pacman, rainbows, and roller s
Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326203

Bình chọn: 7.5.00/10/620 lượt.

iên tiếp, mặc kệ đối phương tới làm gì, dựa vào món tiền khổng lồ kia cũng một tình yêu hết sức chân thành cũng phải cho tiếng vỗ tay.

Người đàn ông xuất hiện với hai mắt bịt kín rất quái dị, đi tới chính giữa khán đài mới cầm microphone nói: “Trước tiên cám ơn mọi người cho tôi cơ hội này, cũng hi vọng lúc này cô ấy có thể ngồi xem trước TV.”

“Lạc tiên sinh ngài yên tâm, cho dù cô ấy không có xem nhưng tôi tin tưởng chuyện này cũng lan rộng cả nước, một đồn mười, mười đồn trăm, cô ấy nhất định có thể nghe thấy, hay là nói trước một chút chuyện xưa của các vị đi, để cho chúng tôi nghe một chút về mối tình khắc cốt ghi tâm! Còn có vì sao ngài phải bịt kín đôi mắt?” Rốt cuộc là cô gái như thế nào lại có thể khiến cho một người con lai dịu dàng đầy phong độ mê muội như thế? Không tiếc bỏ ra gần trăm tỷ tìm kiếm?

Lạc Viêm Hành không cười, ngược lại có chút ưu thương, sau một hồi khổ sở giãi bày nói: “Thật ra hơn hai năm trước, tôi vẫn còn là người mù, dĩ nhiên, điều bí mật này tôi nghĩ ngay cả cha nuôi tôi cũng không biết, năm tôi sáu tuổi đã bị mù rồi, cũng bởi vì chuyện này nên lúc còn nhỏ đã quen biết vợ tôi, cô ấy là một đứa trẻ không cha không mẹ, tự lo không xong, nhưng vẫn lựa chọn cứu tôi bị thương, khi đó cô ấy mới chin tuổi, luôn xin ăn ở đầu đường, vì tìm kiếm thức ăn cho tôi, thậm chí bị người khác đâm bị thương, khi đó chúng tôi sống chung được hai tháng, tôi rời khỏi Trung Quốc, lúc trở về đã là mười bảy năm sau, chúng tôi lại gặp nhay, tuy nhiên có lúc cô ấy rất vô lại, thích đầu cơ trục lợi, nhưng tôi biết cô ấy là một cô gái hiền lành, không tới một năm, chúng tôi đăng kí kết hôn trở thành vợ chồng hợp pháp, cô ấy biết tôi không nhìn thấy, cho nên những lúc rảnh rối sẽ miêu tả cho tôi nghe một số đồ vật tôi không cách nào tưởng tượng ra, đó là thời gian trước kia tôi sống vui sướng nhất, khi đó cô đang mang thai con của chúng tôi!”

Người chủ trì nghe say mê, không có quấy nhiễu, bởi vì miếng vải đen trên mặt người đàn ông đã bị nước mắt thấm ướt nhẹp.

"Một ngày kia, cũng là một ngày cuối cùng chúng tôi ly biệt, cô ấy ở bệnh viện sinh con, mà tôi khẩn cấp cần đi ra nước ngoài một chuyến, cô nói với tôi, nhất định phải trở về cùng cô ấy nhìn đứa bé ra đời, sau đó cùng nhau đón năm mới, tôi đã hứa với cô ấy, nhưng sau khi tôi xử lý xong tất cả công việc, không kịp chờ đợi đi lên máy bay, đã gặp phải tai nạn máy bay, não bộ bị thương nghiêm trọng, rơi vào tình trạng sống thực vật, nhưng vợ tôi không oán giận, cô ấy rất giỏi, không muốn sau khi tôi tỉnh lại không giữ được địa vị, một mực giúp tôi xử lý công việc, sợ có một ngày tôi tỉnh lại sẽ hai bàn tay trắng, tất cả mọi người bảo cô ấy nên buông tha, tôi không tỉnh lại nữa, nhưng cô vẫn kiên trì, mặc dù đang ngủ say, nhưng tôi có thể cảm nhận cô ấy đang ở bên cạnh tôi, kể chuyện xưa, kể chuyện cười cho tôi nghe, cô nói cho dù cả đời, cô cũng không sao cả, chỉ cần tôi có thể ở cùng với cô ấy là tốt rồi, cứ như vậy ngày qua ngày, hơn một năm rưỡi, rốt cuộc chờ đến khi tôi tỉnh lại, cô ấy lại bỏ đi!"

"Tại sao cô ấy bỏ đi ?"

Lạc Viêm Hành hít sâu một hơi, lắc đầu nói: "Tôi không biết, có lẽ cô nghe nói sau khi tôi tỉnh lại sẽ hồi phục thị lực, cô ấy không tin tôi, sợ chồng của mình sẽ mê luyến nơi phồn hoa, sẽ yêu cô gái khác! Đã hơn một năm, tôi không tìm được cô ấy, rất mê man, rất vô dụng, rất nhớ cô ấy."

Người chủ trì bừng tỉnh: "Thì ra là như vậy, Lạc tiên sinh, tôi có thể hiểu tâm tình của ngài lúc này, ngài yên tâm, cô ấy nhất định sẽ trở về! Nghe nói ngài vì cô ấy mang đến một phần quà tặng, như vậy nơi này giao cho ngài, hi vọng vợ của ngài nghe được, sẽ lập tức trở lại bên cạnh ngài."

Khán giả nghe xong trợn mắt hốc mồm, cuối cùng lệ rơi thành sông, tình yêu cảm động như thế thật sự là khó có được.

Long Hổ Hội, hơn phân nửa số người lọt vào trạng thái không thể tưởng tượng nổi, trước kia đại ca không nhìn thấy? Chuyện cười.

Giai điệu quen thuộc vang lên, mọi người hiểu rõ gật đầu, quơ múa đèn dạ quang nhắn nhủ lời chúc phúc.

"Nếu như đôi mắt anh được bình thường như bao người, thì anh có thể dễ dàng phân biệt ngày và đêm,

Cũng có thể tự tin dắt tay em hòa vào đám đông,

Nếu như đôi mắt anh được bình thường như bao người, có thể lái xe đưa em ngao du khắp nơi,

Có thể bất ngờ ôm chặt em từ phía sau lưng,

Nếu như anh có thể nhìn thấy, thì cuộc đời anh sẽ khác,

Những gì anh yêu thích, những việc anh muốn làm, sẽ không thành ra thế này!"

Tiếng hát vô cùng nguyên sơ hoàn toàn chiếm được đồng cảm của tất cả mọi người, âm luật vững vàng, có lẽ trong lòng anh, vợ của anh cũng giống như đôi mắt của anh, không có cô, mặc dù có thể nhìn thấy, cũng không bất kỳ màu sắc nào, bọn họ nhìn ra được anh rất yêu rất yêu vợ của anh, một tình yêu đơn thuần.

Vẻ mặt Lạc Viêm Hành bàng hoàng, đưa tay chặn ngực, thật giống như đối mặt cũng không phải người xem, mà là người đang tưởng nhớ, miếng vải đen sớm bị nước mắt thấm ướt, một chút chất lỏng theo sống mũi trượt vào trong miệng, nhưng không chút nào biết: "Mảng trời đen trước mắt anh không p