Polaroid
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218892

Bình chọn: 9.5.00/10/1889 lượt.

Du kia, căm ghét đưa nào làm cho Tiểu Minh của anh

phải khóc. Khốn kiếp thật.

_Vịt con à, em sao thế?

Đình Phong chạy ngay vào bên Tiểu Minh, anh vòng tay ôm ngay cô vào

lòng, vỗ nhẹ nhàng lưng dỗ dành. Tiểu Minh có người an ủi lại càng khóc

dữ hơn, cô bám vào tay anh, gào lên nức nở.

Đình Phong trông thấy cô như vậy thì đau xót vô cùng, anh cứ vỗ về cô

như con nít, để cô trong lòng anh mà khóc. Tim anh đau như bị dao cứa

vào mỗi khi nghe tiếng nấc nghẹn ngào của Tiểu Minh. Sức khỏe của cô vẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn mà sao lại cứ tự hành hạ mình như thế chứ.

_Vịt con à, anh xin em, em đừng khóc nữa, đừng khóc nữa mà.

_Anh…ơi, anh…ơi…

Giọng Tiểu Minh khản đặc, cô ôm chặt lấy Đình Phong, cơ thể run rẩy ôm

lấy anh. Đình Phong đau lòng lắm mà chẳng biết làm thế nào, chỉ sợ Tiểu

Minh khóc nhiều quá mà kiệt sức mất thôi. Sao cô lại vì Hạo Du mà phải

khổ sở như vậy chứ.

_Anh Đình Phong ơi, anh ơi, sao anh lại cứu em, sao không để em chết đi hả anh, anh ơi, huhu.

_Vịt con à, em nói gì vậy. Nếu bảo anh để em chết, thì em hãy giết anh trước đi, giết anh đi rồi hẵng nói thế.

_Huhu…anh ơi…huhu…

Tiểu Minh nấc lên từng tiếng nghe xé lòng. Đình Phong lại vỗ vỗ vào lưng Tiểu Minh, ghì chặt hơn thân thể nhỏ bé gầy gò của cô. Tim anh như thắt lại khi thấy Tiểu Minh gọi tên Hạo Du nhưng lại cứ vùi đầu vào ngực anh như thế. Đình Phong đau lắm, anh biết phải làm sao đây, Tiểu Minh đau

khổ thế này, chi bằng anh cứ nói chuyện kia cho cô biết, Tiểu Minh sẽ

không phải chịu đựng đáng thương như thế. Nhưng anh yêu Tiểu Minh như

vậy, thậm chí còn yêu cô hơn cả bản thân anh, sao anh có thể chấp nhận

để Tiểu Minh một lần nữa bị tên Hạo Du kia làm khổ chứ. Không thể nào,

chỉ có anh, chỉ có anh thôi, mới có thể mang đến cho Tiểu Minh hạnh

phúc. Dù thế nào, Đình Phong cũng sẽ không thay đổi đâu.

2.30 a.m

Tiểu Minh khóc lâu quá, rồi mệt mà thiếp đi luôn trong vòng tay của Đình Phong. Chờ cho cô ngủ say rồi, Đình Phong mới định đỡ cô nằm xuống

giường, nhưng Tiểu Minh cứ ôm chặt lấy anh, hai tay bấu vào áo anh không rời. Có thể em nghĩ mình là Hạo Du, Đình Phong thở dài. Tuy nghĩ vậy

nhưng anh vẫn để Tiểu Minh nằm trong lòng anh như thế mà ngủ, cô không

còn khóc nữa, như vậy là tốt rồi. Có lẽ anh cứ phải ngồi thế này đến

sáng thôi. Mà thực ra, từ hôm ở viện chăm Tiểu Minh, anh đêm nào chẳng

cứ ngồi trông cô thế này, có ngủ tí nào đâu, đến ăn còn chẳng buồn ăn

nữa. Chính vì thế mà anh gầy gò và tiều tụy đi trông thấy, gương mặt hốc hác, mắt thâm quầng, nhìn vô cùng đáng thương.

