ân sự, đổi thành hình hoa, nếu như ngươi không nhìn kỹ, còn tưởng là tướng quân đấy. Thật ra thì cấp bậc tướng quân và cấo bậc dân sự là hoàn toàn khác nhau. Cấp bậc tướng quân là sao thêm cành ô liu tạo thành, mà sụ quan dân sự thì là hoa mai. Thứ duy nhất để có thể phân biệt cấp bậc cao thấp của sĩ quan dân sự là huy chương trên ngực, cả thuộc doanh hay đoàn cũng đều có thể nhìn ra từ đó, nhưng người bình thường có bao nhiều người biết chứ?
Cha mẹ Lưu Vũ từ chức ở trường quân đội đã hơn hai mươi năm. Năm đó ba Lưu cũng là sĩ quan trong đoàn nào đó, thời bấy giờ trường quân đội còn chưa có nghiên cứu sinh khoa chính quy thậm chí trình độ học vấn cỡ bác sĩ như lúc này, lúc đó rất nhiều người đều chỉ học trung học, một số người trình độ cao hơn là đã học đại học, ba Lưu thuộc về một nhóm sinh viên khoa chính quy trong giai đoạn bắt đầu, sau đó ở lại trường luôn. Mẹ Lưu thì luôn ở trường quân đột này, tuổi nghề còn dài hơn ba Lưu, nhưng danh vọng không cao như ba Lưu.
Năm đó Lưu Vũ tốt nghiệp trung học, theo như ý của ba mẹ thi vào trường quân đội mà ba mẹ anh đã từ chức, nhưng cuối cùng Lưu Vũ lại lựa chọn trường học ở địa phương mình, lúc ấy đã xếp thứ tư trong các đại học ở Chiết Giang. Nhưng ba Lưu lại động tay chân sửa lại ý nguyện của con trai, để anh vào đại học quốc phòng của Chiết Giang.
Lưu Vũ đạ từng tức giận về việc năm đó ba mình tự ý thay đổi ý nguyện, nhưng quân đội không phải địa phương bình thường, không phải muốn vào liền vào, muốn đổi ý liền đổi ý, mặc dù quốc phòng không tính là quân nhân chân chánh, nhưng vẫn được quản lý kiểu quân sự. Huấn luyện viên năm đó của anh là học sinh cũ của ba, cho nên đặc biệt nghiêm khắc với anh, trong sự đau khổ và vùi dập, Lưu Vũ đã lớn lên, bởi vì bị huấn luyện viên chửi thành "thiếu gia kiểu mới", cuối cùng anh trở nên cứng đầu, muốn chứng minh với huấn luyện viên, nên mặc kệ là quân sự hay là thể năng, anh đều muốn tranh thứ nhất. Không hổ là quân nhân đời sau, rất là dẻo dai, trong sự vùi dập, anh từ thứ hạng thấp trong huấn luyện quân sự và huấn luyện thể năng, nhảy một cái trở thành top 5 trong lớp, cuối cùng còn luôn đứng nhất lớp.
Huấn luyện quân sự và quản lý khiến cho anh thành thục rất nhiều, nhưng mỗi thanh niên trẻ tuổi đều sẽ mơ ước gặp được cô gái trong mộng của mình, anh cũng không ngoại lệ, mà anh và Chu Lâm đã gặp nhau trong giấc mộng tuổi trẻ đó. Họ gặp nhau trong trường rồi quen nhau bốn năm.
Năm đó bọn họ rất làm cho người ta hâm mộ, vì bọn họ là cặp đôi người yêu đại biểu trong các sinh viên, lại có ai sẽ nghĩ tới bọn họ rốt cuộc chia ly đây?
"A Vũ, ngày mai anh đi dạo phố với em được không?" Từ Nhan từ trong phòng tắm ra ngoài, vừa lau tóc còn ướt, vừa thuận miệng hỏi Lưu Vũ.
Trở lại nhà họ Lưu, cô vừa mệt lại mỏi, liền trực tiếp ném mình vào phòng tắm, tắm nước nóng thoải mái xong, tinh thần mới tốt hơn nhiều, đầu cũng bớt đau rồi. Lúc nãy mẹ chồng nói sẽ nấu bữa ăn khuya cho cô, bảo cô tắm xong ra ăn, nhưng tắm ngâm một hồi lại quên mất chuyện ăn khuya.
Cô vừa bắt đầu lau tóc thì cũng không phát hiện ra sự khác thường của Lưu Vũ, liên tiếp hỏi nhiều lần, cũng không nghe được trả lời, lúc này mới quay đầu lại cô nhìn sang, lại thấy Lưu Vũ ngồi ở trên giường ngẩn người, căn bản cũng không nghe được cô nói chuyện.
"A Vũ, đang suy nghĩ gì đấy?" Cô tò mò đi tới, động tác lau tóc ướt cũng không có dừng lại.
Từ sau khi trở về, anh vẫn cứ ngẩn người thế, cũng không biết đang suy nghĩ gì, vừa mới bắt đầu còn tưởng anh mệt mỏi, dù sao ngồi máy bay vài tiếng, mặc dù không mệt mỏi như xe lửa, nhưng chuyến bay buổi tối khuya vẫn đủ dày vò người, bây giờ suy nghĩ lạ, hình như không giống. Vẻ mặt của Lưu Vũ như gặp được chuyện gì to tát lắm, anh có chuyện gì gạt cô sao?
"Không có gì." Thấy vợ dùng vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn anh, Lưu Vũ không biết nên nói với Từ Nhan thế nào.
Tính khí Từ Nhan trước đến giờ luôn nóng nảy, bây giờ mặc dù đã kết hôn, tính khí thay đổi không ít, nhưng cũng là bởi vì chưa chân chính chạm đến ranh giới cuối cùng của cô ấy, một khi để cô ấy biết sự tồn tại của Chu Lâm, cô ấy sẽ nghĩ sao? Có phải giống như trước, không nói hai lời, liền nổi nóng với anh, rồi bỏ đi mất? Anh không biết, nhưng khẳng định là, Từ Nhan sẽ không tha thứ anh.
Hơn nữa anh cũng không biết, lần này Chu Lâm trở về, lại muốn làm gì. Lúc trước cô ta đi theo bạn trai rùa vàng ra nước ngoài, không có tin tức gì cả, hôm nay trở lại có mục đích gì chứ?
"Em thấy anh rất có vấn đề." Từ Nhan lau tóc xong, trực tiếp cầm cái ghế, đặt xuống ngồi đối diện anh. =D!Đ?L!Q?Đ=
"Xem một chút, tóc còn nhỏ nước nè, nếu cảm lạnh thì phải làm sao?" Lưu Vũ nắm lấy khăn lông cô ném đến rồi lau tóc cho cô.
Từ Nhan lại đẩy tay anh ra, nhìn ánh mắt của anh nói: "A Vũ, anh nhìn em nói chuyện, trước tiên em hỏi anh, chúng ta có phải vợ chồng không?"
"Sao em lại hỏi thế? Chúng ta không phải vợ chồng thì là gì?" Lưu Vũ nhíu mày một cái.
"Nếu là vợ chồng, anh có gì không thể nói với em?" Từ Nhan lại hỏi.
"Anh chỉ mệt mỏi, muốn ngủ thôi." Lưu Vũ không muốn bàn v