Snack's 1967
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212234

Bình chọn: 10.00/10/1223 lượt.

vậy mà bốn năm sau trở về lại “ngoan

ngoãn” nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ (mặc dù bây giờ đã khác) với thái

độ bất cần, liệu có phải là vì chuyện bị Tú Giang từ chối tình cảm mà

Nhất Thiên lại vậy không.

Hic, tự nhiên tôi tò mò quá đi mất.

_Ừm. Anh ấy bỏ về nước. – vài phút sau mới thấy Tú Giang lên tiếng.

_Ra thế. Nhưng mà hình như Nhất Thiên vẫn yêu cậu đấy Tú Giang ạ, bằng

chứng là cái ảnh anh ấy để làm hình nền điện thoại vẫn là ảnh cậu. Mà

sao cậu không chấp nhận tình cảm của Nhất Thiên thế, anh ấy cũng tốt mà, lại ưu tú như thế.

_Tớ...

Tú Giang ngập ngừng trả lời. Thấy cô ấy nói giọng có vẻ không thích thú gì chuyện này, tôi cũng không hỏi nữa.

Im lặng, bỗng chốc không gian chìm trong im lặng, tôi không nói gì, ở

đầu bên kia Tú Giang cũng thế. Rồi ngồi không tôi mới chợt nghĩ, Tú

Giang nói Nhất Thiên yêu cô ấy từ lúc cô ấy mới đến ở với Hạo Nhiên, vậy là cô ấy từ chối anh ta vì...vẫn còn nặng tình với Hạo Du? Phải vậy

không? Và cho đến lúc Nhất Thiên bỏ về nước, Tú Giang vẫn không chấp

nhận tình cảm của anh ta. Còn Nhất Thiên vì quá đau khổ...

Haizz...

Buồn quá, tự dưng tôi không kiềm chế được mà thở dài. Nguyên do mọi

chuyện cuối cùng vẫn là tại tôi, là tại tôi khiến cho bao người đau

khổ...

Tôi tệ quá, giờ tôi thậm chí còn không biết, chuyện mình quyết định chọn Đình Phong là đúng hay sai nữa!

Một ngày mới lại đến. Hôm qua thức muộn chat với Hạo Du nên sáng nay tôi

không khỏi luyến tiếc chiếc giường cùng cái chăn bông ấm áp, mãi đến lúc nhìn ra bên ngoài tấm rèm cửa sổ trời đã sáng rõ, tôi mới lười biếng

ngồi dậy. Tôi vươn vai mấy cái tập thể dục, sau đó chật vật mất năm phút mới có thể ra khỏi giường. Tôi xem đồng hồ. Bây giờ là tám giờ hai

mươi, Đình Phong hôm qua bảo họp hành gì đó mà giờ vẫn chưa về, chắc anh lại về nhà bố mẹ luôn.

Tôi loẹt xoẹt đi đôi dép trong nhà vào và đi về phía cửa sổ. Đưa tay kéo mạnh tấm rèm hoa tím sang hai bên, tôi ẩn kính cửa rồi đưa mắt ra nhìn

khung cảnh bên ngoài. Gió khẽ luồn vào mơn man tóc làm tôi thấy hơi buồn ở cổ, liền đưa tay vuốt tóc ra sau không để gió đùa giỡn nữa rồi hít

một hơi dài đầy sảng khoái. Thời tiết hôm nay có vẻ rất tốt, nắng gió

chan hòa, còn đâu đây tiếng chim hót ríu rít, trời đẹp thế này không đi

chơi thì tiếc thật, nhưng Đình Phong chưa về nữa. Chủ nhật, có khi nào

anh ngủ vẫn chưa dậy.

Nhấc điện thoại, nhắn một cái tin cho Đình Phong xong lại đặt cái máy

nhẹ nhàng xuống giường, tôi vào phòng tắm ngay để làm vệ sinh cá nhân.

Tâm tình rất vui vẻ, có lẽ cũng nhờ thời tiết, tôi vừa đi vừa hát vang

cả nhà. Chợt nghe thấy có tiếng bài hát A little love quen thuộc, có

người gọi đến, tôi – chưa kịp đánh răng – vội chạy ra, có lẽ là Đình

Phong gọi, tôi nghĩ.

A không phải, là Hạo Du, không hiểu sao tôi thấy vui vui.

_Ơi, em đây.

_Hi, Tiểu Minh à, em đang làm gì đấy? Dậy lâu chưa?

_Em cũng mới dậy thôi anh ạ, hihi, hôm qua thức muộn ngồi chat mà.

_Vậy à, thế hôm nay chủ nhật em có định đi đâu không?

_Em? Em chưa biết, Đình Phong chưa thấy về anh ạ.

_Đình Phong vẫn chưa về sao? Buồn lắm không, mấy hôm rồi em đều bảo anh là anh ta đi qua đêm không về.

Hạo Du hỏi tôi buồn lắm không mà rõ là giọng anh nghe còn buồn hơn nữa.

Tôi cười xòa:

_Có gì đâu ạ. Đình Phong cũng đâu muốn như thế. Hi, thế hôm nay anh đi đâu không ạ?

_À, anh...anh định rủ em... Anh có hai vé xem phim, nếu em không bận thì...đi với anh nhé, được không?

_Đi xem phim? Ưm, em thì...chắc cũng không bận, nhưng mà...

Nhưng mà còn Đình Phong, nếu tôi bỏ đi chơi với Hạo Du, Đình Phong chắc

chắn sẽ giận tôi, bình thường ngày này thường tôi...để dành để đi chơi

với anh mà.

_Em phải hỏi ý kiến Đình Phong sao?

_Hì, bình thường em với anh ấy hay đi chơi vào hôm nay.

Rồi thấy ở đầu bên kia Hạo Du im lặng một lát mới lại lên tiếng, giọng anh có vẻ buồn buồn xen thất vọng:

_Ừ, được rồi, không sao, chắc Đình Phong... Vậy em đi chơi vui vẻ nhé.

Nghe Hạo Du nói, thật tôi cũng thấy rất buồn:

_Hạo Du à...

_Hì, không sao, chủ nhật thì phải đi chơi với người yêu chứ. Thế...

Hay em có muốn xem bộ phim này không, cùng Đình Phong ấy, anh đi một

mình cũng chẳng thích lắm, nếu em muốn, anh mang sang cho em nhé, được

không Tiểu Minh?


_......

_Tiểu Minh? Em không thích sao?

_Dạ, em...

Thật sự lúc này tôi không biết mở lời ra làm sao nữa, chỉ muốn khóc...

Tại sao Hạo Du lại như thế chứ, tại sao lại tốt như thế. Anh thật khiến

tôi thêm đau lòng và thương xót mà. Còn chưa kể là thấy rất có lỗi với

anh...

_Hạo Du, a...anh đợi em một tí nhé, tí...em gọi lại cho.

_À ừ, tí gọi cho anh. Buổi sáng tốt lành, Tiểu Minh.

_Dạ...

Tôi nói rồi dập máy ngay, vội đưa tay quệt đi dòng chất lỏng đã trào ra

khỏi khóe mi từ khi nào. Phải, tôi khóc, tôi...thương anh quá. Thật

không thể chịu nổi thấy anh như vậy. Tiếng Hạo Du cười trong điện thoại

thật sự buồn đến nỗi làm người ta cảm thấy vô cùng xót xa!

Sụt sùi, tôi cố lấy lại tâm trạng bình thường và ấn gọi cho “Phon