nh hỏi "Cách mặt đất cao bao nhiêu? Phía dưới có con sông nào không ?"
Bạch Diệp Thành chợt tỉnh táo, nằm ở cửa sổ nhếch miệng cười to nói: "Không cao lắm, nhưng không thấp, có nước, phía dưới có nước, đại ca, không còn kịp rồi, không có dù để nhảy, tôi đếm một hai ba, mở cửa, cùng nhau nhảy!" Đưa ra bàn tay.
Lạc Viêm Hành nắm chặt năm ngón tay của thủ hạ, mặc dù có thể truyền tin cho Hạo Vũ, nhưng không thể gọi điện thoại di động, đè lại máy trợ thính thận trọng dặn dò: "Nếu tôi có việc không hay xảy ra, cậu nói cho cô ấy biết, nhất định phải nuôi con khôn lớn, tôi sẽ ở bên cạnh với cô ấy !"
"Không còn kịp rồi, đại ca, nhảy!"
Bạch Diệp Thành dùng hết toàn lực kéo cửa thóat hiểm ra, nhất thời gió gào thét đập vào mặt, thổi vạt áo bay phần phật, trong lúc nguy cấp, lôi kéo Lạc Viêm Hành nhảy xuống.
“Đại ca!” Khâu Hạo Vũ đè lại máy vi tính nhảy đánh lên, kinh hãi nhìn hình ảnh rơi xuống thật nhanh, đừng…………….
Thân thể bay lên không, Lạc Viêm Hành nếm mùi vị sợ hãi từ trước tới nay, đè lại máy trợ thính hét lớn: “Giúp tôi……..Chăm sóc cô ấy thật tốt, nghe được………không?”
Khâu Hạo Vũ chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày này, chưa bao giờ nghĩ tới, anh nên làm cái gì? Tại sao cao như vậy? Gần năm phút đồng hồ thì mới nghe được tiếng nổ, máy vi tính trong nháy mắt bị hư hỏng, cho dù anh gõ thế nào cũng nhìn không được tình trạng của người đàn ông: “Đại ca? Đại ca nghe được không?” Đáng chết, ném xuống tai nghe chạy ra khỏi căn phòng bí mật: “Này? Đưa điện thoại cho Trình Thất!”
“A……….đau quá…..Ma Tử, có phải Lạc Viêm Hành hay không………” Trình Thất đè bụng thật chặt, bị người mang ra trước, bắt đầu giãy dụa đưa tay về phía thủ hạ: “Có phải anh ấy hay không?”
Ma Tử cảm thấy đã xảy ra chuyện, cười nói: “Không phải, không phải, là Hạo Vũ, anh ấy nói anh rể sắp xuống máy bay rồi, chị Thất, chị đi cùng bác sĩ trước, chờ anh ấy đến, tôi dẫn anh ấy vào phòng giải phẫu, thật mà!”
Trình Thất khổ sở không chịu nổi, kéo ra nụ cười mừng rỡ, sau đó ngoan ngoãn theo các bác sĩ đi về phòng giải phẫu, anh trở về, thật trở về, cô cũng biết anh nhất định sẽ trở về, tất cả thất vọng cũng biến mất, anh yên tâm, con của chúng ta sẽ ra đời thuận lợi.
Mặc dù rất muốn chờ người đàn ông đến sau đó sẽ đi vào, nhưng cô không chờ được rồi, đứa bé không chờ được, đã cảm thấy thằng nhóc không thể chờ đợi muốn đến thế giới này, ai tới nói cho cô biết, tại sao sanh con đau như thế này?
“Còn bao lâu thì tới?” A Nam cầm lấy điện thoại từ tay Ma Tử hỏi
Khâu Hạo Vũ choáng váng, anh nghe tiếng kêu đau của Trình Thấy, nức nở nói: “Đại ca đã xảy ra chuyện, sống chết chưa biết, có thể đã…….cậu không cần nói cho Trình Thất, bên này giao cho tôi!”
A Nam lùi lại một bước, điện thoại di động ‘bốp’ một tiếng rơi xuống, lúc này đương nhiên anh không thể nói cho chị dâu, thu hồi cảm xúc, anh cũng không phải bác sĩ trưởng khoa phụ sản, nhưng nghiên cứu kỹ lưỡng thân thể Trình Thất, đã sớm nhìn thấy, không có đại ca ở bên cạnh, anh đi cũng giống vậy.
“Thế nào?” Tiểu Lan thấy Ma Tử ngồi bệch trên mặt đất, đi theo ngồi xổm xuống: “Chị đừng làm tôi sợ!"
Sắc mặt Ma Tử tái nhợt, cánh môi run rẩy đần độn nói: “Lạc Viêm Hành sống chết chưa biết………..Sống chết chưa biết………”
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Lộ Băng choáng váng níu lấy cô gái: “Cô nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Tôi không biết, Khâu Họa Vũ nói gì, anh ta nói Lạc Viêm Hành xảy ra chuyện, làm thế nào? Chị Thất còn đang chờ anh ấy, ô ô ô ô làm thế nào?”
Đông Phương Minh nhìn phòng giải phẫu một chút, trấn an: “Nếu sống chết chưa biết, nói rõ không biết sống chết, trước tiên mọi ngừoi không nên gấp gáp, tôi tin tưởng Long Hổ Hội có năng lực tìm ngừoi trở lại, mọi người nhớ kỹ, không tìm được ngừoi, ngàn vạn lần không được nói cho chị Thất!” Sau khi chạy đến cửa phòng mổ ngồi xổm xuống, nghe bên trong từng tiếng kêu thảm thiết như tan nát cõi lòng, lần đầu người đàn ông rơi lệ.
Salsa ôm lấy Tiểu Lân kêu gào nói: “Ô ô ô ô, chị nhất định sẽ rất khổ sở, ô ô ô ô làm thế nào bây giờ? Chị nhất định sẽ rất khổ sở ô ô ô ô!”
Rất nhiều người ôm đầu khóc, hình ảnh khiến cho y tá không hiểu ra sao, những người này cũng quá khoa trương chứ? Người nào sanh con không dau?
Vốn là khoảnh khắc vui sướng nhất của Phi Vân Bang lại biến thành hình ảnh khóc rống nước mắt chảy xối xả, tất cả mọi ngừoi lọt vào hầm băng, trái tim lạnh lẽo đến phát run.
“A a a a…………đáng chết, thật là đau…….!” Trình Thất nắm chặt gối đầu, ngửa đầu lộ ra cái cổ bị mồ hôi thấm ướt, không đến mười phút, trán đã tuôn mồ hôi như mưa, hối hận tại sao không chọn sinh mổ? Cô đã hết hơi sức rồi, mà đứa bé còn chưa ra, tên khốn Lạc Viêm Hành không tới, về sau vĩnh viễn đừng trở lại nữa.
“Thấy đầu rồi, Trình Thất, bây giừo bình tĩnh một chút, hít thở, đúng rồi, há miệng hít, nín thở, dùng sức!” A Nam tận lực buông lỏng mình, ngược lại quá trình không thành vấn đề, cũng giống như sản phụ khác, chỉ sợ cô gái không tiếp tục kiên trì được.
Dù sao Trình Thất cũng là ngừoi luyện võ, sự nhẫn nại cực mạnh, cắn khăn vải ý tá đưa tới, bóp quyền hết sức ph