Snack's 1967
Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212413

Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.

ngược lại giống như thanh niên mới vừa vào xã hội, tay trái vung vẫy, tay phải cùng cô gái mười ngón tay nắm chặt, giống như một đôi tình nhân không cách nào phân chia.

"Thật hâm mộ cô ấy a!"

"Đúng vậy a, dáng dấp người đàn ông này thật cao, vóc người đẹp!"

Mặc dù Trình Thất nghe không hiểu, nhưng có thể hiểu được lời nói kia, là mình nên tự hào hay nên xem xét lại? Cô và anh đang đi cùng nhau, tại sao chỉ có cô chiếm tiện nghi?

Lạc Viêm Hành giống như không nhận biết, càng ngày càng càn rỡ, buông lỏng tay cô gái, trực tiếp ôm chầm bả vai, đem nửa người dán lên, hả hê nói: "Quen biết tôi, cô nên cảm thấy vô cùng vinh hạnh, về sau không cho lớn tiếng!"

"Hừ!" Vinh hạnh? Đúng vậy a, vinh hạnh, thiếu chút nữa chết không toàn thây, quá vinh hạnh rồi.

Vô cùng tự kỷ.

Không phải cho anh đổi lại bộ quần áo sao? Người thật đúng là thô lỗ? Dĩ nhiên, nét mặt kiêu ngạo tự đại quả thật có thể làm cho thiếu nữ điên cuồng, đáng tiếc cô không phải thiếu nữ: "Anh lên đại học, chẳng lẽ cũng phẩm hạnh như vậy sao?"

"Hả? Dĩ nhiên không phải, từ lúc còn rất nhỏ đã bắt đầu, cũng không tùy tiện như vậy, Trình Thất, tại sao tôi ở trước mặt cô liền thay đổi không bình thường vậy?" Tự nhận là một người không thích nói đùa, không thích nói lời cuồng vọng, lại càng là người không thích cợt nhã, ngay cả em gái cũng không thể cho anh loại cảm giác này, chỉ có Trình Thất, không nhịn được muốn trêu chọc cô, trêu tức cô, nói một chút lời không thể tưởng tượng nổi, đây chính là tình yêu sao!

Trình Thất hận không thể một cước đá người đàn ông văng sang Thái Dương Hệ, nhiều người như vậy, anh không cảm thấy mất mặt sao? Mỗi người cũng bộ dạng ‘hai người này là hàng lừa bịp đầu thai sao?’, tránh không thoát, xem ra phải hung ác rồi, siết chặt quả đấm, nhắm ngay nách người đàn ông.

Lạc Viêm Hành khinh bỉ nói: "Cô nhất định phải làm như vậy sao? Có tin tôi hô to ‘đừng đánh, anh thề, trở về nhất định cho em lên trên’ hay không? Cô dám đánh, tôi dám kêu, dù sao tôi không nhìn thấy!" Khuôn mặt ‘lợn chết không sợ phỏng nước sôi’.

Cô gái xấu hổ, cắn răng oán thầm mấy câu, vẻ mặt mỉm cười tiếp tục xếp hàng, xem như anh lợi hại.

Đáng ghét, tên cháu trai này, càng ngày càng tệ.

Xem bức tượng chúa Jesus lớn nhất, cùng một loạt các tượng thánh khác, đứng ở giáo đường trên ngọn núi cao nhất mắt nhìn thấy một nửa phong cảnh thành La Mã (Rome), đã hơn bảy giờ đêm, hai người tay dắt tay đi qua hơn nửa Tòa thành Vatican, xem danh thắng cổ tích hơn một ngàn năm trước, rồi ăn món ngon đường phố rất độc đáo, cho đến khi kiệt sức mới về đến khách sạn, một cô gái nào đó cầm điện thoại trong tay người đàn ông: "Điện thoại di động của tôi cũng không có chức năng như điện thoại của anh, anh gọi điện thoại cho Khâu Hạo Vũ đi, chúng ta tạm thời dùng thẻ này trước, thôi, để tôi gọi cho!" Đoạt lấy máy trong tay của người đàn ông, bấm mã số có tên là em họ: "Này, chúng tôi đã đến Tòa thành Vatican rồi. . . . . . Tất cả đều tốt. . . . . . Ừ. . . . . . ừ, tôi không mang theo thẻ điện thoại, bây giờ không gọi được bằng thẻ mình, cho nên tạm thời chúng tôi chỉ có thể đổi thẻ ở bên này, tôi cũng không phải đem anh ấy vứt bỏ, các người tìm tôi tính sổ. . . . . . Ừm. . . . . . Không sao, một lúc tôi gởi tin nhắn cho anh!"

Lạc Viêm Hành cầm hộp điều khiển ti vi, chuyển đến kênh tin tức quốc tế, đối với cuộc trò chuyện lần này, không hề quan tâm, xem như buông xuống tất cả phòng bị đối với Trình Thất.

Cô gái nhìn một chuỗi mã số, đem một con số bên trong gửi đi, sau khi thoát ra, lại đem thẻ mới lắp vào: "Tôi thiết lập xong rồi, chỉ cần nhấn số một có thể gọi đến điện thoại của tôi, tránh khỏi lạc đường, điện thoại di động của anh đã không cách nào gọi được rồi, cho nên ngày mai nhất định phải theo sát tôi hiểu chưa?"

"Cô thật xem tôi như đứa trẻ ba tuổi sao ?" Người đàn ông liếc mắt, bỗng nhiên quay đầu lại, vui vẻ nói: "Hôm nay là một ngày vui vẻ nhất của tôi trong cuộc đời này, trở về sẽ có thưởng lớn!"

Có thể thưởng hai mươi tỷ không? Có thể buông tha thống nhất không?

Một ngày vui vẻ nhất trong cuộc đời này, ngày mai sẽ để cho anh vui vẻ hơn.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, hai người xuất hiện tại cửa chợ đêm đã tới đêm qua, nhìn một con hẻm nhỏ, cô gái vác lấy túi xách hưng phấn chỉ vào một chỗ vui vẻ nói: "Trời ạ, nơi này lại có bánh rán trái cây, Lạc Viêm Hành, chúng ta có lộc ăn, anh ở chỗ này chờ hai tôi phút, đừng đi đâu, tôi đi mua bữa ăn sáng!"

Lạc Viêm Hành không nhịn được dựa vào vách tường: "Đi nhanh về nhanh!" Bánh rán trái cây mà thôi, có ngon gì đâu? Dĩ nhiên, cô thích là tốt rồi.

Trình Thất vừa bước nhanh về phía trước vừa lớn tiếng nói: "Dì ơi, nhìn dáng vẻ của dì là người Hoa sao? Cho tôi hai cái!" Truyện được dịch trực tiếp tại dien dan le quy don. Mà lúc này bốn phía tuy có mấy người đi đường, nhưng căn bản không tồn tại gian hàng bánh rán trái cây, cuối cùng liếc nhìn người đàn ông đứng ở đầu con hẻm, Lạc Viêm Hành, thật xin lỗi, Phi Vân Bang vĩnh viễn chỉ có thể là Phi Vân Bang, vĩnh viễn!

Người đàn ông mang bịt mắt nhàm chán vuốt vuốt mái