XtGem Forum catalog
Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210750

Bình chọn: 8.00/10/1075 lượt.

thắt lại. Thậm chí nàng còn cảm thấy hoài nghi, lúc hai vị công chúa biểu diễn khi nãy hắn có để tâm hay không đây?

Đối với thanh âm tán thưởng của mọi người, Nam Hoa công chúa cũng không có bất kỳ phản ứng nào. Múa xong, cô trở về chỗ ngồi của mình. Nhưng Hoa Dương công chúa thì không như vậy. Vị công chúa này chủ động tiến tới trước mặt Hách Liên Ngự Thuấn, cầm lấy chén rượu, ngọt ngào lên tiếng, “Một chén này là ta mời vương gia, kính vương gia mãi luôn vui vẻ và hạnh phúc.”

Trên đại điện, khóe môi Bạc hoàng hậu khẽ cong lên lộ rõ ý cười, còn sắc mặt Lật phi nương nương có chút cau có.

Hách Liên Ngự Thuấn cười lớn một tiếng, nhưng nụ cười này vẫn không thẩm thấu chút nào trong ánh mắt hắn. Đưa tay đỡ lấy chén rượu, hàng lông mày của hắn hơi nhíu lại tỏ vẻ không mấy thoải mái. “Đa tạ ý tốt của công chúa!” Nói xong, hắn ngửa đầu uống cạn.

Hoa Dương công chúa nhìn ánh mắt sâu thẳm của hắn, lại thêm dung mạo tuấn tú kia đã hoàn toàn chiếm lĩnh trái tim nhỏ, huống chi hắn còn là một vương gia bách chiến bách thắng. Cho dù hắn là người Hung Nô, như vậy cũng đủ uy phong rồi.

Cảnh Đế thấy tình hình như vậy liền cười khẽ một tiếng, “Tả hiền vương, hai vị công chúa đồng thời hiến nghệ như vậy, không biết vị nào hợp với tâm ý của ngài.”

Hoa Dương công chúa nghe vậy nhẹ nhàng khom người rồi lùi trở về chỗ ngồi của mình, nhưng ánh mắt vẫn tràn ngập tình ý nhìn về phía hắn.

Hách Liên Ngự Thuấn cười cười, đem thâm ý sâu xa hoàn toàn giấu kín, “Hai vị công chúa một người vũ đạo mê hồn, một người tiếng ca quyến rũ, thực không hổ danh đệ nhất thiên hạ. Chỉ là…” Giọng nói của hắn vang lên vô cùng nhàn nhã khiến người ta không cách nào đoán biết được tâm tư sâu thẳm kia cho đến khi câu nói tiếp theo vang lên…

“Mặc dù vũ điệu rất đẹp, tiếng ca cũng mê hồn nhưng dường như còn thiếu linh hồn trong đó. Bản vương đột nhiên rất muốn thỉnh giáo tài nghệ cầm kỳ thi họa của Sở cô nương, không biết có được không?” Một câu nói của Hách Liên Ngự Thuấn khiến tất cả mọi người đều chấn kinh, gương mặt Bạc hoàng hậu và Lật phi đều biến sắc, mà ngay cả nét mặt Cảnh Đế cũng hơi biến đổi.

Sở Lăng Thường cũng không ngờ hắn lại trực tiếp đưa ra yêu cầu thế này. Căn cứ vào ngữ điệu của hắn, đây chính là lời yêu cầu chứ không phải lời thỉnh cầu. Tuy thanh âm của hắn rất êm ái nhưng giọng nói đầy kiên định đó lại lộ rõ việc không cho phép sự cự tuyệt.

“Tả hiền vương, tiệc tối nay vốn là để định chuyện hòa thân của công chúa và ngài. Sở hoàn dư vốn là khách tại Hán cung, làm vậy không phù hợp với quy củ cho lắm.” Cảnh Đế cố nén xuống sự không vui trong lòng, nụ cười vẫn nở rộ trên khuôn mặt ông ta. Rất rõ ràng, ông ta đang có lòng thiên vị Sở Lăng Thường.

Sắc mặt của Lật phi nương nương và Bạc hoàng hậu đều đại biến bởi họ có thể nghe ra ý tứ trong lời nói của Cảnh Đế. Nhất là Lật phi, ánh mắt bà ta lộ rõ tia đố kỵ không chút che dấu nhìn về phía Sở Lăng Thường.

Hách Liên Ngự Thuấn đương nhiên có thể nghe ra ngầm ý bên trong lời nói của Cảnh Đế, ánh mắt sâu thẳm của hắn lướt qua gương mặt Sở Lăng Thường rồi hướng về phía Cảnh Đế, “Nói như vậy tức là bản vương đã không hiểu quy củ rồi. Nhưng bản vương có chút tò mò, Sở cô nương là kỳ tài hiếm có như vậy, bản vương thực sự muốn nghe thử tiếng đàn của cô ấy một chút. Nếu như yêu cầu này có gì quá phận, xin hoàng thượng thứ lỗi.” Hắn nói xong khẽ cong môi cười nhẹ tựa gió thoảng, nhưng dáng vẻ trông rất tùy hứng kia lại khiến người ta thực sự cảm thấy áp lực.

Cảnh Đế âm thầm nhíu mày, bàn tay giấu dưới ống tay áo âm thầm siết chặt lại. Tình huống này có thể nói là đâm lao phải theo lao. Người ta đã nói Tả hiền vương này là người thâm sâu khó lường, không đạt được mục đích sẽ không từ bỏ ý định. Lời nói vừa rồi của hắn rõ ràng là lấy lui làm tiến mà.

Khắp đại điện ngập tràn một bầu không khí lúng túng. Sở Lăng Thường hít sâu một hơi, từ vị trí ngồi của mình đứng đậy, bước tới giữa điện, nhẹ nhàng khom người, “Hoàng thượng, dân nữ bất quá chỉ là một người bình thường, đâu dám nhận là khách quý trong cung. Tả hiền vương đây mới đích thực là khách quý của Đại Hán. Dân nữ bất tài, xin đàn một bản cho Tả hiền vương nghe. Chỉ là chút tài mọn, mong chư vị đừng chê cười.”

Cảnh Đế chăm chú nhìn nữ tử dưới điện hồi lâu, trong ánh mắt toát lên vẻ lo lắng.

Hách Liên Ngự Thuấn thì ngược lại, hắn cất tiếng cười sảng khoái, đặt chén rượu xuống, vỗ tay mấy cái, “Hay lắm! Bản vương nguyện lòng nghe Sở cô nương đàn một bản.”

Cảnh Đế thấy vậy cũng không còn cách nào khác, chỉ đành cười nhẹ tỏ ý tán đồng.

Mười sáu năm qua, Sở Lăng Thường si mê nhất vẫn là cổ cầm. Lúc xuống núi, nàng vẫn đem theo cây đàn này làm bạn bên mình. Cây cổ cầm này được làm từ gỗ đàn hương ngàn năm, bất luận âm sắc hay kết cấu đều là thượng phẩm. Rất nhanh sau đó, cung nữ đã đem cây cổ cầm nàng vẫn thường sử dụng vào trong điện. Sở Lăng Thường nhẹ nhàng ngồi xuống, không có những nhạc công khác cùng hòa tấu, không có ca nghệ vũ kỹ làm bạn, chỉ có một mình nàng ngồi giữa đại điện, thân hình mảnh mai toát lên vẻ c