Teya Salat
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218561

Bình chọn: 7.5.00/10/1856 lượt.

inh hạnh phúc mà, anh hứa đấy,

chỉ cần em đồng ý không nói, anh sẽ biết ơn em suốt đời mà.

_......

_Chỉ cần em không nói thôi, rồi em muốn gì cũng được, chẳng phải, em

thích nụ hôn của anh lắm sao, nếu em muốn, một nụ hôn kia cũng chẳng là

gì cả.

_Nhưng…nhưng em…em làm sao…có thể…phản bội Tiểu Minh được…

Tiểu Phần nói rồi cúi gằm mặt, trong mắt cô đã xuất hiện sự hoảng hoạn.

Cô đã bị Đình Phong hút hồn mất rồi. Giờ cô không biết được thế nào là

đúng, thế nào là sai nữa.

_Tiểu Phần à, sao có thể gọi thế là phản bội Tiểu Minh chứ. Với lại nếu

em không nói thì Tiểu Minh sao có thể biết. Anh sẽ khiến Tiểu Minh thành người hạnh phúc nhất, rồi anh cũng sẽ không phải buồn nữa. Em chỉ cần

như vậy thôi đúng không, phải không nào. Tiểu Phần à, hãy nghe anh, tin

anh đi mà.

_Anh…chắc chắn sẽ khiến Tiểu Minh hạnh phúc?

_Ừ chắc chắn rồi.

_Như vậy thì anh cũng sẽ hạnh phúc chứ?

_Ừ, tất nhiên. Được vậy thì anh sẽ biết ơn em nhiều lắm.

_Anh…sẽ đồng ý bất kì yêu cầu gì của em chứ?

_Ừ…ừ…bất cứ điều kiện gì.

_Vậy…được. Em…đồng ý. Điều kiện của em là…

Có phải cô quá ích kỉ khi chỉ biết về tình cảm của riêng mình mà mặc kệ sự đau khổ mà Đình Phong phải nếm chịu?

Cô không biết.

Nhưng trong cơn mê sảng, Tiểu Minh cứ gọi mãi tên Hạo Du…

…trong vô thức.

Buổi tối ở bệnh viện, không gian vô cùng im ắng. Trong phòng VIP 1 giờ chỉ còn lại hai người, Tiểu Minh và Tiểu Phần.

Tiểu Phần đang xúc cháo cho bạn mình ăn.

_Tiểu Minh, bạn ráng ăn hết nồi cháo tớ mang đến rồi nhanh xuất viện nhé!

_Ừ.

Tiểu Minh chỉ đáp lại hờ hững. Mắt cô, từ lúc tỉnh lại đến giờ, trừ lúc

ngủ ra là không hướng ra phía cửa chính. Cô đang mong mỏi Hạo Du sẽ đến

thăm cô nhưng chờ hoài không thấy nên đôi mắt càng ngày càng xám xịt

lại, ngày càng trở nên đen tối. Từ khi biết Hạo Du không hề đến thăm

mình, cô cảm thấy tim như có hàng vạn con dao xuyên thấu. Cho dù cô đã

quyết định buông tay nhưng…lẽ nào anh lại cạn tình cạn nghĩa như thế? Có khi giờ này Hạo Du đang ở nhà vui vẻ với Tú Giang, khéo lại còn trách

ông trời sao không để cô chết đi chứ. Chắc anh cũng biết cô tự tử mà

không thành rồi, sao có thể không biết được chứ Hạo Du…thực sự không

muốn liên quan gì tới cô nữa rồi. Tiểu Minh đang tự hỏi Hạo Du sao còn

chưa mang đơn li hôn đến đây cho cô kí đây, để thật sự chấm dứt cuộc hôn nhân đau khổ này, để…cô còn được nhìn thấy mặt anh thêm một lần nữa. Có lẽ là anh cũng để mặc cho cô muốn làm gì thì làm luôn. Tiểu Minh lại

nghĩ vậy.

