tóc, vào buổi sáng sớm, bề ngoài xuất chúng chói mắt không ai bằng, khóe môi khẽ nhếch nụ cười, như thế xem ra, anh thật đúng là tin tưởng cô, quyết định quay đầu đi vào đám người, không phải mấy ngày nữa mắt sẽ tốt sao? Sau khi chờ anh phản ứng kịp, nhất định sẽ tìm người dẫn đường đến cục cảnh sát, dĩ nhiên, cô tin lúc ấy đã nắm được hàng trong tay rồi, tranh đoạt từng giây chạy tới sân bay, tại sao trong lòng luôn có cảm giác chột dạ?
Cô chột dạ cái gì? Không phải anh hại cô trước cho nên cô sẽ làm như vậy sao? Anh không đem cô ép đến đường cùng, mới đánh chủ ý lên lô hàng kia?
Tất cả đều do anh tạo ra!
Ở bên này Lạc Viêm Hành đợi hơn mười phút mới phát hiện không đúng, dùng sức lực, hô lớn: "Trình Thất? Trình Thất?" Người đâu rồi?
Đưa tay sờ về phía túi áo, mới phát hiện ví tiền, thậm chí ngay cả tay đồng hồ cũng không mang theo, lúc này trong người không có đồng nào, càng không cách nào nói chuyện với người ngoài, tiếng Nga, tiếng Pháp, tiếng Anh, ngay cả tiếng Arab cũng tinh thông, duy chỉ có tiếng Latinh, tiếng Italy không nghiên cứu nhiều.
"Trình Thất. . . . . ."
Chẳng lẽ lạc đường rồi sao ? Hay. . . . . . Cố ý? Cô gái đáng chết này, vừa định đi ra hẻm nhỏ, nhưng lại ngại thật sự người ở phía trước, không thể làm gì khác hơn là tìm cái bậc thềm ngồi xuống, anh nghĩ. . . . . . Cô cũng sẽ không làm như vậy, chuyện này đối với cô không có chỗ tốt.
Một giờ, hai giờ, ba giờ. . . . . .
Không còn hơi sức móc ra thuốc lá đốt lên, con dấu, ha ha, là lấy con dấu đi nhận hàng rồi hả ? Quả thật giống như tính cách của cô.
Hai trăm ngàn khẩu súng máy có thể đánh tỉnh anh không tồi, trả lại ân huệ đã từng mang, trả lại một đao kia, ít ra sau này yên tâm thoải mái.
Kéo bịt mắt ném xuống đất, so với hôm qua, lập tức già đi rất nhiều, hí mắt hút một điếu thuốc, sau khi chậm rãi phun ra, một ngày đêm, chỉ có một ngày đêm, chỉ một ngày đêm cũng không chịu nổi sao?
Kẻ ngu si mới ôm lấy anh, so với ôm lấy một đống súng máy thì có lời nhiều hơn, không biết ở đây mấy tiếng, nhưng vẫn không có ý muốn rời khỏi, có lẽ một lúc nữa sẽ trở lại, hưng phấn hô ‘Lạc Viêm Hành, tôi đi lạc rồi, xấu hổ quá’ hoặc là lạnh lùng nói với anh ‘Lạc Viêm Hành, lô hàng này đối với tôi mà nói rất quan trọng, cho nên tôi xin lỗi! ’
Hay ít nhất cũng là ‘Lạc Viêm Hành, đem tiền kia trả lại cho tôi, chúng ta sẽ bỏ qua chuyện cũ, bang hội không thể thống nhất. . . . . . ’
Mặc kệ là cái gì, anh đều có thể tha thứ cho cô.
Đã thành công trở về thành phố F, Trình Thất xoay người lên xe, ra lệnh: "Đều đã xử lý tốt rồi sao?" Nhanh chóng đem xe đổ ở nhà ga.
"Chị Thất, người mua đang chạy tới, còn tìm một diễn viên nháy tiếng, tất cả chuẩn bị thỏa đáng!"
Một cô gái nào đó nhíu mày khen: "Tôi thật sự càng lúc càng xem thường các người rồi, không tệ, chuẩn bị một chút, tối nay hành động!" Sau khi cắt đứt điện thoại di động, lập tức nhăn mặt, cũng không biết hiện giờ người đàn ông kia như thế nào, đến nay Long Hổ cũng không có tin tức, chỉ sợ anh vẫn còn tìm cô chứ? Một người đàn ông cho dù không nhìn thấy cũng không thể đi lạc, tùy tiện kéo cảnh sát là có thể bao ăn uống no rồi.
Sau đó nhất định sẽ hận chết cô chứ? Hận thì hận đi, so với các anh em bị Long Hổ lấn áp, tình cảm nam nữ không tính là cái gì, thật sự cho rằng người Long Hổ sẽ đối xử tử tế với bọn họ sao? Dùng cái mông nghĩ cũng khó có khả năng, ban đầu không có xử trí Khâu Hạo Vũ đã khá lắm rồi, việc đã đến nước này, quả thật là con đường duy nhất.
Bên trong biệt thự, mọi người đã sớm tập trung, sau khi cô gái vào nhà lấy ra thẻ điện thoại di động, nói: "Đây là thẻ điện thoại của Lạc Viêm Hành, đây là con dấu, bị thương cũng đừng nhàn rỗi, các người phụ trách lái xe, xe thuê xong chưa?"
"20 chiếc xe tải, thuê được rồi, Kiều Hoa sẽ ở bến phà Kim Khê chờ chúng ta, trực tiếp lái tới nơi đó là được, con đường này sẽ không có người kiểm tra, hơn nữa Thủ trưởng La biết chúng ta nhận hàng, nhất định sẽ nghĩ biện pháp để cho chúng ta ra nội thành, Kiều Hoa nói, chúng ta có thể ngồi thuyền của anh ta đi!" Vẻ mặt của Đông Phương Minh tươi cười, tất cả đường lui cũng nghĩ xong rồi.
Trình Thất vô cùng vui mừng: "Ma Tử đâu? Tại sao không thấy cô ấy?"
Lộ Băng nhìn đồng hồ đeo tay một cái: "Không biết, sáng sớm đã nói đi ra ngoài một chút, kết quả đến bây giờ cũng chưa trở lại, điện thoại di động cũng tắt máy, không có chuyện gì, có thể hết pin, có lẽ là muốn đi, cho nên đi đến một số nơi kỷ niệm, đến bến tàu đợi cô ấy!"
"Vậy thì tốt, chia ra hành động, các người nhớ kỹ, chỉ cần không chú ý một chút cũng đủ để chúng ta mất mạng !" Sau khi nhìn về phía người lạ: "Lộ Băng, cậu đợi ở chỗ này, trước hết không cần mở máy, chờ tôi gởi tin nhắn cho cậu xong, cậu hãy mở máy, vào lúc đó nhất định Thủ trưởng La sẽ gọi điện tới, cậu cứ làm theo sự căn dặn của ông ta!" Cũng không quay đầu lại, dẫn dắt toàn bộ người trong bang rời khỏi biệt thự.
Salsa khoanh tay theo sát phía sau, vĩnh viễn cũng không trở lại sao? Nên đi chào hỏi Tiểu Bát một tiếng không? Dường như không cần thiết, vừa nghĩ tới hung t