i cũng không thể không có chị, đừng trốn tránh nữa, Tiểu Hải cũng cần chị!” Ôm đứa bé đi tới.
Đứa bé nhìn gương mặt xa lạ tương đối giống trong trí nhớ, sau đó cười nhào tới: “Mẹ!”
Trình Thất lau nước mắt lung tung, khom lưng ôm lấy đứa bé: “Con cũng đã lớn, mẹ không phải là người mẹ tốt có đúng không?”
Lạc Viêm Hành yêu thương ôm vợ và đứa bé vào lòng: “Em là người mẹ tốt nhát trên thế giới, người vợ tốt nhất, có một không hai!” Một đoạn video, bị phát hình bao nhiêu lần? Cô nhất định rất nhớ nhung đứa bé, ngàn sai vạn sai cũng là lỗi của anh, không cho cô tin tưởng hoàn toàn.
Ngoài phòng, tiếng cười vui vẻ của Hàn Dục đang trêu ghẹo Vân Tâm xông vào: “Chân ngoài dài hơn chân trong!”
“Đúng vậy, nhìn chúng tôi tìm kiếm khắp nơi rất vui vẻ sao?”
Lạc Vân Tâm buông tay, “So với các người, tôi cảm thấy chị dâu quan trọng hơn, hơn nữa nếu không phải do tôi ở nơi này trông chừng chị ấy, sớm không biết chạy đi đâu, các người nên cám ơn tôi! Được rồi, đừng tô đen nữa, mau giúp tôi nấu cơm, ăn xong rồi đi!” Rốt cuộc có thể đi tìm chồng thân ái.
“Hừ!” Mấy người đàn ông cùng khinh bỉ, cũng may hôm nay tìm được người rồi, nếu không Đại ca không ngã xuống mới là lạ, tìm kiếm Trình Thất là lý do duy nhất chống đỡ lấy anh sống tiếp, lý do này không có, người cũng sụp đổ.
Bên trong phòng, lò sưởi đặt gần đầu giường, Trình Thất đau lòng dụ dỗ đứa bé ngủ, lần nữa rúc vào trong ngực chồng thật tốt: “Anh thật không cảm thấy em rất xấu xí?”
Khoé miệng Lạc Viêm Hành giật giật, gõ đầu cô gái một cái: “Tại sao lại suy nghĩ chuyện này? Anh đã nói rồi, ở trong mắt anh, em luôn đẹp mắt nhất, vợ!” Buồn nồn đưa gương mặt đẹp trai vùi vào bên trong cổ cô gái: “Không cho rời khỏi anh nữa, không chịu nổi kích thích này!”
“Ha ha, được rồi, em tin tưởng anh, em thật sự tốt như vậy sao? Đáng để anh bỏ ra hơn chín tỷ? Tiền của anh là gió lớn thổi tới sao?” Còn không bằng cho cô, sớm biết vậy cũng không đi, có thể có nhiều tiền như vậy.
“Không có em, anh cũng sẽ sống tiếp không có ý nghĩa, em biết không? Trước khi biết em, anh không tin tưởng bất cứ ai sẽ đối xử tốt với anh, bởi vì hai tay của anh dính đầy máu người thân, bọn họ đều cảm thấy anh là ma quỷ, chỉ có em là không sợ anh, thật lòng lui tới với anh, làm cho thế giới của anh tăng thêm rất nhiều màu sắc, làm cho anh xúc động muốn cười muốn khóc, muốn suốt đời, khi phát hiện em biến mất thì anh thật sự rất sợ, rất khổ sở, rốt cuộc nhìn thấy được thế giới này, lại mất đi em, trong hai chọn một, anh chọn em!” Dù sao không có đôi mắt, anh cũng sống đến bây giờ.
“Nói cái gì đó?” Trình Thất bất mãn quay đầu, “Em thật vất vả mới cầu được sư bá hồi phục thị lực cho anh, không cho nói bậy!”
Lạc Viêm Hành giống như nhìn không đủ, chăm chú nhìn vào mắt người yêu: “Thật ra đôi mắt của em rất đẹp, lỗ múi cũng dễ nhìn, đôi môi cũng dễ nhìn, nơi nào nhìn cũng đẹp!”
Trình Thất lơ đễnh, qua loa, quá miễn cưỡng, theo cách nói của anh, xem như cô là đầu heo, anh cũng cảm thấy đẹp mắt, chẳng lẽ trong mắt người tình là Tây Thi là thật? Ừ, là thật, cô không cần người khác khen cô, có Lạc Viêm Hành thì đồng nghĩa có cả thế giới: “Lúc rời đi một phần là vì thử thách anh, một phần thật sự quá mệt mỏi, anh cũng không biết, một năm rưỡi, phải bay tới bay lui các quốc gia, mỗi ngày chỉ có ba giờ để nghỉ ngơi, bình thường còn phải trở về vệ sinh cho anh, cho con trai ăn, tinh thần cực độ bị tổn thương, nếu khi đó anh kích thích em một lần nữa, em sẽ chết, vì mạng sống, em không thể không nghỉ ngơi thật tốt cho một năm rưỡi này, thật!”
“Anh tin em!” người đàn ông cười nói xong cũng cúi đầu hôn lên miệng nhỏ nhắn khát khao đã lâu, bao lâu không có loại cảm giác này? Khẽ hôn mà thôi, khơi dậy dục niệm đã ngủ say thật lâu.
“Này, bên ngoài còn có người!”
“Bọn họ không dám vào!”
“Bây giờ là ban ngày!”
“Nhắm mắt lại không phải là buổi tối sao? Câm miệng, là ai nói muốn có con gái? Không cố gắng, ở đâu ra con gái?”
“…… Được rồi!”
Trở về nhà đã lâu, Trình Thất không muốn ngừng nhìn nơi này một chút, nhìn nơi kia một chút, phát hiện phòng ngủ vẫn còn giữ nguyên hiện trạng, đầu giường đều là tất cả hình của mình trước kia, thật ra người đàn ông đã sớm biết ngoại hình của cô thế nào rồi, vẫn không có ghét bỏ đi tìm kiếm khắp nơi, nói không cảm động là giả, ngay cả dáng vẻ A Nhiêm cũng không thay đổi, ôm lấy hung hăng hôn một cái: "A Nhiêm càng ngày càng đẹp!"
A Nhiêm buồn cười chết đi được, bày tư thế ở trong khắp đại sảnh, mặc kệ có người nhìn hay không, nó vui vẻ, nó biểu diễn.
Đám người Ma Tử và Tiểu Lan vọt tới phòng ngủ ôm Trình Thất khóc rống, nước mắt xối, cuối cùng trở lại rồi, về sau cũng không tách ra nữa.
Một nhà ba người hợp lại sau nửa năm, mọi người bắt đầu bàn bạc việc tổ chức hôn lễ, ồn ào không nghỉ, cuối cùng quyết định cử hành cùng một lúc, Long Hổ Hội chuẩn bị mấy cuộc hôn lễ, toàn bộ chi tiêu còn dư lại đưa vào quỹ của Phi Vân Bang, một ngày này, Trình Thất ôm áo cưới, mang theo con trai và A Nhiêm nghênh ngang đi dạo hẻm nhỏ, Tiểu Hải mặc tây trang màu đen, thắt nơ bươm bướm, đ