XtGem Forum catalog
Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323740

Bình chọn: 7.00/10/374 lượt.

i sắp sụp xuống rồi, không khỏi thở dài một cái.

Sau khi Lưu Vũ vào phòng, Lưu Vũ nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.

Từ Nhan nhìn thấy xong, liền tỉnh táo hỏi: "Anh rốt cuộc muốn nó gì cho em biết?"

Lưu Vũ lại kéo cô đến bên giường, đầu tiên là ôm lấy cô hôn một cái, rất chăm chỉ hôn cô, rồi mới hỏi cô: "Tiểu Nhan, em tin anh không?"

"Vậy phải xem chuyện gì, trước mắt mà nói, anh còn chưa có gì lừa gạt anh." Từ Nhan cảm thấy nụ hôn của anh hơi chút kinh hoảng, cảm thấy anh có chuyện gạt cô.

Lưu Vũ buông cô ra, chân thành nói: "Trước kia không có lừa em, về sau cũng sẽ không lừa em." Nói xong, anh móc một cái điện thoại di động từ trong túi ra, nhấn mấy nút, sau đó đưa di động đưa cho cô.

Từ Nhan không biết anh cầm điện thoại cho cô làm gì. Từ khi kết hôn đến bây giờ, cô chưa từng điều tra điện thoại di động của anh, trong lòng tin tưởng anh là được rồi. Cho nên cô không động chút là kiểm tra điện thoại chồng mình như mấy phụ nữ khác.

Cô không nhận lấy điện thoại di động, mà hỏi: "Anh muốn nói gì? Muốn nói gì cứ nói đi."

"Em xem tin nhắn này trước, sau đó anh lại nói cho em biết." Lưu Vũ cũng thẳng thắn, tay đưa di động không có rụt về lại.

Từ Nhan cảm thấy không có việc gì có thể khiến cô tức giận, ít nhất từ sau khi bị mối tình đấu bỏ, cô đã rất ít chân chính tức giận, tính khí nóng nảy lại là một chuyện khác. Nhưng lúc này cô cảm thấy mình sai lầm rồi, bởi vì cô đánh giá mình quá cao. Khi thấy Lưu Vũ tin nhắn trong điện thoại di động mà Lưu Vũ đưa tới thì quả cầu lửa liền lăn từ ngực cô lên não, cô biết mình bị chọc giận rồi. Tin tức này khiến đại não cô hoàn toàn nổ tung, cô biết mình sắp không khống chế được lửa giận của mình.

Trong điện thoại di động có một tin nhắn, phía trên viết như vậy: A Vũ, em mang thai!

Tin nhắn đó, mấy chữ kia, giống như nổ ra, rồi nổ tung trong lòng Từ Nhan, khiến lý trí của cô cũng nổ tan tành.

Đáng ghét! Quá ghê tởm! Mang thai, đây là chuyện châm chọc cỡ nào? Bà xã chính hiệu như cô còn chưa mang thai con của Lưu Vũ, con bồ bên ngoài

lại mang thai con anh trước? Quả là chuyện cười lớn!

"Lưu Vũ, anh giỏi, anh thật là giỏi!" Cắn răng nghiến lợi, Từ Nhan, cầm

điện thoại di động ném vào mặt của anh, đứng dậy rời đi không quay đầu

lại.

Lưu Vũ không kịp để ý sự đau đớn trên mặt, liền vươn tay kéo cô lại.

"Buông ra." âm thanh Từ Nhan không lớn, nhưng trong âm thanh lại lộ ra sự lạnh lẽo và xa lánh, khiến cả người anh rung động.

"Tiểu Nhan, em ngồi xuống nghe anh nói rõ đi." giọng của Lưu Vũ chứa sự cầu khẩn.

Anh có con rồi, còn nói gì? Cô không hỏi ra lời, nhưng lòng của cô đột

nhiên rất đau, đau như chưa từng đau, như có thứ gì nghẹn ở ngực, cũng

không động đậy nổi nữa.

Nhưng Lưu Vũ làm thế nào cũng không chịu buông tay, không nói lời nào,

mà chỉ đứng dậy ôm lấy cô, xoay người cô qua, lại thấy nước mắt trên mặt cô, liền giật mình. Anh có bao giờ thấy cô rơi nước mắt đâu chứ? Cô

luôn kiên cường, luôn thể hiện vẻ quật cường của mình ra ngoài, anh chưa bao giờ nghĩ tới cô cũng có mặt yếu đuối.

"Cục cưng, đừng khóc." Lưu Vũ nghiêng người, muốn dùng miệng hôn lên nước mắt trên mặt cô.

Từ Nhan đột nhiên cảm thấy ghê tởm, cái miệng này của anh không chừng đã hôn bao nhiêu người, lúc này lại muốn hôn lên mặt của cô, khiến cô ghê

tởm vô cùng.

"Buông tay!" âm thanh của Từ Nhan lớn hơn, chưa bao giờ căm hận anh như lúc này.

Người đàn ông này lừa cô, cô vẫn cho là dù anh không thương cô, cũng sẽ

trung thành với hôn nhân, làm sao nghĩ được người đàn ông trung hậu đàng hoàng này lại lừa cô. Cô thật kích động, muốn gọi điện thoại cho anh

mình, sao lại giớit hiệu một người đàn ông đáng ghét thế cho cô.

"Cục cưng, em hãy nghe anh nói. . . ." Lưu Vũ càng không ngừng ôm cô, anh biết một khi buông tay, tiếp theo sẽ vĩnh viễn mất cô.

Tính khí Từ Nhan nóng nảy lại thẳng thắn, cô làm sao nghĩ ra nguyên nhân chứ? Hôm nay nếu không giải thích rõ chuyện này, cả đời Từ Nhan có thể

sẽ không tha thứ cho anh.

"Tôi không nghe, tôi muốn trở về, tôi muốn về thành phố N. . . ." Trong khoảnh khắc đó, nước mắt của cô chảy xuống liên tục.

Đau, tim cô thật đau. Sao cô phải nghe người đàn ông xấu xa này khua môi múa mép chứ? Chẳng lẽ phải chính tai nghe được anh nói đứa bé này là

của anh sao? Vậy cô làm sao đối mặt với cha mẹ được?

"Tiểu Nhan, em đừng như vậy, anh từ trước đến giờ chưa từng lừa em...

~d_đ-l~q_đ- em phải tin tưởng anh. . . . ." Lưu Vũ ôm cô, đôi môi nhiệt

tình hôn cô

Từ Nhan nghiêng nghiêng đầu, cắn răng nói: "Anh cút đi, tôi không muốn nói chuyện với anh."

Lúc này trong lòng cô rất loạn, thật ra thì cô rất muốn ngồi xuống để

nghe anh nói rõ ràng, nhưng cô lại sợ nghe kết quả. Nếu như chuyện trong tin nhắn là thật, thì cô nên làm thế nào? Trong ánh mắt của cô không

chưa được một hạt cát, nhưng bây giờ hạt cát này đã rơi vào trong mắt

của cô, cô nên lấy hạt cát này ra, hay vẫn để hạt cát này cộm mắt cô?

Lưu Vũ đi lúc nào, cô không biết, trong lỗ tai tựa hồ nghe được anh đang nói: "Được, anh đi ra ngoài trước,em tỉnh táo một chút, chờ một chút

lát anh sẽ vào g