ho rằng tôi sẽ không giết cô sao ? Cô cũng quá ngông cuồng …” Đừng nói người đàn ông bị thô lỗ đụng vào mà dừng lại , hai mắt trừng trừng , trên cánh môi đau nhói nói cho anh biết , đó không phải là ảo giác , nhưng không nhìn thấy vẻ mặt cô gái , không biết rốt cuộc đối phương muốn biểu đạt cái gì .
Trình Thất buông ra đỉnh đầu người đàn ông , lạnh lùng nói : “ Chính là như vậy , nếu như chưa từng nghĩ muốn cùng cô ấy ở chung một chỗ , cũng đừng đi trêu chọc , dễ dàng làm cho người ta hiểu lầm !” Thô sơ giản lược lauy khóe mắt một cái , tự nhiên kiên quyết chạy về phía cầu thang , cuối cùng nói : “ Lên đường xuôi gió !” Đồ không có tiền đồ , đến bây giờ cũng hi vọng tên khốn kiếp này có thể sống thật khỏe mạnh .
A Nhiêm trộm dò xét thật lâu , không hiểu chủ nhân đang làm gì , nhưng nó thấy cô gái kia khóc , hơn nữa có cảm giác bị vứt bỏ , nhanh chóng bò vòng quanh cô gái , canh cửa lớn , thẳng cổ giống như lấy lòng , le lưỡi liếm nước mắt mặn mặn , tới cũng không nhìn nó thì thôi , còn dáng vẻ sắp vĩnh viễn biến mất , phổi quá đau đớn rồi .
“ Mau tránh ra !” Một cô gái nào đó tuy nói lời như thế , cũng không thật đẩy ra, mắt to trừng mắt nhỏ .
A Nhiêm bị sợ đến co rụt lại về phía sau , bò đến cạnh cửa , bày ra bộ dáng của mình thành một đống cứt , lại nhìn cô gái , ánh trăng yếu ớt , nhưng nó thấy rõ , vẫn còn đang khóc , cảm nhận được rất đau buồn , lại đem bày mình thành hoa anh túc , nhìn lần nữa .
Trình Thất không biết nên dùng vẻ mặt gì nhìn nó , cú nhìn đầu con trăn nào đó có lá gan nhỏ hơn cả lỗ kim , ở nơi đó bận rộn , mỗi lần bày ra mọt tư thế sẽ liếc nhìn cô một cái , thật có thể hiểu tính người ? Trước kia cũng không thấy nó ngăn cản cô , ngay cả nó cũng biết sắp cả đời không qua lại với nhau sao ?
Hai con ngươi to như chiếc chuông đồng của A Nhiêm nhìn chòng chọc Trình Thất , mặc dù không chọc cười được , dù sao cũng không rời đi phải không ? Tiếp tục đem lấy thân thể vụng về của mình bày tới bày lui , cuối cùng tổng kết: đây là một công việc dùng thể lực.
Lầu hai, mới vừa lấy lại tinh thần, Lạc Viêm Hành giơ tay đè lại trái tim sắp vỡ tung, lần đầu tiên nhảy cuồng loạn như vậy, đúng vậy, anh còn chưa có tỏ rõ nghi vấn trong lòng với cô, trong này nhất định có hiểu lầm, không làm sáng tỏ ngay, sợ rằng muốn hối hận thì đã muộn, nhưng cô gái đã chẳng biết đi đâu, như mất đi phương hướng xông về cửa cầu thang, cảm thấy người nọ đang ở dưới lầu, hô: "Trình Thất, cô chờ một chút!" Vịn cầu thang ba bước cũng hai bước chạy như điên.
A Nhiêm thấy cô gái muốn lướt qua nó chạy trốn, nâng lên cái đuôi đảo qua.
‘Ầm! ’
"A!" Trình Thất còn chưa kịp phản ứng, cánh tay phải đã truyền đến cơn đau thấu xương, sau khi tỉnh táo, con trăn chết tiệt nọ đã quấn quanh cô thật chặt: "Buông tao ra, A Nhiêm, mày muốn chết phải không?"
Lúc Lạc Viêm Hành chạy đến, cô gái sớm bị con vật cưng đánh ngã, ngồi xổm người xuống nhắm ngay sát mặt của Trình Thất cười khẽ: "Nếm lợi hại rồi chứ?"
"Còn nói mát? Bảo nó buông tôi ra!" Càng động, tên kia cuốn lấy càng chặt, thật sợ hơi không chú ý sẽ tan xương nát thịt, sức lực lớn đến kinh người, tên cháu trai ghê tởm, lúc này nhìn cô cười nhạo, tương lai nhất định sinh con không có lỗ đít.
Một người đàn ông nào đó biết cô gái không dễ chịu, liền phất tay ra lệnh con trăn lui ra.
Quả nhiên, A Nhiêm ngoan ngoãn buông lỏng thân thể, dĩ nhiên, không tránh được bị đánh một trận tàn nhẫn.
Sau khi Trình Thất theo thế cá chép uốn mình đứng dậy, chuyện thứ nhất chính là giơ tay lên hung hăng vỗ về phía đầu A Nhiêm: "Thời khắc mấu chốt không thấy mày trung thành !"
‘Bộp! ’
A Nhiêm mới không có đần như vậy, để mặc cho đối phương vỗ một cái, dứt khoát bò xuống, thấp thế này, xem cô đánh như thế nào.
"Được rồi, nó đã biết sai rồi!" Đã nắm bàn tay nhỏ bé đang hành hung.
"Buông ra!"
Lạc Viêm Hành không đè được giãy giụa, dứt khoát ôm vào trong ngực, gương mặt đẹp trai vùi thật sâu vào trong cổ cô gái, giữa hai lông mày tràn đầy vui sướng, thậm chí che giấu toàn bộ sầu lo: "Không phải không nghĩ tới ở chung một chỗ, vẫn luôn đang suy nghĩ, mười bảy năm trước đã suy nghĩ, Trình Thất, anh không biết em muốn làm gì, nhưng không nên dùng loại phương thức này để gạt anh!" Kéo ra khoảng cách, đưa tay sờ về phía khuôn mặt quen thuộc: "Lần này em nghiêm túc sao?"
Sau khi Trình Thất bối rối mấy giây, rất đau lòng sờ lên cặp mắt mê man, bởi vì không nhìn thấy, cho nên không dám dễ dàng tin tưởng một người sao? Bởi vì bị lừa mấy lần, cho nên sợ? Nhưng anh lại tin cô, một mình đi theo cô đi du lịch, mà cô lại không để ý đến sống chết của anh, từ bỏ anh, sau khi biết rõ tâm ý đối phương, càng thêm hối tiếc, cho dù biết rõ không có kẻ xấu đi theo, cũng không nên làm như vậy, nhún vai nói:
“Em sẽ chứng minh cho anh xem!”
“Chứng minh như thế nào?” Yêu thương liếm cái cổ ngứa ngáy, trong tình thế không lối thoát lại gặp nhau cùng lắm cũng chỉ thế này thôi, thiếu chút nữa… Thiếu chút nữa đã trời nam đất bắc rồi, thiếu chút nữa sẽ vô duyên gặp nhau, có lẽ đây chính là lương duyên trời định.
Chứng