thiết: “Mặt của ta…Mặt của ta…ta…” Sau đó

Trình Xuân Hoa bắt đầu đau đớn quay cuồng, trong miệng lại lẩm bẩm:

“Sâu, rất nhiều sâu! A….Không được cắn ta, không được…” Trình Xuân Hoa

vừa nói vừa bắt đầu liều mạng xé rách y phục trên người. Chỉ lát sau

quần áo trên người đã bị chính cô ta xé rách nát tàn tạ.

Hủ tâm tán…Xem ra Đại biến thái vừa mới đút cho nàng chính là thuốc này. Ta xoay mặt đi, không hề…muốn xem nữa.

“Đủ rồi, ta không muốn nghe.”

Tất cả lại khôi phục an tĩnh.

Yến Vương nhìn Đại biến thái, sắc mặt hơi tái nhợt.

Hoàng thượng đã tỉnh dậy, nghi hoặc nhìn Xuân Hoa lăn lộn trên mặt đất, trong mắt hiện lên một tia ghét bỏ.

Lục mỹ nam chỉ lạnh lùng nhìn. Sau đó đẩy tay Đại biến thái đang đặt bên hông ta ra.

“Cho dù bây giờ các ngươi chạy thoát thì thế nào? Một vạn tinh binh của

ta hiện đang ở bên ngoài. Còn kinh thành, các ngươi càng không thể trở

về!” Yến Vương bình tĩnh nói.

“Một vạn?” Đại biến thái có vẻ hưng phấn, mỉm cười tàn nhẫn.

“Phải thì sao? Ta sẽ khiến cho các ngươi phải tự mình thỉnh chúng ta trở về!” Ta cười lạnh.

Yến Vương căm tức nhìn ta. Ta không hề khách khí trừng mắt nhìn lại.

“Xem ra, nơi này không có chuyện gì cho chúng ta làm nữa rồi?” Một giọng nói tao nhã vang lên.

Ta theo tiếng nói nhìn lại. Liền thấy…

Thanh Long mỉm cười nhìn ta, phía sau, Huyền Vũ đại tỷ lãnh khốc, tạo

hình vẫn là dựa lưng vào thân cây nhìn chúng ta. Mà đứng bên cạnh Thanh

Long là một thiếu niên tuấn mỹ khoảng mười bảy, mười tám tuổi và một

thiếu nữ cũng chạc tuổi đó, gương mặt ngọt ngào.

“Nhị Nữu!” Thiếu nữ vui vẻ gọi.

“Tiểu Chu Tước!” ta nhận ra giọng nói, hưng phấn la ầm lên. “Như vậy đây nhất định là…” Ta chỉ vào thiếu niên tuấn mỹ.

“Ừm!” Tiểu Chu Tước gật đầu. Ngọt ngào lại hơi ngượng ngùng nói: “Là Bạch Hổ ca ca”

“Các ngươi…như thế nào lại?” Đều biến dạng? Vượt qua thiên kiếp sao? Trúng độc cũng không lo sao?

“Chuyện này…kể ra rất dài dòng, trở về rồi nói.” Thanh Long hiền hòa cắt đứt câu chuyện giữa chúng ta. “Sư phụ đoán trước thiên hạ sẽ có đại

biến, đặc biệt sai bọn ta xuống núi giúp ngươi. Nhưng mà, ta xem ra hình như chúng ta cũng không cần phải giúp cái gì nữa.” Thanh Long mỉm cười.

“Giúp được chứ, giúp được chứ! Giúp được rất nhiều đấy chứ! ! !” Ta vui mừng gật đầu.

Tiếp sau, bên kia, trước tế đàn…

Trên bầu trời trước tế đàn, linh quang không ngừng lóe sáng. Chúng nhân

quỳ lạy khẩn cầu vóc dáng tiều tụy chỉ thấy bầu trời đột nhiên tối dần,

linh quang biến mất.

Vây quanh linh quang biến mất, chúng nhân hoảng sợ, còn chưa kịp có phản ứng gì, chỉ thấy dưới tế đàn…lao ra bốn luồng sáng mạnh mẽ màu đỏ,

trắng, xanh, tím phóng thẳng lên phía chân trời.

Sau đó, trong bốn luồng thánh quang, bốn thánh thú thật lớn chậm rãi từ

trên tế đàn phi thân xuất hiện. Còn ta, Hoàng thượng cùng Lục mỹ nam cải trang thành Tiểu Si đứng trên lưng Tiểu Chu Tước, cùng với thánh thú

dâng lên, xuất hiện trước mặt chúng nhân.

“Phải…chính là Thánh Nữ, Hoàng thượng, còn có Tam hoàng tử! ! !” Có người nhận ra chúng ta, kêu lên sợ hãi.

Mọi người lại nhao nhao quỳ xuống.

Ta lấy dtdd ra, sai Thần bí thạch biến thành thủy tinh cầu, đem một đoạn phim đã chuẩn bị sẵn trước đó chiếu lên màn trời.

Trên màn trời, ta lại lần nữa đọc tụng tế văn cầu phúc, rồi sau đó…

“Ta nhân danh Thánh Nữ Linh Sơn tuyên bố. Thời gian nửa tháng qua, hai

vị hoàng tử đã thông qua khảo nghiệm của thiên giới. Con dân thiên hạ

này sẽ vĩnh viễn vui sống trong ơn thiêng phù hộ của trời x