hất chỉ nấu cơm thừa và cải trắng gì đó, chưa bao giờ dùng dầu ăn, chờ có năng lực mua được dầu ăn thì gần như đều mua đồ ăn ở bên ngoài, sau khi thành lập bang hội, cũng có đầu bếp chuyên nghiệp.
Ai nói cho cô biết phải làm sao áp chảo?
A Nhiêm thấy thế lửa càng lúc càng lớn, lập tức gấp đến độ kêu lên ‘khì khì’.
Lạc Viêm Hành hít hít lỗ mũi, sau đó nghiêng đầu nhìn qua: “Để cho người đến làm chứ?”
“Không cần!” Trình Thất không chút nghĩ ngợi từ chối, sau khi tắt lữa khẽ nói: “Em cho anh biết, đời này còn chưa có làm thức ăn cho người ta, đảm bảo ăn lần thứ nhất nghĩ đến lần thứ hai, anh yên tâm, ước mong này không xa vời, ai bảo anh là chồng em? Từ nay về sau mỗi ngày làm cho anh!” Cô thật không có khoác lác, thật sự ăn rất ngon, còn nhớ rõ năm ấy mười tuổi làm một chảo cơm chiên trứng, gần nữa chảo cũng ăn tới đáy.
Người đàn ông nữa tin nữa ngờ,nhưng cô gái nói chân thành như thế, lại không có cách nào ngăn chặn từ chối, thâm chí còn có chút mong đợi “Ảm Nhiên Tiêu Hồn cơm” , huống chi quả thật anh không có năng lực xuống phong bếp, mặc kệ dễ ăn hay không, đời này đều không thể chạy trốn, Trình Thất nói đúng, nếu muốn che giấu bí mật, có thể không mời người giúp việc, mỗi ngày quét dọn vệ sinh một chút là đủ.
Bào thai trong bụng đã có sinh mạng bảy tháng, vợ vẫn kiên trì làm bếp, anh còn có cái gì không biết đủ hay sao? Thấm thoát đã qua hai tháng, hai tháng này để cho anh hiểu, chuyện trên giường không phải tất cả đàn ông đều có thể nắm quyền chủ động, đáng mừng đây là chuyện riêng tư.
Sau khi làm vô số lần đấu tranh, hoàn thành áp đảo thuận lợi, năm cái trứng quà cho vào nồi, vui sướng khuấy đảo, cuối cùng tìm được cảm giác ban đầu, nghĩ đến cô đường đường đứng đầu một bang, cũng có một ngày chìm đắm vì người khác giặt quần áo nấu cơm, thất vọng nhưng không nói ra được, dù sao sau khi kết hôn mỗi người đàn bà đều như thế, vui vẻ….bảo cô vui vẻ như thế nào? Truyền ra ngoài, rất không uy nghiêm phải không?
Một chút nho nhỏ bất mãng này có thể dùng cách khác thay thế, từ lúc cầm giấy kết hôn đến bây giờ, người đàn ông cũng chưa nói một câu xuất phát từ trái tim, ngoại trừ một lần câu ‘Anh yêu em’ lần đó, thì mọi thứ đều chưa từng, trong lúc vô tình thấy bên trong máy hút khói phản chiếu ra khuôn mặt, đuôi tóc đã miễn cưỡng buộc được rồi, con trai khỏe mạnh, gia đình hạnh phúc, cũng rất hoàn mỹ, duy chỉ có miệng của người đàn ông, nói lời ngon ngọt giống như cắt thịt anh.
“Lạc Viêm Hành, ở bên cạnh em, hạnh phúc lớn nhất của anh là gì?” Vứt bỏ trứng gà trong chảo, cõi lòng mong đợi ngồi xổm người xuống tựa vào cạnh chân người đàn ông, Khâm Hạo Vũ nói sẽ cho Salsa cảm nhân ấm áp gia đình, nhưng cô mạnh hơn Salsa, còn có đứa bé.
Hiển nhiên người đàn ông không có nhiều nhu tình mật ý như vậy, nhàm chán đổi tư thế, giống như đang tự hỏi nội dung tin tức có đang tin cậy, cùi chỏ chống tay vịn, đầu ngón tay xoa xoa cằm, cũng chưa từng nhìn: “Coi trọng em!” Trong lòng cũng nghĩ như vậy, giữa đàn ông và phụ nữ, không phải là chuyện như vậy sao?
Khuôn mặt tươi cười yêu kiều của một cô gái nào đó nhất thời sửng sờ, trở nên thô tục như vậy từ lúc nào? Nhưng có thể hiểu là có thể có được em, tiếp tục hiền lành cười nói: “Vậy đau buồn nhất là gì?” Muốn có được cô, vậy tiếc nuối nhất nhất định là không nhìn thấy vóc người của cô có bao nhiêu xuân sắc, ngàn vạn xinh đẹp……Được rồi, chỉ cần anh nói như vậy, cô sẽ giới thiệu sư bá cho anh biết.
Lạc Viêm Hành nghe vậy nghiêng đầu, nét mặt không thay đổi, liếc cô gái một cái, tròng mắt tiếp tục nhìn tờ báo nói: “Chỉ có em cưỡi lên trên!”
‘Ầm!’
Chương 78: Chờ cưỡi lên rồi nói 2
Trái tim nhỏ hoàn toàn nổ tung, hung hăng gõ đầu một cái, giận dữ hét: "Em cưỡi cái đầu mẹ anh, Lạc Viêm Hành, con mẹ nó, anh không có những lời khác muốn nói với em sao?" Đáng ghét, không trông cậy vào dỗ ngon dỗ ngọt, một chút lời ấm áp cũng không thể sao? Chẳng lẽ cùng Trình Thất cô ở chung một chỗ, ngoại trừ chuyện này sẽ không có thứ khác?
Lạc Viêm Hành cũng không cảm thấy có lỗi, thở dài nói: "Cái này đã bao gồm tất cả những lời: Đời anh muốn em !"
"Anh. . . . . . Anh được đấy!" Thật là tự mình chuốc lấy cực khổ, không hiểu phong tình, nhưng suy nghĩ kỹ lời kia một chút, cũng không có đáng hận như vậy, ít ra đời này anh muốn cưỡi lên nhất chính là cô, mặc dù rất khổ sở, vẫn kiên nhẫn, aiz, mặc kệ đúng hay không, cũng chỉ có thể tìm niềm vui trong đau khổ rồi, ai kêu cô lỡ một bước chân thành thiên cổ hận, lên phải thuyền giặc, đợi một chút. . . . . . Mùi gì vậy ? Nhìn về phía phòng bếp: "Trứng gà của tôi !"
Người đàn ông buồn cười, có lúc vẫn đủ đáng yêu.
Nửa giờ sau, một tô to cơm chiên trứng bên ngoài đen bên trong cháy đưa lên bàn, thấy người đàn ông muốn động đũa, lập tức đè lại, tự động khen ngợi: "Anh biết không? Đây là món ăn em nghiên cứu ra lúc mười tuổi, lúc ấy chiên một tô lớn, bảo đảm lần này anh ăn xong nghĩ lần tới, em cũng suy nghĩ hơn mười năm, chỉ là không có thời gian chơi đùa những thứ này, cho nên anh là người thứ nhất thưởng thức, có phải rất hạnh phúc hay k