u trời màu xanh dương, áng mây màu trắng, màn đêm màu đen, máu màu đỏ, rèm cửa sổ trong nhà màu tím, anh sẽ phát hiện màu sắc rất kỳ diệu, kết hợp lại với nhau, thật rất đẹp, hiện tại bang hội rất ổn định, không có ai đến gây phiền toái nữa, bọn họ cũng không thể chờ đợi muốn gia nhập vào chúng ta, đề nghị của em rất thành công, hiện tại Phi Vân Bang cũng không ngừng phát triển, đã vươn ra Châu Á rồi, hiện tại mở rộng đến Nhật Bản và nước Pháp rồi, bọn họ đã xem kỹ mấy vùng đất ở Pháp, quyết định thu mua, còn nữa, em cũng muốn con gái, chúng ta cũng sẽ rất thương nó, Tiểu Hải sẽ là bảo vệ nó, công chúa nhỏ của chúng ta nhất định sẽ vô cùng xinh đẹp, tất cả mọi người hâm mộ, con bé muốn cái gì, chúng ta cho nó cái đó, anh nói có được không?” Không có nhìn anh, nhìn chằm chằm mấy con hạc tự lẩm bẩm.
Mọi người nói, kỳ tích sẽ xảy ra vào lúc bất ngờ, buồn ngủ quá, có lẽ trong núi thật sự có Thần Tiên, chỉ cần cô vừa thức giấc, người đàn ông đã đưa tay ôm cô, nghĩ như thế, đã nhắm mắt ngủ.
Không biết đã trải qua bao lâu, tiếng động trong ngực đánh thức cô, khẽ mở mắt, thì ra là đứa bé muốn ị, quay đầu nhìn về phía người chồng vẫn không có nhúc nhích, cười tự giễu: “Anh xem em rất ngốc, lại còn tin tưởng chuyện hoang đường trong núi có thần tiên! Không cần gấp gáp, đợi lúc nào anh có thể tỉnh lại, em đi đâu cũng sẽ mang theo anh, lễ Giáng Sinh này chúng ta không thể đi Toà thánh Vatican, vậy tháng sau cùng đi nhé? Tháng sau vừa đúng đến Italy làm việc, em xin nghỉ mười ngày xả stress một chút, được không? Không nói chính là chấp nhận!”
Lại một tháng nữa trôi qua, cả gia đình vui vẻ lên đường đi Toà thánh Vatican, lần đầu tiên Tiểu Hải đi xa nhà, đặc biệt hưng phấn, trên đường đi theo rất nhiều người, Phi Vân Bang cũng chỉ có một mình Tiểu Lan ở không, mọi người thận trọng mang người đàn ông đang ngủ mê man lên máy bay, đã như vậy còn du lịch cái gì?
Ban đầu Lương Sách không đồng ý nhưng thấy Trình Thất rất khát vọng cũng phải đồng ý, ông ta phải tự mình đi trước mới yên tâm.
Toà thánh Vatican vẫn như cũ không hề thay đổi, sau khi Trình Thất đặt chân đến làn nữa, rất hoài niệm, mang theo chồng và con trai bố trí vào trong phòng khách sạn đã từng ở, sau đó đi nói chuyện làm ăn với người khác, dọc theo đường đi đều rất bình thường, từ La Mã trở lại khách sạn, cũng không có gì khác thường, nhất định phải giữ bình tĩnh.
Đứa bé đã được Tiểu Lan ôm đi, vuốt ve bày trí quen thuộc, sau đó đến bên cạnh người đàn ông, từ từ ngồi xuống, cởi áo khoác ném lung tung xuống sàn, có chút chán chường, cầm thuốc lá đốt đã lâu, lười biếng nói: “Trên đường về, có một ông bác kéo em lại, ông ta nói ông ta biết anh, ông ta muốn em nói cho anh biết, ông ta đã mở một viện dưỡng lão, buôn bán rất tốt, ông ta nói muốn gặp anh!” Không giống với mấy ngày trước, hôm nay dường như Trình Thất có gì đó không đúng, vẻ mặt rất lạnh lùng.
“Hôm nay đi nói chuyện làm ăn rồi, những người đó nói muốn sang tên hơn hai mươi khu đất bên này cho chúng ta, nhưng thấy em là phụ nữ, bọn họ đã từ chối, em nói em đại diện cho anh, bọn họ nói chúng ta không có thành ý, ha ha, em là ai? Em là Trình Thất, có uốn ba tấc lưỡi, cho nên em đã thuyết phục được bọn họ, có phải rất lợi hại hay không?”
“Vốn nên vui mừng, nhưng em không vui mừng nổi, tại sao? Em vẫn thầm hỏi bản thân mình, đột nhiên phát hiện, đã lâu không có vui vẻ, lâu đến nỗi em cũng quên cười là thứ gì, trước kia ở trong gian phòng này, em thừa dịp lúc anh tắm trộm con dấu của anh, lúc ở Toà thánh Vatican, em bỏ rơi anh, chuyện này em rất hối hận, lần này tới đây, trong lòng rất phức tạp, nếu như lúc ấy em không bỏ lại anh, sẽ như thế nào? Người ta nói có hiệu ứng cánh bướm, có thể sẽ không gặp chuyện không may chứ? Anh xem, em đang nói cái gì? Anh nghe được sao? Con mẹ nó, xem như anh nghe được thì có ích lợi gì?” Hai hàng nước mắt lã chã rơi xuống đất, chậm rãi ngước mắt nhìn về phía người đàn ông nửa chết nửa sống, sau đó vứt tàn thuốc, bò lên giường nắm bả vai người đàn ông lắc mạnh, hét lớn: “Tỉnh lại đi, con mẹ nó, rốt cuộc anh muốn ngủ đến lúc nào, anh tỉnh lại cho em, Lạc Viêm Hành, tên khốn kiếp này, rốt cuộc anh có ý gì? Là anh tự nói muốn nắm tay nhau cùng sống đến bạc đầu, ô ô ô ô ô em mệt quá, thật sự rất mệt mỏi, anh tỉnh lại cho em……….”
Người đàn ông không có chút hơi sức, mặc cho người muốn làm gì thì làm, mặc kệ đối phương kêu gọi thế nào vẫn không mở mắt.
Trình Thất gần như điên cuồng, cô đã chịu đựng đủ loại tự nói một mình, hận trong phòng luôn lạnh lẽo, giống như ngủ cùng thi thể, tất cả uỷ khuất trong khoảnh khắc bùng phát: “Anh thật muốn ngủ cả đời sao, ô ô ô ô em van cầu anh tỉnh lại, em sắp không kiên trì nổi, ô ô ô ô em không muốn anh chết, anh có hiểu không? Anh khổ sở? Anh có khổ sở hơn em sao? Nói chuyện với anh đó, chỉ vì anh, em sắp hỏng mất rồi, ô ô ô ô tại sao lại muốn đối xử với em như vậy? Tại sao?”
Ông trời ơi, rốt cuộc đến lúc nào mới để cho anh ấy tỉnh lại? Thật không có thuốc nào cứu được nữa sao?
Dần dần, trong lỗ mũi người đàn ông bắt đầu chảy máu tươ