Tim cô…sao lại đau đớn rồi.

_Tiểu Minh, Tiểu Minh, sao tớ gọi bạn không thưa, nhìn sắc mặt bạn tệ quá, bạn thấy mệt à?

Tiểu Phần vừa gọi vừa huơ tay trước mặt Tiểu Minh. Cô bạn này từ nãy tới giờ cứ ngồi thừ ra, không hiểu đang suy nghĩ gì nữa. Thực ra, thấy Tiểu Minh cứ ngồi nhìn mãi ra ngoài như thế, Tiểu Phần cũng đoán ra được là

cô đang ngóng Hạo Du. Tự nhiên bây giờ, không hiểu sao cô thấy vô cùng

hối hận vì đã hứa với Đình Phong là không nói cho Tiểu Minh biết chuyện

Hạo Du đã chọn cô ấy mà chia tay với Tú Giang, Tú Giang cũng vì thế mà

đi Mĩ du học. Nếu Tiểu Minh biết, có lẽ cô cũng không phải ngồi mong chờ Hạo Du đến khổ sở thế kia nữa. Nhưng bản thân Tiểu Phần khi hứa với

Đình Phong thì đâu còn được lí trí như lúc này chứ. Mà cô cũng tin là

Đình Phong có thể khiến Tiểu Minh – bạn cô hạnh phúc. Như vậy nếu cả

Đình Phong không cảm thấy buồn thì cô có thì chấp nhận được, Đình

Phong…cũng đồng ý với yêu cầu của cô rồi.

_Tớ không sao đâu Tiểu Phần à, bạn có biết ai đã phát hiện và đưa tớ vào viện thế này không?

_Anh Đình Phong.

_Vậy à. Vậy…chỉ có hai bạn chăm sóc tớ thế này thôi à.

_Tớ mới sang hôm qua. Còn anh Đình Phong thì ở bên bạn từ lúc bạn vào viện.

Nghĩ đến đây, Tiểu Minh lại buồn bã cúi gằm mặt xuống giường, đúng là

Hạo Du không hề đến thăm cô rồi. Sao anh lại nỡ đối xử với cô như vậy

chứ, không đến chăm sóc, thì chỉ cần đến thăm cũng được mà, đằng này…

Thật sự Hạo Du mong muốn cô “thả tự do” cho anh đến vậy sao. Lúc này,

hơn bất kì khi nào, cô mong sao mình có thể chết luôn đi, để khỏi phải

đối mặt với sự thật đau khổ này nữa. Tại sao Đình Phong lại cứu cô chứ,

cô đã chuẩn bị tâm lý để “biến mất” rồi mà, sao ông trời không để cô

chết đi, còn bắt cô sống làm gì nữa. Không lẽ kiếp trước cô đã làm sai

điều gì mà lại để kiếp này cô phải chịu khổ nhiều như thế.

Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống giường, từng giọt, từng giọt. Tiểu Minh cứ cúi gằm mặt, mặc kệ cho nước mắt rơi xuống ướt đẫm khuôn mặt

cô. Tiểu Minh càng khóc càng thấy đau đớn tột cùng, cô không thể hiểu

sao cô lại yêu Hạo Du nhiều đến thế, đã trải qua một lần…chết rồi mà đến khi tỉnh lại, trái tim vẫn như bị bóp nghẹt khi cô nhớ đến Hạo Du. Mà

đau, thì nước mắt cứ thế chảy ra thôi, cô không sao kiểm soát được.

Đình Phong từ ngoài cửa đi vào, anh đang rất phấn khởi, vừa đi vừa huýt sáo thì chợt bị Tiểu Phần kéo ra một góc, thì thầm:

_Anh Đình Phong, Tiểu Minh lại khóc rồi. Cô ấy nhớ Hạo Du.

_Sao?

Vừa mới nghe Tiểu Phần nói vậy, Đình Phong đã không khỏi phẫn nộ, anh

căm ghét cái tên Hạo