Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326333

Bình chọn: 8.5.00/10/633 lượt.

ngươi khô khốc, năm giờ sao? Vẫn hâm mộ những người đứng ở tầng cao nhất, thì ra không hề tốt như trong tưởng tượng nhỉ, đặt đứa bé ở trong xe nôi, đi tới đầu giường xoa bóp toàn thân cho chồng mười phút, trở mình mấy lần, sau đó kiểm tra như lúc trước, cầm lấy cái bô tiến lên chờ đợi đối phương bài tiết: “Em phải đi công ty, hôm nay còn phải gặp rất nhiều khách hàng, buổi chiều sẽ trở về giúp anh đi ngoài, sẽ không để cho người khác nhúng tay làm đâu!”

Lạc Viêm Hành là người rất sợ mất mặt, khẳng định không muốn người khác nhìn thấy anh bài tiết như thế nào, nói không chừng vì chuyện này cũng không muốn tỉnh lại, cô loại bỏ bất kỳ nguyên nhân nào khiến anh không muốn thức tỉnh.

Trước khi đi, khom lưng ấn lên một nụ hôn trên môi mỏng: “Em đi đây, chin giờ trở về đút dịch dinh dưỡng cho anh, nhớ nghĩ tới em!” Không ngờ mình cũng không hề xúc động, hay là cô đã trưởng thành?

Thời gian qua mau, thấm thoát đã nửa năm, vào đầu mùa hè, ngoài nhà tiếng ve sầu đã nổi lên bốn phía, so với ngày trước, người giúp việc trong nhà tăng thêm rất nhiều, hơn nữa mọi người đều giỏi dang hiếm có, phụ nữ chiếm đa số, ngay cả người quét sân cũng hai ba người, bốn phía nhà trồng đầy hoa cỏ, mấy cây hòe, tươi tốt ẩn nấp rất nhiều côn trùng, làm không gian tĩnh lặng sống động không ít.

Trong phòng lớn không chỉ có một mà có mười mấy chiếc xe nôi em bé, đồ dùng trẻ nít có thể tùy ý nhìn thấy, đứa bé chin tháng đã có thể bò xung quanh, thỉnh thoảng còn có thể gọi mẹ mơ hồ không rõ, trừ những món đồ chơi, A Nhiêm trở thành bạn bè duy nhất của con trai anh, cha không thể nói chuyện, mẹ không thể gặp thường xuyên, mặc dù có thể nhìn thấy, cũng chỉ có vào ban đêm.

Để tránh cho đứa bé gây tổn thương đến người đàn ông, đã có phòng trẻ độc lập, mẹ là một người phụ nữ rất thành công, vô cùng lợi hại, nhưng nó biết, mỗi ngày đều rất mệt mỏi, dì Tiểu Lan nói, từ trước đến nay mẹ không trang điểm, nhưng vì che giấu mắt quầng thâm, mỗi ngày mẹ đều phải trang điểm.

Nhìn cha nằm ở trên giường, tại sao cha vẫn thích ngủ? Nó không hiểu, chỉ biết cha vẫn như vậy, cũng may nó có thể nhìn thấy anh mỗi ngày.

A Nhiêm thấy đứa bé ị ra, vội vàng ngoáy cái đuôi lên kéo tới ngoài cửa, tránh để thối khắp nơi.

“A Nhiêm thật ngoan!”

Tiểu Lan vỗ vỗ đầu A Nhiêm giống như khen ngợi, sau đó bắt đầu dọn dẹp, bất đắc dĩ nhìn người đàn ông vẫn còn ngủ say, rốt cuộc lúc nào mới có thể tỉnh lại? Chị Thất bảo cô tránh nói chuyện với Lạc Viêm Hành, chỉ sợ cô nói sai cái gì, làm cho người đàn ông này không muốn tỉnh lại, nếu quả thật như vậy, cô sẽ rất thất vọng, mỗi ngày chị Thất làm việc rất mệt mỏi, mặc kệ như thế nào cũng nên tỉnh dậy chứ?

Đứa bé ôm thân thể tròn tròn của A Nhiêm, lắc lư giày xéo, mặc kệ nó làm cái gì, A Nhiêm cũng sẽ không trách nó, bàn tay nhỏ bé dùng sức nắm da con trăn, có lúc không cẩn thận đâm chọt vào mắt, A Nhiêm cũng sẽ không để ý, món đồ chơi tốt như vậy đi chỗ nào tìm?

A Nhiêm lắc đầu một cái, tại sao đâm ánh mắt của nó? Rất đau, trông chừng tên quỷ nhỏ này vô cùng tiêu hao thể lực, hơi không chú ý cũng không biết chạy đi đâu, dĩ nhiên, nó cũng không oán trách, là bọn họ cho nó sinh mạng, cho nó thức ăn, cho nó sống trông không gian tốt đẹp, nơi này chính là nhà của nó.

Mỗi người đều là người nhà của nó, hơn nữa nữ chủ nhân nói lá gan của nó càng lúc càng lớn đấy.

Ở một nơi khác, trong phòng họp Long Hổ Hội, Trình Thất lạnh lùng nhìn người đàn ông ngồi đối diện, ngồi không đúng tướng ngồi, đứng không đúng tướng đứng, nói lên yêu cầu rất vô lễ, khẽ cười một tiếng, một tay ném bút ra, ngửa đầu đưa tay thô lỗ giật cúc áo sơ mi, cởi áo khoác xuống, xắn ống quần, bắt chéo chân, dựa vào thành ghế, cười tà nói: "Ông chủ Hách có thể quá làm khó người khác hay không?" Lưu manh, người nào chưa làm qua.

Người đàn ông không thể tin được cô gái này thoạt nhìn rất đứng đắn cũng có dáng vẻ lưu manh như thế, thật đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã: "Tôi cũng không có ý gì khác, chỉ muốn tự làm tự ăn, không muốn chịu ràng buộc của Long Hổ Hội các người, hơn nữa tại sao các người nhất định mỗi tháng chúng tôi trích ra hai phần mười thành quả cho các người?"

Trình Thất đung đưa chân nhỏ, nhún vai nói: "Chúng tôi có năng lực này, Ông chủ Hách, ông suy nghĩ một chút, nếu tất cả bang hội cũng dựa vào chúng tôi, chỉ có ông ngoại lệ, như vậy những người khác sẽ đồng ý sao? chẳng phải Bọn họ cũng muốn tự làm tự ăn ?"

"Nhưng tôi không biết tại sao các người muốn làm như vậy? Không cảm thấy rất ngang ngược sao?"

Hàn Dục buồn cười, Trình Thất này, thật là đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, hơn nữa đầu óc vô cùng thông minh, rất kiên nhẫn, nếu là đại ca, nhất định không được thì trực tiếp dẹp luôn, nhưng Trình Thất không giống, cô sẽ nghĩ hết mọi biện pháp thuyết phục, lấy đức thu phục người, nửa năm qua, thật sự sắp xếp bang hội ngay ngắn rõ ràng, thỉnh thoảng xảy ra mấy lần sơ sót, cũng bị bọn họ khắc phục lại, cái này rất không dễ dàng.

"Ngang ngược? Ông chủ Hách, đây không phải là tác phong giặc cướp, Long Hổ Hội là bang phái lớn đứn


XtGem Forum catalog