hông rảnh tiếp bất kì ai hết."
Vừa nhìn thấy cô ta, lửa giận trong lòng Từ Nhan lại bùng lên, người này thật đúng là âm hồn bất tán, lại còn tới tận cơ quan tìm cô.
"Tiểu Nhan, chúng ta cùng nhau sang Phục Thành bên kia ăn đi, đi sớm một chút mới mong chọn được quần áo đẹp." Tiểu Ngư hưng phấn chạy tới, "Tớ
nhất định khiến cậu mặc đẹp nhất, nhất định phải làm giảm phong độ của
đám bạn gái kia mới được."
"Không có tâm trạng, không đi." Từ Nhan vừa sửa lại đống sách, vừa tức giận nói.
"Thế nào? Ăn phải thuốc nổ rồi?" Tiểu Ngư cười.
Từ Nhan lườm cô, lẩm bẩm nói: "Về sau đừng nói tới tên Lưu Vũ này trước mặt tớ, bây giờ tớ vô cùng ghét, vô cùng ghét anh ta."
"Thế nào? Hai người không phải muốn kết hôn sao? Sao đột nhiên lại ghét anh ta thế?" Tiểu Ngư ngạc nhiên hỏi.
"Đừng nói nữa, anh ta có phụ nữ bên ngoài, hôm nay đã tìm tới cửa." Vừa
nghĩ tới cô gái tên Giai Giai kia, cô hận đến cắn răng nghiến lợi.
"Tiểu Nhan, đừng xúc động, nói không chừng là hiểu lầm cũng nên."
"Làm sao có thể là hiểu lầm, tớ đã hỏi anh ta, anh ta cũng thừa nhận,
còn nói bọn họ lớn lên bên nhau, bọn họ là người thân, nghĩ lại tớ đã
thấy ghê tởm, tớ làm sao lại quen biết một người như thế chứ."
Từ Nhan cho rằng cô ta đã đi rồi, nhưng cô vừa ra khỏi tòa nhà thư viện, đã thấy một người đứng bên đường đợi cô, vừa nhìn đã biết cô gái ban
nãy tìm cô. Vừa nhìn thấy cô, tất cả trí nhớ đều trở về, bọn họ chào hỏi trên QQ, còn có những lời nói soi mói của cô ta.
Rốt cuộc chúng ta cũng có chung đề tài. Đây là hàng chữ ban sáng cô gõ ra.
Lúc ấy Từ Nhan không có cảm giác gì, cũng không quá để ý, nhưng một câu
nói tiếp theo của cô ta đã chọc giận cô: Chúng tôi gần gũi nhất, anh ấy
rất thương tôi, nghe anh ấy nói muốn kết hôn, cho nên tôi tới xem thử là cô gái như thế nào mới có thể hấp dẫn anh ấy, để anh ấy có suy nghĩ
cưới chui.
Từ Nhan biết, lúc này cô rất nóng tính, cô không muốn đi đắc tội với cô
gái tên Giai Giai này , cô không thể chọc vào chẳng lẽ cũng không trốn
được sao? Nghĩ tới, cô quay đầu bỏ đi, định đi cầu thang bộ.
"Chị dâu!" Cô mới vừa đi mấy bước, liền có tiếng đằng sau gọi.
Từ Nhan cũng không quay đầu lại, đã bị Giai Giai chạy tới ngăn cản, cô nói: "Chị dâu, làm sao gặp em lại quay đầu đi?"
"Chị dâu? Ai là chị dâu cô?" Từ Nhan rất muốn lộ ra vẻ dịu dàng, nhưng cô là người không dễ dàng ngụy trang bản thân.
Giai Giai giật mình, nửa ngày cũng không phục hồi tinh thần lại.
"Tiểu Nhan … " lúc này, Lưu Vũ cũng đã chạy tới.
Đơn vị của Lưu Vũ, cách chỗ làm của Từ Nhan cũng không xa, xe buýt cũng
chỉ đi mất tiếng, bởi vì Lưu Vũ cực kì nhớ cô, cho nên mới dùng một
chiếc xe quân dụng chạy tới.
Nhưng anh nhìn thấy cô gái bên cạnh thì giật mình: "Giai Giai, sao em lại tới? Em không phải là. . . . . ."
"Làm sao anh lại tới? Không phải anh nói trong đơn vi có chuyện không ra ngoài được sao?" Giai Giai cũng đồng thời thốt lên.
Từ Nhan nhìn hai người bọn họ, đột nhiên nở nụ cười lạnh, rất tốt! Đây thật đúng là chuyện tốt! Từ Nhan tức giận bỏ tay của Lưu Vũ ra, một giây cô cũng không muốn nhìn
thấy đôi nam nữ này lắc lư ở trước mặt cô. Bây giờ còn chưa kết hôn mà
bên ngoài đã có người phụ nữ khác, điều này sao có thể khiến cô yên lòng mà gả cho anh ta? Hung hăng lườm bọn họ, cô đi vào trong, định lái xe
từ tầng hầm ra ngoài. Vốn là hôm nay cô không có ý định lái xe, muốn đi
bộ quanh thành phố với Tiểu Ngư, hưởng thụ cảm giác đi dạo phố tuyệt
vời, kết quả viễn cảnh tốt đẹp này đã bị anh ta làm hỏng.
Các đồng nghiệp cũng từ trong lầu ra ngoài, thấy tư thế đứng của ba người, đều dùng những ánh mắt tò mò nhìn bọn họ.
Từ Nhan vừa thẹn vừa tức, đẩy mấy đồng nghiệp đang vây lại xem ra, đi xuống dưới tầng hầm.
"Chị dâu!" Giai Giai ngẩn ra, dùng sức đẩy Lưu Vũ còn đang ngây ngốc
đứng ở đó một cái, kêu: "Anh hai, anh còn đứng đó làm gì, mau đuổi theo
đi."
Lúc này Lưu Vũ mới phục hồi tinh thần lại, vội vàng đuổi theo hướng mà Từ Nhan biến mất.
Trong khoảng thời gian ngắn toàn bộ nhân viên trên tầng lầu này đều nhìn quanh, toàn bộ không có giải tán. Giai Giai hô một tiếng: "Nhìn cái gì
mà nhìn? Chưa từng thấy qua vợ chồng gây gổ à? Tất cả giải tán đi."
Các đồng nghiệp của Từ Nhan bị Giai Giai hét đều không vui vẻ rời đi,
chỉ có Tiểu Ngư còn đứng tại chỗ, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Từ Nhan nhanh chóng chạy xuống dưới tầng hầm, tiếng giày cao gót giẫm
xuống đất phát ra âm thanh vang dội. Cô cũng nghe được tiếng kêu của Lưu Vũ ở phía sau, nhưng vào giờ phút này, cô không muốn gặp lại người đàn
ông này, cho nên cô chạy thục mạng, nhưng mà cô chạy mau hơn nữa cũng
không bằng Lưu Vũ tham gia trong quân ngũ, chẳng mấy chốc cô đã bị đuổi
kịp rồi.
Trong lòng quýnh lên, cô chạy nhanh hơn, nhưng đôi giày cao gót giống
như cố ý đối nghịch lại với cô, chân của cô trẹo một cái, té lăn trên
đất, vẫn là cái chân bị thương lúc trước.
"Tiểu Nhan, em không sao chứ?" Lưu Vũ đuổi theo, đỡ Từ Nhan ngã trên mặt đất dậy, đau lòng xoa chân của cô, "Đã nói em đừng mang giày cao gót,
nhưng em vẫn không nghe, nhanh lên, anh