nhé ^.<, cô nấu mì rất là tuyệt đấy.
Anh vừa nói vừa giơ ngón tay cái lên rồi lại cúi xuống ăn. Nhìn anh mà tim tôi cứ đập rộn ràng hết cả, vui quá đây mà. Dường như vì việc lần này, tôi với anh đã rút ngắn khoảng cách đi được một chút. Hóa ra anh cũng chẳng phải là ghét tôi, vẫn đối xử với tôi như những người con gái bình thường đó sao? Thậm chí lại còn quan tâm đến tôi nữa. Hạo Du à, thế này thì càng ngày em sẽ càng yêu anh thêm mất thôi. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua một cách nhanh chóng, mới thế mà đã hơn hai tháng tôi và Hạo Du trở
thành vợ chồng. Cuộc sống hôn nhân của tôi tuy không tiến triển gì nhiều nhưng lại khá yên ổn. Hạo Du tuy vẫn thỉnh thoảng khó chịu với tôi, vẫn hay đi chơi mãi đến đêm mới về nhưng tôi vẫn nhận ra sự thay đổi của
anh. Hạo Du cười nhiều hơn, hay đòi tôi nấu mì cho hơn, và đôi khi cũng
hay hỏi han quan tâm đến tôi nữa. Điều đó làm cho tôi cảm thấy cuộc sống với anh cũng khá bình yên, lại có phần vui vẻ và hạnh phúc.
Hôm nay là chủ nhật cuối cùng của tháng mười một, cả bố mẹ tôi và bố mẹ
Hạo Du sẽ cùng sang thăm tôi và anh nên từ sáng sớm, tôi đã phải tất bật đi siêu thị mua thực phẩm cho bữa trưa. Đây là lần đầu tiên bố mẹ đến
thăm nhà (anh và tôi cũng vẫn có những buổi gặp mặt bố mẹ nhưng thường
xuyên ăn cơm ở nhà hàng) nên chúng tôi cũng phải chuẩn bị khá bận rộn.
Chúng tôi ở đây có nghĩ là tôi lo nấu nướng còn Hạo Du dọn dẹp nhà cửa.
Đấy là “lịch phân công” hôm qua chứ nhìn thấy anh vụng về quét dọn, tôi
lại phải tự mình đi làm, để anh ngồi sofa xem tivi là ổn nhất.
Và tất nhiên, để chuẩn bị cho hôm nay không gặp rắc rối gì, tôi và anh
đã cùng thỏa thuận với nhau sẽ đóng thật tốt vai đôi vợ chồng sống hạnh
phúc, xem ra cũng có vẻ thú vị lắm đây.
* * * * * *
CHƯƠNG VIII: ĐÓNG KỊCH
Có phải kịch thì mãi chẳng bao giờ có thể trở thành thật được phải
không anh. Phải chăng vì em đã đóng quá tốt nên em đã sai rồi?
Trong khi tôi đang vật lộn với đống thực phẩm và quyển sách dạy nấu ăn
thì anh cứ đi đi lại lại phía sau làm tôi cuống hết cả người. Tôi liền
quay lại:
_Hic, anh đừng đi đi lại lại vậy nữa được không, em đang vội lắm đây mà.
_Cô nấu nhanh lên xem nào, sao chứ chậm rề rề như vậy chứ.
_Anh tưởng em muốn vậy lắm hả. Em bảo gọi món ở nhà hàng thì anh không
nghe, cứ đòi phải là tự nấu, lại toàn mấy món “cao lương mĩ vị” này, em
đang phải cố gắng lắm đây còn gì nữa, hic. Anh cứ làm phiền em hoài. –
tôi trách anh nhưng không dám lớn tiếng.
_Biết rồi, nhưng mà nhanh lên đấy, cố mà nấu ngon vào.
_Vâng ạ, em biết rồi ạ, anh ra ngoài cho em nhờ.
