Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210315

Bình chọn: 8.00/10/1031 lượt.

ô! Cháu không nhìn thấy được ô ô ô ô."

‘Chát! ’

Một cái tát đánh cho đứa bé trai té nhào xuống đất, người đàn ông níu tóc của nó gầm lên: "Chết thì thế nào? Cháu chỉ biết khóc, Lạc Viêm Hành, đàn ông đổ máu không rơi lệ, từ nay về sau nếu để cho cậu nhìn thấy được một giọt nước mắt, cậu sẽ giết cháu !" Đôi tay bưng lấy thật chặt khuôn mặt của bé trai: "Ai nói cháu không nhìn thấy được? Có cậu ở đây, sẽ không để cho cháu không nhìn thấy, mẹ cháu chết rồi, em gái của cháu thiếu chút nữa cũng đã chết, đôi mắt của cháu bị mù, tất cả đều do người phụ nữ kia làm hại, biết tại sao bà ta muốn hại cháu không? Bởi vì bà ta cũng có con trai, bà ta không muốn cháu thừa kế gia sản, cho nên cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho cháu, Lạc Viêm Hành, cháu tỉnh lại cho cậu, tương lai còn phải báo thù cho mẹ của cháu, bắt đầu từ bây giờ, luyện tập chuyển động hai tròng mắt của cháu cho cậu xem!"

Bé trai run rẩy lau khô nước mắt, sợ hãi đến cả người run run, giống như rất sợ người đàn ông tức giận, vô luận cái đầu nhỏ xoay thế nào, con ngươi màu xanh lá cũng không chuyển động được.

‘Chát!’

"A!"

Người đàn ông tàn nhẫn nắm cổ áo của bé trai: "Làm được một lần, nhanh như vậy đã quên vận dụng như thế nào? Trước kia chuyển động như thế nào hả?" Sau khi liên tiếp đánh nhiều lần, trên trán người đàn ông nổi lên gân xanh, ngón tay cái cứng rắn chọc vào trong hốc mắt đứa bé trai, hung dữ nói: "Nếu vô dụng, còn muốn nó làm gì?"

"Ô ô ô không cần. . . . . . đau quá, cậu ơi, ô ô ô ô cậu, cháu sai rồi. . . . . ." Đứa bé trai giống như con cá nhỏ rời khỏi mặt nước, đạp lung tung, nhưng làm thế nào cũng không chống lại được hơi sức của người đàn ông, đau đến không ngừng kêu gào, nhưng từ đầu đến cuối không có dùng chân đạp bị thương cánh tay của người đàn ông.

Ma Tử nhìn thấy vô cùng hoảng sợ : "Chuyện này. . . . . . Là Lạc Viêm Hành?" Người ‘cậu’ này không khỏi quá ép buộc làm khó người khác sao? Mới vừa mất mẹ, mất đi cặp mắt, không che chở cho tốt, ngược lại còn ngược đãi như thế, nhìn cánh tay nhỏ bị đánh, không còn nguyên vẹn.

Trình Thất lau nước mắt chua xót, thì ra khi còn bé Lạc Viêm Hành sống như vậy, Nhị gia mà cô sùng bái lại có tuổi thơ không may mắn như thế.

Sau khi xem hơn một giờ, hình ảnh đã là một năm sau, đứa bé trai dùng thời gian một năm, học xong làm thế nào chuyển động đôi con ngươi mù, hơi không chú ý một chút người ‘cậu’ đó sẽ đánh tàn nhẫn một trận, mỗi lần nhìn đứa bé trai một mình trốn ở góc phòng, cuộn tròn khóc thút thít, trong lòng chua xót không lý do, đây chỉ là đứa bé.

Hơn một năm, cô phát hiện đứa bé trai cũng không rời khỏi căn phòng bí mật, ăn uống vệ sinh đều chỉ một chỗ, có khác gì ngồi tù? Chỉ là xem ra thính giác của nó càng ngày càng nhạy bén, rất đáng vui mừng.

Ở trong đĩa CD tiếp theo, đổi thành nơi khác, là một bãi tập thật lớn, dĩ nhiên, phía trên bày đầy các loại bụi gai, dây gai ngăn cản người đi về phía trước, một khi giẫm vào, vết thương sẽ chồng chất, trong màn ảnh, đứa bé trai sớm bị đâm chích vô cùng thê thảm, áo sơ mi trắng như tuyết nhuộm máu đỏ một mảng, còn đi chân trần.

Người ‘cậu’ ngồi ở trước máy vi tính, nhìn chằm chằm màn ảnh nói không ngừng:”Trái 5 bước, cách ba mét…Cậu nói cách ba mét, cháu nhảy qua quá lớn như vậy làm gì?” Tiện tay nhặt bên bình rượu hung hăng đập tới.

Bởi vì dẫm lên dây gai đứa bé trai té ngã đau đớn lăn lộn ở trong bụi gai, bình thủy tinh lại ném tới mắt cá chân, tiếng khóc càng thêm to, hình như e ngại người đàn ông xông tới quyền đấm cước đá, nhanh chóng đứng lên chờ đợi phát hiệu lệnh, cứ như vậy, té ngã bò dậy, bò dậy lại ngã vào trong dây gai, lặp tới lặp lui hơn 3 tháng, mới có thể hoạt động nhanh nhẹn ở trong từng đống mẩu thủy tinh và bụi gai.

Trình Thất nhìn đứa bé trai trai từng ngày lớn lên, cũng không ngừng động viên nó đi đến cuối cùng, trợ uy cho nó thành công, giống như chính bản thân mình đứng trước nghịch cảnh, quên rằng đứa bé trai này đã trưởng thành là đấng mày râu 30 tuổi rồi.

Gần như suốt hình ảnh huấn luyện, người ‘cậu’ đó chưa từng cho sắc mặt tốt một lần nào, nhưng Trình Thất nhìn ra được, người ‘cậu’ này huấn luyện cho anh cũng là vì bảo vệ tính mạng của anh, nếu thật lòng căm hận, sẽ không nhân lúc nửa đêmlen lén chạy vào đắp chăn cho anh, quét dọn phòng, cuộc sống hào môn thật sự đáng sợ như thế sao?

Từ huấn luyện con ngươi, cho đến vô số khuôn đúc hình người cao thấp, hầu như chỉ cần nói ra chiều cao khuôn đúc, kiểu đầu người, con ngươi của đứa bé trai cũng có thể nhìn chính xác không lầm, cổ, đôi môi, rồi đến dựa vào bản năng có thể chạy qua con đường chín cua mười tám rẽ, sau đó mỗi ngày huấn luyện chừng 1 tiếng đồng hồ, cô nghĩ, hẳn là công đức viên mãn mới quay trở lại nhà.

Từ lúc mới bắt đầu, đứa bé trai khóc thút thít đến cuối cùng không còn nước mắt để khóc, vẻ mặt không còn hồn nhiên nữa, càng thêm lãnh khốc, mỗi khi chủ nhật, cũng sẽ có hơn mười cao thủ võ thuật đánh cậu như bao cát, đến cuối cùng đổi thành cậu ném bọn họ ra lôi đài, một thiếu niên 13 tuổi có thể một mình đấu hơn 10 tên đàn ông, nhìn thiếu n


Disneyland 1972 Love the old s