_Anh…anh ơi…

_Ơi…ơi…anh đây…

Thấy Tiểu Minh đã tỉnh, lại còn cất tiếng gọi có vẻ hoảng sợ, Đình Phong vội lên tiếng. Nhưng anh đoán, “anh” mà Tiểu Minh gọi, chắc không phải

gọi anh.

_Đình Phong?

_Ừ, anh đây.

_Hic, vậy mà em cứ tưởng…

_Tưởng? Haiz, em tiếc lắm hả, là anh, không phải là người em mong đâu. – giọng Đình Phong buồn buồn.

_Không…không phải. Em tưởng…em cứ tưởng không có ai bên cạnh em cả, em sợ quá. May…đã có anh đây rồi.

Tiểu Minh nói rồi lại ghì chặt lấy Đình Phong, dụi dụi đầu vào ngực anh

như làm nũng. Lúc nãy trong giấc mơ, cô thấy tất cả đều rời xa cô, không còn một ai. Để cô một mình cô đơn, cô rất sợ. Hóa ra Đình Phong vẫn còn ở bên cô đây, thật may quá. Đình Phong nói lúc nào cũng sẽ bảo vệ cô

mà, anh luôn là người tốt với cô nhất.

_Ừ, anh vẫn ở bên em mà, có đi đâu đâu. Em đừng sợ. – Đình Phong vừa nói vừa xoa đầu Tiểu Minh dịu dàng.

_Đình Phong à.

_Ơi, anh đây mà.

_Anh…bỏ thi đấu để về đây với em hả Đình Phong?

_Em nói gì thế, không có đâu. Em nghe ai nói vậy.

_Anh đừng dối em, Tiểu Phần nói với em thế mà.

_Hì…thì…có gì đâu mà, đội anh vẫn thắng mà.

_Mọi chuyện là vậy thật sao. Sao anh tốt với em quá vậy, anh…anh không giận em sao?

_Sao anh lại giận em chứ. Anh đã hứa lúc nào cũng sẽ ở bên bảo vệ em cơ

mà. Đã để em chịu khổ nhiều như vậy. Còn để em phải tự sát… Em ngốc lắm

biết không? Làm anh đau lòng lắm, sao em lại tự hành hạ, dày vò mình như thế. Anh…thực sự rất xin lỗi…

Đình Phong vừa nói vừa ghì chặt lấy Tiểu Minh, đặt cằm lên vai cô. Để

Tiểu Minh ra nông nỗi này, anh cũng phải gánh một phần trách nhiệm, tại

anh không ở bên Tiểu Minh nên cô mới phải chịu khổ như thế. Suốt trong

những ngày ở trong viện chăm sóc cô, anh không ngừng tự trách móc mình.

Đình Phong tự hận mình ghê gớm vì sự việc không may xảy ra lần này, cũng may là Tiểu Minh không làm sao, không thì có lẽ, anh không thể nào sống nổi mất.

_Anh trách em sao còn xin lỗi em nữa. Đình Phong à, chẳng có ai tốt với em như anh cả.

_Vịt con, em đừng bao giờ nghĩ đến việc dại dột ấy nữa được không em.

Anh rất sợ, rất sợ… May lần này em không sao, chứ nếu không…anh biết

phải làm sao đây.

_Em…em biết rồi mà. Anh à, chuyện em tự tử…bố mẹ em có biết không?

_Anh đoán là không.

_Vậy thì may quá rồi. Em chỉ sợ bố mẹ biết rồi sẽ lo cho em.

_Tất nhiên rồi, bố mẹ biết, chắc chắn là sẽ rất lo cho em. Bên cạnh em

còn có rất nhiều người yêu em mà, sao em lại vì một đứa không đáng như

vậy mà vứt bỏ mạng sống của mình chứ.