Tôi nói dài giọng. Cuối cùng Hạo Du cũng chịu “buông tha” cho tôi mà đi
ra ngoài. Đấy, anh cứ ngoan ngoãn ngồi sofa xem tivi như thế có phải đỡ
làm phiền tôi không. Tôi thì cứ bận rộn suốt từ sáng đến giờ, anh
thì…Tôi nấu ăn xong rồi còn phải dọn dẹp nhà cửa nữa đây, mệt mỏi quá đi à TT_TT.
* * * * * *_Con chào bố mẹ.
Tôi và anh cùng cười tươi ra đón bố mẹ. Đúng là anh đang đóng kịch giỏi quá đi mà, cười tươi hết cỡ luôn.
_Mời bố mẹ vào bàn luôn ạ, vợ con đã chuẩn bị chu đáo cả buổi sáng đấy ạ.
Anh vừa nói vừa quay ra nhìn tôi…âu yếm, lại còn nắm tay làm tôi giật
hết cả mình. Tim cứ đập nhanh liên hồi vì ngại. Tôi cười gượng:
_Mời bố mẹ vào ăn ạ, con đã rất cố gắng để nấu thật ngon đấy ạ ^.~
Thế rồi, cả gia đình chúng tôi cùng vui vẻ ngồi vào bàn ăn. Tôi cười tươi, gắp thức ăn cho bố mẹ chồng và cả bố mẹ tôi:
_Bố mẹ ăn đi ạ! Kìa anh – tôi quay sang nhìn Hạo Du – anh ăn đi kìa.
Nói rồi tôi cũng gắp cho anh.
_Cám ơn vợ yêu, em cũng ăn đi nào.
Thấy bọn tôi tình cảm như vậy có vẻ bố mẹ cũng rất hài lòng, cứ nhìn nhau cười và gật đầu mãi.
_Bố mẹ thấy vợ con nấu thế nào ạ?
_Ừ, ngon lắm, ngon lắm. – mẹ anh cười hiền – Hạo Du, con lấy được người vợ ngoan hiền như Minh Minh thật là có phước đấy.
Nghe mẹ nói vậy, tôi bỗng đỏ bừng mặt. Rồi anh còn quay sang nhìn tôi rất dịu dàng nữa chứ.
_Cô ấy rất đảm đang bố mẹ ạ.
_Đâu có ạ, đấy là nghĩa vụ của một người vợ mà anh. Anh ấy mới thực sự là người chồng tốt ạ.
Tôi cười cười, hết nhìn anh lại nhìn bố mẹ. Hic, cứ khen qua khen lại
thế này mệt quá đi mất thôi, đúng là chỉ đóng kịch là giỏi mà. Ánh mắt
anh có khi nào lại dịu dàng đến thế không? Có bao giờ đâu, haiz.
Tôi mang bát đĩa từ bàn ăn
vào bồn rửa, anh cũng đang giúp tôi một tay kia, đúng là chỉ có bố mẹ
sang nên anh mới vậy thôi, chứ bình thường thì… TT_TT. Nhưng không sao,
đóng kịch cũng được, giả vờ cũng được, miễn là anh tốt với tôi là tôi
mãn nguyện lắm rồi.
Tôi đi đến cạnh anh, vòng tay qua eo anh, cười hiền:
_Chồng yêu đang giúp em đ….?
_Cô làm cái quái gì thế hả?
Nói rồi anh bỗng gạt mạnh tay tôi ra, giọng anh tức giận lắm.
_Ơ, mình…mình là vợ chồng mà.
Tôi sững người, chưa kịp hiểu chuyện gì thì anh lại tiếp:
_Hôm nay tôi đối xử với cô như vậy cũng chỉ vì đóng kịch thôi, cô đừng
tưởng tôi đã có tình cảm với cô rồi. Tôi lấy cô cũng chỉ vì có mục đích…
_Gì cơ, anh nói vậy là sao, mục…mục đích gì chứ… – tôi vừa nói vừa lay
người anh, tôi không thể tin được những gì tô
