XtGem Forum catalog
Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326551

Bình chọn: 7.5.00/10/655 lượt.

con có thể!”

Tôn Kế Trung thở dài: “Aiz! Cũng chỉ có như vậy thôi, nếu như cha trẻ lại hai mươi năm, cũng không để cho con lo lắng, Trình Thất, thật vất vả cho con, dẫn nó đi đi, đứa bé chúng ta sẽ chăm sóc thật tốt, trước hết tìm bà vú thay thế!”

“Vâng!” không yên lòng nhất là đứa bé, hôm nay đứa bé có người chăm sóc, tránh cho cô lo âu về sau rồi.

Ánh mặt trời mới vừa ló dạng, trong sân nhà họ Lạc người đã bắt đầu khởi hành, Trình Thất ôm con trai nhẹ nhàng hôn một cái mới đưa đến trong ngực Ma Tử: “Giúp tôi chăm sóc nó thật tốt, tôi sẽ sớm trở về, làm phiền!”

“Chị Thất đến đó, đi sớm về sớm!” Nhiều giáo sư bác sĩ như vậy cũng không có biện pháp, cô cũng không cảm thấymột thầy lang băm có thể chữa trị được, nhưng chị Thất muốn đi thì cứ đi, người sống cần có hi vọng chống đỡ.

Khâu Hạo Vũ tự mình hộ tống, đi theo chỉ có chừng mười vệ sĩ, ngồi ở trong xe, Trình Thất ôm lấy nửa người trên người đàn ông, tiếp tục xoa bóp tĩnh mạch cho anh, cô tin nhất định có kỳ tích, nhất định có.

Thôn Thanh Thủy là nơi hoang vu hẻo lánh, bốn bề toàn núi, con song vây lượn, được xem là ở nơi thế ngoại đào nguyên, dĩ nhiên, muốn sinh sống ở nơi đây cũng có chút khó khăn, dù sao không có đường cái, mọi người mang băng ca vượt núi băng đèo, sau đó đến một hộ nông dân, nhìn bài biện trong sân, Trình Thất khẳng định có thể chính là chỗ này, sư phụ đã nói, rất có thể sư bá ở chỗ này.

Khắp nơi đều là thảo dược, hít sâu mấy cái, quay đầu nói: “Tôi đi vào trước, mọi người ở chỗ này chờ!”

“Dạ!”

Chừng mười người cung kính khom lưng, Trình Thất mím môi cười cười, có phải kỳ quái không? Nhưng thật ra nửa tháng trước, cô giúp Lạc Viêm Hành giải quyết rất nhiều bang hội, ngay ngắn rõ rang, sau khi người phía dưới nhìn thấy, cũng không có phản ứng, thật giống như đó chính là Lạc Viêm Hành xử lý, hơn nữa cũng bắt chước chữ viết của Lạc Viêm Hành rất thần kì, thậm chí có cách nhìn hơn so với Lạc Viêm Hành.

Kết quả là Hàn Dục và Bạch Diệp Thành đồng ý để cô đảm đương bóng dáng đại ca, phái mười lăm vệ sĩ siêu cấp cho cô, bảo vệ 24h xem như nhận được một số người tán thành, bên ngoài, cô chính là người phát ngôn đại diện của Lạc Viêm Hành, không cần nhân vật chính ra mặt, cho nên chuyện Lạc Viêm Hành bị bệnh cũng sẽ không có người biết được, còn có thể bảo vệ địa vị của anh, người làm vợ như cô, không lý do buông tay mặc kệ.

Cô tin người nằm là cô, anh cũng sẽ chăm sóc Phi Vân Bang như vậy.

“Cô là ai?”

Đang muốn vào nhà, thấy một ông già râu bạc đứng trước cửa nhà, vui vẻ nói: “Sư bá, thật sự là ông, con là Trình Thất, ông quên rồi sao? Con là Trình Thất! Sự phụ con là sư huynh của ông!”

Lương Sách nghe vậy ,lập tức bất mãn nói: “Cô tới làm gì?”

“Sư bá… con… Chuyện kia, xin lỗi, con thật sự không biết ông không chữa trị người bệnh tiểu đường, con biết sai rồi!” Thấy sắc mặt của ông già càng thêm khó coi, tuy nói tuổi đã hơn sáu mươi nhưng con ngươi lại sắc bén vô cùng khiếp người giải thích: “Trong lòng con, sư bá vẫn là thần y giỏi nhất trên thế giới, cho nên lúc đó mới dẫn cô ấy đến!”

Lương Sách sờ sờ râu ria, liếc người đàn ông nằm trên băng ca ngoài cửa lớn, cười lạnh nói: “Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?”

Trình Thất có chút khó có thể mở miệng, bình thường không đến thăm, thời khắc mấu chốt nước tới chân mới nhảy, nhưng cô thật sự không có thời gian đến nơi hẻo lánh này, suy nghĩ một chút, quỳ xuống: “Sư bá, anh ấy là chồng của con, hơn hai tháng trước, não bộ bị thương nghiêm trọng, vẫn hôn mê bất tỉnh, tất cả mọi người nói đời này anh cũng sẽ không tỉnh nữa, nhưng con biết ông nhất định có biện pháp!”

Khâu Hạo Vũ thật đúng là ở trên người ông già thấy được mùi vị tiên phong đạo cốt, thần y sao? Đúng vậy, thần y cũng thích ẩn cư rừng núi, ông già cũng có thói quen thường tập võ, bước đi nhẹ như chim yến, không chút thở gấp, hơn nữa kỳ quái chính là còn chảy tóc dài, để chòm râu dê, mặc trường bào màu xám, không biết còn tưởng rằng là hiện trường đóng phim truyền hình đấy.

Lương Sách không có lấy lễ đón tiếp, thậm chí không muốn để ý tới, dáng vẻ đi thẳng tới trước trở thảo dược: “Nếu đã nói không thể cứu được, cô không chon cậu ta đi, còn tới tìm tôi làm gì?”

Ông già tóc bạc này nói chuyện cũng quá tổn thương chứ? Chôn cái gì? Người còn sống sờ sờ, Khâu Hạo Vũ nhịn lửa giận, cười tiến lên cúi người chào nói: “Cầu xin ông!”

“Xã hội đen, tôi không dám trêu chọc, các người đi đi!” Lương Sách không chút nào nể tình sải bước trở vô nhà.

Trình Thất phiền muộn đứng dậy, nhìn theo bóng lưng gầy gò nói: “Sư bá, con nhớ ông đã từng nói với con, tấm lòng thầy thuốc như cha mẹ, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp…”

“Ha ha, tôi cứu cậu ta, cậu ta lại đi hại nhiều người hơn, vậy tôi cứu người sao?” Lương Sách buồn cười lắc đầu.

“Thầy thuốc cũng xem người tốt thành xấu sao?” Quả nhiên, Lương Sách không hề đi về phía trước nữa, vẻ mặt không nóng không lạnh chuyển thành âm trầm, đi qua chỉ vào Trình Thất, nổi giận nói: “Từ nhỏ đứa bé này cũng không học hành, nếu không phải nhìn thấy cô còn nhỏ tuổi không cha không mẹ, sư huynh