việc chúng ta sẽ chung sống với
nhau suốt cuộc đời anh ạ.
Tiểu Minh là mang những lời nói của mẹ hôm trước ra nói với Hạo Du.
Thực ra còn một câu nữa của bố, cô chỉ giữ trong lòng không nói ra: “Mi
Mi, con nghe bố nói đây. Bố mẹ biết Hạo Du rất yêu con, nhưng con cũng
phải biết là bố mẹ còn yêu con hơn thế. Nếu là gả con cho Đình Phong, bố mẹ thật không còn gì phải lo nghĩ, vì Đình Phong đủ trưởng thành và
chín chắn để làm chỗ dựa cho con cả cuộc đời, làm trụ cột vững chắc cho
gia đình tương lai của con. Nhưng là Hạo Du…nó thực sự vẫn chưa làm bố
mẹ tin tưởng mà giao con cho được. Hai đứa hãy cứ yêu nhau thêm một thời gian nữa rồi hẵng nghĩ đến chuyện kết hôn, đến khi nào cả hai đứa đều
trưởng thành hơn, sẵn sàng tư tưởng xây dựng gia đình riêng, vì đó là
việc vô cùng hệ trọng. Rút kinh nghiệm sai lầm bốn năm về trước, con hãy nghĩ đi, bố mẹ là đều nghĩ cho hạnh phúc cả đời của con”.
Đó là những lời khuyên dù có nghĩ đi nghĩ lại, Tiểu Minh đều thấy thật
sự không còn gì để phản đối, và thật rất cảm kích với những lời bố nói.
Bố mẹ đều là lo nghĩ cho cô cả.
Nói xong rồi thấy Hạo Du có vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ, Tiểu Minh cũng bớt căng thẳng hơn nắm chặt lấy tay cậu, dịu hiền cười:
_Hạo Du, anh nghĩ đi. Dù sao, em cũng tin, cho dù thế nào chúng ta cũng
sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ, sẽ không “chán nhau” như những cặp
đôi bình thường khác.
Lại thấy lông mày Hạo Du giãn ra thêm được một ít. Mất vài phút sau mới thấy cậu lên tiếng sau một cái thở như dài hàng thế kỷ:
_Thôi được rồi, anh chấp nhận. Định mệnh đã an bài rồi, sớm muộn gì em cũng là của anh thôi. Anh sẽ chờ.
Rồi Hạo Du ôm lấy Tiểu Minh và nhẹ thơm lên tóc cô, chẳng hề để ý anh
tài xế kia có thấy hay không những cử chỉ thân mật này của hai người.
_Nhưng chúng ta hãy hứa với nhau nhé, cho dù ở bất kỳ thời điểm nào cũng sẽ vẫn yêu nhau như ngày đầu tiên.
Là giọng nói vô cùng dịu êm nhưng lại chứa một sự quyết tâm lớn đến lạ thường.
Tiểu Minh áp mặt vào ngực Hạo Du, vui mừng gật đầu, hai má cô hây hây đỏ.
Tình yêu của cô và Hạo Du đã vượt qua nhiều sóng gió như vậy, Tiểu Minh
tin để con thuyền chở hai người này cập bến bờ hạnh phúc, thêm một
khoảng thời gian nữa thôi, cô sẽ chờ được. Hai người sẽ mãi yêu nhau
không rời. Cho dù bao nhiêu thời gian trôi qua, cho dù bao nhiêu chuyện
vui buồn xảy ra, sẽ mãi giữ lời hứa hôm nay.
“…cho dù ở bất kỳ thời điểm nào cũng sẽ vẫn yêu nhau như ngày đầu tiên.”
* * * * * *
Là buổi tối cuối cùng Tiểu Minh ở cùng Hạo Du, ngày mai cô sẽ trở về
sống với bố mẹ, sẽ hoàn toàn giống như các cặp đôi bình thường khác cho
đến lúc hai người lấy nhau.
Hạo Du đang rửa bát trong bếp, còn Tiểu Minh thì ngồi trên sofa đọc
truyện, bên cạnh là mèo Hạo Minh béo tròn xoay đang lười biếng liếm liếm lông. Hôm trước Hạo Du quyết định đi du học nên đã mang hết bọn mèo đến nhà bố mẹ nhờ chăm hộ, giờ Hạo Du không đi nữa nên nãy hai người đã
cùng đi đón nó về đây, và chỉ đón Hạo Minh thôi.
Cảm nhận được cái-vật-thể-đầy-lông đó đang “lăm le” trèo lên người mình, Tiểu Minh liền bỏ ngay quyển truyện xuống, dịu dàng bế Hạo Minh vào
lòng, ve vuốt bộ lông mượt mà của nó, không khỏi mừng vui khi nghĩ về
những kỉ niệm đẹp đẽ vô cùng giữa “ba người”.
Khoảng thời gian Hạo Du tặng cho cô con mèo này, là khoảng thời gian
Tiểu Minh chẳng bao giờ có thể quên được. Đó là những phút giây đầu
tiên, và là những phút giây vô cùng hiếm hoi Hạo Du đối xử dịu dàng với
cô bốn năm về trước. Cô lúc đấy thật không bao giờ có thể nghĩ đến một
ngày, Hạo Du và cô lại có một tình yêu quá đỗi ngọt ngào và tràn đầy
hạnh phúc như bây giờ đâu.
_Em yêu, đang làm gì thế?
Hạo Du từ lúc nào đã đi ra, chưa kịp ngồi xuống đã ôm lấy Tiểu Minh nhẹ
thơm lên má cô một cái. Ánh mắt vô cùng âu yếm, dịu dàng.
Đấy, một Hạo Du thế này bốn năm trước Tiểu Minh có bao giờ dám nghĩ đến chứ.
_Hì, em ôm Hạo Minh. Nó càng ngày càng béo anh ạ, anh xem, phải đến năm cân rồi, khéo lại hơn ấy. Anh chăm thế nào mà giỏi ghê.
Tiểu Minh hai tay nhấc bổng Hạo Minh lên, xoay qua xoay lại con mèo đoán đoán rồi lại hạ nó xuống vuốt ve. Hai mắt nó lim dim nhìn đến là yêu.
Hạo Du ngồi đấy nheo nheo mắt nhìn “hai mẹ con”, thật cảm thấy trong tim, hạnh phúc cứ mỗi lúc lại thêm ngập tràn.
_Sau này em về ở với anh, anh còn chăm em hơn thế ấy chứ.
_Ý, anh này, anh so em với mèo à.
_Hihi, thì là anh nói thế.
Hạo Du cười cười trước lời nũng nịu của Tiểu Minh, thật không kìm được
lại thơm lên má Tiểu Minh lần nữa, còn cố tình cúi xuống chút nữa chạm
nhẹ một cái vào môi cô.
Tiểu Minh bị động chỉ biết ngồi đấy e thẹn cười, không nói gì. Hai má từ khi nào đã ửng đỏ.
Thỏa mãn rồi, cũng ngồi xuống bên Tiểu Minh nghịch nghịch giơ lên giơ
xuống cái chân mập mạp của Hạo Minh, Hạo Du thấy quyển truyện cô đang
đọc để đó mới hỏi:
_Em đọc truyện à, gì đây, cuối cùng…mình cũng thuộc về nhau hả, nghe hay đấy nhỉ.
_Hi, bao giờ anh đọc thử xem, em thấy hai nhân vật chính trong đó rất giống chúng mình đấy.
_Vậy hả. Anh không thích truyện tình cảm lắm nhưng mà…bao gi