Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211814

Bình chọn: 8.5.00/10/1181 lượt.

ột chuyện, Lạc Viêm Hành có Trần Vĩnh Bình kia bảo đảm, nhưng Thủ trưởng La này. . . . . . Có thể chọc giận ông ta hay không?" Lộ Băng suy đi nghĩ lại, cảm giác làm như vậy quá nguy hiểm, không có hàng nộp ra, Lạc Viêm Hành nhất định sẽ kéo La Ngọc Khôn làm người chết thế, La Ngọc Khôn tham ô hối lộ không ai không biết, hai mươi tỷ còn có thể giải quyết, như vậy cùng lắm thì hận Phi Vân Bang?

Trình Thất thật không nghĩ tới chuyện này, trong lòng nổi lên gợn sóng, làm như vậy tương đương với chặt hết đường lui, sau này còn muốn trở về nước, một người Trung Quốc sinh trên quê cha đất mẹ, làm sao có thể không nhớ nhung cố hương? Thở dài nói: "Cưỡi hổ khó xuống rồi, không cần nghĩ chuyện khác, chúng ta cũng bị buộc bất đắc dĩ, không có nghĩa là chúng ta không yêu nước, làm việc đi!"

Mặc dù vẫn mặc kệ người đời, nhưng vị trí đất nước ở trong lòng vẫn rất cao, đã từng mấy phen giễu cợt những người có bản lãnh thì chạy ra nước ngoài, không ngờ mình cũng có. . . . . . Không không không, cô cũng không phải tự nguyện phản bội quốc gia, không giống bọn họ, duy nhất có thể làm chính là từ nay về sau tuyệt đối không gieo họa cho người Trung Quốc.

Ném đi một chút băn khoăn cuối cùng, mọi người đeo lên mắt kính cùng màu sắc, chờ đợi hành động, Trình Thất ôm bả vai Lộ Băng ra lệnh: "Lập tức trở về bảo người nọ gọi điện thoại!"

"Không cần phiền phức như vậy, tôi có mang anh ta đến!" Nói xong vừa mở điện thoại di động vừa đi về phía sau cùng, nhìn người đàn ông sắc mặt có chút trắng bệch: "Đừng sợ, cậu gọi xong cuộc điện thoại này thì có thể lấy tiền đi, có nghe không?" Đáng chết, tại sao lúc này người này cả người phát run?

"Tôi đã nói anh để cho cậu ta ở trong biệt thự chờ đợi, anh không nghe, muốn dẫn cậu ta tới nơi này!" Đông Phương Minh trợn mắt nhìn Lộ Băng một cái.

"Tôi làm sao biết các người hành động lúc nào? Nói không tới một giờ, kết quả thế nào ? Còn nói chờ một chút, lúc đó không phải tôi vì lo lắng cho các người mới tới sao?" Tả oán xong lại trừng mắt về phía người đàn ông kia: "Nhanh lên, lúc nói chuyện giữ vững bình tĩnh, nơi này là một triệu, không muốn làm, chúng tôi có thể tìm người khác!"

"Đừng đừng đừng, tôi có thể làm!" Người đàn ông hắng giọng, cầm di động, ban đầu thật sự không biết bọn họ là xã hội đen muốn đấu với quân đội, bọn họ thật sự không sợ chết sao? Nhìn một đống tiền giấy hồng một chút, liều mạng còn có thể vô duyên vô cớ mua được một căn nhà, cớ sao không làm? Dù sao gọi xong lấy tiền đi, không có quan hệ với anh ta, muốn chết là bọn họ, không phải anh ta, bấm mã số được đặt tên là Thủ trưởng La, nghe âm thanh te te, nói không sợ là giả, thủ trưởng là cấp bậc gì?

Rất nhanh, trong điện thoại truyền đến một tiếng cười sang sãng.

‘Ha ha, Lạc Nhị gia, hôm nay thế nào nhớ tới tôi?’

Người đàn ông cố gắng kéo ra một tiếng cười như có như không: "Thời gian quý báu, phía trên đã nói yêu cầu giao dịch, tôi đã phái người đi qua nhận hàng rồi, hoá đơn nhận hàng ông hãy xem rồi giao hàng!"

‘Gấp rút như vậy? Lạc Nhị gia thật là hiểu rõ lòng tôi, hơn nữa, vì lô hàng này tôi ăn ngủ không yên, củ khoai lang phỏng tay, càng sớm đi ra ngoài càng tốt, cậu yên tâm, tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm, hai trăm ngàn, một thanh không thiếu, Châu về Hợp Phố!’ nghĩ thầm, cuối cùng sắp vứt bỏ, có thể ngủ an ổn rồi.

‘Đúng rồi Lạc Nhị gia, nghe nói gần đây thân thể cậu khó chịu, ngày mai có muốn gọi con gái tôi qua thăm cậu hay không? Con bé này không có bản lãnh gì khác, chăm sóc bệnh nhân xem như tỉ mỉ!’

Người đàn ông vội vàng nhìn về phía Lộ Băng vẫn dựng thẳng ngón cái với anh ta, trong kế hoạch cũng không trả lời chuyện này.

Trình Thất cảm cảm giác có cái gì không đúng, tiến lên sau khi nghe xong, nét mặt không biểu hiện gì, ghé vào người đàn ông rỉ tai: "Cứ nói ‘không cần’!" Lúc này mới giống tác phong Lạc Viêm Hành.

"Không cần!"

‘Được rồi, tôi cũng không tiện ra mặt, nhưng đơn giao hàng đưa cho cấp dưới của tôi nhận là được, có rãnh rỗi tán gẫu!’

Sau khi cắt đứt, người đàn ông tuôn mồ hôi lạnh, vì không biết bắt chước âm thanh của ai, anh ta luyện ước chừng cả ngày, không ngờ thật đúng là vượt qua, cầm tiền cũng không dám tin tưởng trên thế giới có công việc dàng dễ như vậy, nháy mắt: "Tôi còn có thể bắt chước giọng của rất nhiều người, Lưu Hoan? Đao Lang? Chỉ cần các người cần, Tư Cầm Cao Oa cũng có thể!"

Trình Thất cười nhẹ: "Những thứ này chúng tôi tạm thời không cần, như vậy đi, chúng tôi lưu lại điện thoại của cậu rồi, khi cần sẽ tìm cậu!" Nếu không phải đích thân nhìn, cô cũng sẽ tin đây chính là Lạc Viêm Hành, âm thanh thâm trầm khêu gợi như vậy cũng học được rất nhuần nhuyễn, là một nhân tài hiếm có.

Người đàn ông nhận tiền xong, gật đầu liên tục: "Hi vọng lần sau tiếp tục hợp tác, hẹn gặp lại!" Giống như chạy trốn, chạy như bay về phía mô tô nơi xa, phóng đi.

Đông Phương Minh nhìn đồng hồ đeo tay một cái, sau đó nhìn chằm chằm vào trại lính căn dặn: "Mười phút sau đi vào!" Sau lúc vui vẻ thường sẽ đến thời điểm khó khăn nhất, không ngờ La Ngọc Khôn cũng vội vã ném hàng ra như thế, củ k


Old school Easter eggs.