hòa bình, Triều ngự sử nói vậy quá không ổn, hoặc là ngay cả hoàng thượng cũng có ý này?”
Cảnh Đế nghe xong liền cười lớn, “Tả hiền vương hiểu lầm rồi. Triều ngự sử là người nói và làm việc luôn rất thẳng thắn, xin đừng trách cứ. Cũng đừng vì lời nói của một người mà làm ảnh hưởng đến tình giao hảo của đôi bên.”
“Xem ra hoàng thượng cũng không muốn thu hồi tước phiên của họ.” Ánh mắt Hách Liên Ngự Thuấn thoáng hiện lên chút âm u, nhưng vẫn cất giọng vui vẻ, “Bản vương cũng chỉ là quan tâm đến sự an nguy của Đại Hán mà thôi. Nam Bắc duy trì quan hệ tốt là được rồi, đạo lý môi hở răng lạnh mọi người đều biết. Hoàng thượng nếu không muốn thu hồi mệnh lệnh đã ban, lại không muốn nhìn thiên hạ bách tính chịu nỗi khổ chinh chiến, chi bằng chặt đứt cái cớ của Ngô vương đi cho rồi?”
“A? Không biết cái cớ mà Tả hiền vương vừa nói là gì vậy?” Hách Liên Ngự Thuấn vẫn bình thản uống rượu như trước, sau đó mới quay sang phía Cảnh Đế cười nhẹ, “Hoàng thượng cũng không cần quá bận tâm, bữa tiệc tối nay chỉ là vì vấn đề hòa thân. Triều ngự sử nói rất đúng, bản vương chỉ là người ngoài mà thôi.”
Chiêu lấy lui làm tiến này của hắn quả thực quá cao tay.
Trên gương mặt Cảnh Đế mặc dù không có biểu hiện gì cụ thể nhưng bàn tay dưới áo long bào đã nhanh chóng siết chặt lại. Bên trong thì các đại thần gây sức ép, bên ngoài thì Hung Nô bức bách. Tình thế tiến thoái lưỡng nan này thực khiến ông ta do dự mãi không thôi.
Bất ngờ, một chuỗi thanh âm bay bổng từ cây cổ cầm đột ngột cất cao lên đem bầu không khí căng thẳng trên đại điện phá vỡ tan tành, lại thành công thu hút ánh mắt của mọi người chuyển về phía người gảy đàn.
Sở Lăng Thường nhẹ nhàng đứng dậy, tà áo trắng phất phơ khẽ lay động. Nàng đi tới gần chỗ Triều Thác đang quỳ, hướng về phía Cảnh Đế cung kính khom người, “Hoàng thượng, dân nữ đã thất lễ rồi!”
Nét lo lắng ẩn trong hàng lông mày của Cảnh Đế trong lúc nhất thời cũng tan biến. Ông ta lập tức vỗ tay, ánh mắt sáng bừng lên nhìn về phía Sở Lăng Thường ở dưới điện, trong lòng tràn ngập sự cảm kích đối với nàng. Hành động vừa rồi của nàng đã giải trừ sự áp chế đầy bức bách của Tả hiền vương, khiến cho người làm hoàng đế như ông ta thoát được một phen khó xử.
“Tiếng đàn của Sở hoàn dư quả nhiên là xuất thần nhập hóa, thực sự là thanh âm của trời đất. Mới vừa này đầu óc trẫm còn mơ mơ màng màng, đến khi nghe được tiếng đàn của Sở hoàn dư lập tức cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái. Hôm nay, trẫm sẽ ban tặng cây cổ cầm tốt nhất mà ngoại tộc tiến cống tặng cho khanh.” Tiếng nói của Cảnh Đế lộ rõ sự đam mê đối với nữ tử thông minh này, mà trái tim của ông ta cũng ngày càng bị nàng cuốn hút. Đợi nàng tạ ơn xong rồi lui về chỗ, Cảnh Đế lại nhìn về phía các trọng thần trong triều cất lời, “Sở Lăng Thường là người vô cùng thông tuệ, tài trí. Lần trước, trẫm tứ phong cho nàng, các đại thần còn có chút dị nghị. Hôm nay, trẫm chính thức tuyên bố, từ nay về sau, nàng chính là Hoàn dư của trẫm, bổng lộc hưởng trên mức Thái phó, bất luận kẻ nào cũng không được phép dị nghị.”
Sở Lăng Thường cũng không hề tỏ ra vui mừng hay ngạc nhiên, chỉ nhẹ nhàng nói, “Tạ hoàng thượng ban thưởng!”
Quần thần thấy thái độ của Cảnh Đế kiên quyết như vậy cũng không tiện cất lời phản đối, cũng chẳng thể làm gì hơn ngoài việc đồng thanh lên tiếng, “Chúng thần không có gì dị nghị.”
“Tốt lắm!” Cảnh Đế thấy vậy cực kỳ cao hứng, hướng xuống dướng vung tay lên, “Hôm nay là ngày vui, những chuyện quốc gia đại sự hãy để lên triều bàn bạc, không nên phá vỡ khung cảnh thanh nhã thế này.”
Ý tứ của Cảnh Đế đã rất rõ ràng, chính là không muốn nhắc tới những chuyện vừa nãy.
Viên Áng thấy vậy cũng chỉ có thể ủ rũ lui xuống, Triều Thác cũng rất thức thời định lui xuống, nhưng lại thấy Cảnh Đế có ý thỏa hiệp với Hung Nô liền cảm thấy tức giận, lần nữa khẳng khái cất tiếng, “Hoàng thượng, thần có lời này nhất định phải nói.”
Cảnh Đế thấy ông ta còn chưa lui xuống, đầu lông mày hơi nhíu lại tỏ rõ sự khó chịu nhưng vẫn nhẫn nhịn lên tiếng, “Nói đi!”
“Thần cho rằng, quốc sự của Đại Hán cần phải dựa vào bản thân Đại Hán ta, không nên phiền đến thành ý của Tả hiền vương.” Triều Thác quả thực là người vô cùng ngay thẳng, hơn nữa nói chuyện cũng không chút khách khí.
Trở lại chỗ ngồi của mình, Sở Lăng Thường không khỏi âm thầm thở dài. Nàng vốn không đành lòng bởi biết Triều Thác này thực sự là một trung thần. Nàng có lòng giúp ông ta, chỉ đáng tiếc…
Xem ra, thực sự không thể làm trái thiên mệnh được…
Ánh mắt của Hách Liên Ngự Thuấn lại lần nữa dời về phía gương mặt xinh đẹp của Sở Lăng Thường, khóe môi khẽ cong lên mang theo ý vị sâu xa…
Quả nhiên Cảnh Đế nghe Triều Thác nói vậy liền giận đến tím mặt, đập bàn nghe “rầm” một tiếng, “To gan! Triều Thác, trẫm đã không định trị tội của ngươi, ngươi lại không biết điều. Người đâu, đem Triều Thác nhốt vào đại lao, trưa mai lôi ra ngoài chém đầu thị chúng!”
Sắc mặt Triều Thác tràn ngập vẻ kinh hoàng, “Hoàng thượng, hoàng thượng tha mạng….”
Thị vệ lập tức tiến vào, lôi Triều Thác kéo ra khỏi đại điện,