cô, da thịt mẫn cảm kia cuối cùng cùng bị lửa tình đốt cháy mãnh liệt, nháy mắt cắn nuốt cả lý trí cô, trong lòng cô nguyên bản thanh âm hò hét không nên không nên không nên không nên thanh âm, lập tức sửa lại từ, cơ hồ muốn khẩn cầu
hắn, tiếp tục tiếp tục tiếp tục tiếp tục tiếp tục……
Không biết qua bao lâu, làm Hùng Trấn Đông ngẩng đầu, chấm dứt trận
mưa hôn nồng nhiệt gần như không khống chế được, nguyên bản dường như
băng sơn mĩ nhân, đã muốn ở trong lòng hắn, dường như tiểu nữ nhân hòa
tan ôn nhu thành xuân thủy (nước sông mùa xuân), hai tay cô còn gắt gao
giữ chặt trên cổ hắn, nửa điểm cũng không có ý tứ muốn buông tay.
“Em gạt anh!” hắn lộ ra hai hàm răng trắng chói nha, đắc ý dạt dào tuyên bố.
Cô bị hôn đến hỗn loạn, hai mắt tràn ngập sương mù, chỉ nhìn thấy hắn đắc ý cười, như vừa mới biết được điều bí mật mà cô đã muốn giấu diếm…
Oanh!
Hai tròng mắt mơ mơ màng màng, nháy mắt khôi phục thanh tỉnh, còn toát ra lửa giận.
Vừa lúc nãy trong đầu còn đang nấn ná, trong mắt nhìn thấy hết thảy
biểu tình của hắn, Nghi Tĩnh vừa thẹn vừa giận, cũng không biết lấy đâu
ra sức lực, ra sức thoát khỏi sự ôm ấp của hắn, rời khỏi sô pha.
Cảm giác trong lòng trống trơn, tự nhiên làm cho Hùng Trấn Đông cảm
thấy bất mãn thật lớn. hắn đứng dậy đi the, vươn bàn tay to, lại muốn
đem cô kéo trở lại trong lòng.
“Nghi Tĩnh—“
Phản ứng của cô,là một cước đá thẳng bên sườn, trong lúc đó hướng tới hai chân của hắn, đá thật mạnh lên vật nam tính cứng rắn đến phát đau.
(chỗ hiểm a! hắc hắc.)
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa, làm cho lô tai của cô muốn điếc.
Hùng Trấn Đông khom nửa thắt lưng, hai tay chịu khổ oomm lấy bộ vị bị công kích, đau đến mức ngay cả nước mắt đều chảy ra. Trời ạ! Nữ nhân
này không ngờ lại tàn nhẫn như vậy, ngay tại đây đá hắn—đương nhiên,
bình thường cũng không nên đá ở chỗ đấy, đúng lúc hắn đang “vận sức chờ
phát động”, loại đau đớn này, là đau đến tận xương a!
“Rất đau a!” hắn ngẩng đầu rống to lên, hai hàng nước mắt lưng tròng. “em đá như vậy về sau không thể sinh thì làm sao bây giờ?”
“Anh không thể sinh, đâu có liên quan gì tới tôi.”’
“Chuyện gì mà không liên quan đến em?!” hắn đau đến mức nhe răng trợn mắt, thân hình khổng lồ chớp chớp càng thấp, chỉ kém không lăn lộn đầy
đất.
“Là em đá, em phải chịu trách nhiệm!”
Thân là “người gây họa”, Nghi Tĩnh không có chút bất vi sở động nào,
còn phụ giúp cái người đang đau đớn kịch liệt mà vô lực phản kháng Hùng
Trấn Đông một đường đem hắn đẩy khỏi cửa lớn.
“Đi ra ngoài!”
“Nghi Tĩnh, không, không cần như vậy!” hắn liều chết không theo, bị
thương ở một chỗ trí mạng như vậy, con hổ lớn cũng muốn biến thành con
mèo nhỏ, bị cô nửa đẩy nửa đuổi, đuổi tới tận gần đến cửa.
Hắn đau đến thân ngâm, run run bám lấy một tay ở trên cửa sắt níu chặt lấy.
“ Nghi, Nghi Tĩnh…… Đừng đóng cửa a……”
“Hùng đội trưởng, hẹn gặp lại.” cô nhanh chóng đóng cửa sắt lại, từ
khoảng cách cửa sắt, bỏ lại câu ôn hòa, lời khách sáo không nghe ra cảm
xúc gì.
Sau đó, Hùng Trấn Đông ngay tại đó hai mắt đẫm lệ, cô phịch một
tiếng, không chút lưu tình nào, đem cửa gỗ bên trong đóng lại, thuận
tiện còn đem toàn bộ khóa, khóa lại.
Thân mình đau đớn, quanh quẩn đứng ở ban công lầu, một tiếng lại một tiếng kêu to.
“Nghi, Nghi Tĩnh, mở cửa a… Nghi Tĩnh!”
Con gián đúng là rất khó đánh chết.
Hùng Trấn Đông đúng là.
Một đá kia của cô, tuy rằng hắn không thể không tạm thời đánh lui
trống lớn, nhưng mà, qua vài ngày, đợi khi đau đớn giảm bớt, xác định
“bộ vị trọng yếu” thương tổn tạm thời dịu xuống, sẽ không ảnh hưởng “cơ
năng” sau này, hắn lại lần nữa có thể ngóc đầu trở lại.
Thế công lần này, dự đoán theo đuổi cô, ba bữa đúng giờ đưa đạt ân
cần, càng ngày càng cao, Hùng Trấn Đông không hề tiêu tiền đi mời các vị đầu bếp gia nổi tiếng, ngược lại còn tự mình xắn tay áo lên, làm chồng
yêu—không, chồng trước làm cơm hộp, đưa đến Phi Ưng tổng bộ.
Hắn cầm cặp lồng đựng cơm nóng hầm hập, xông thẳng vào ký túc xá của Phi Ưng, lại nhìn không thấy thân ảnh Nghi Tĩnh.
Oa, đã giữa trưa, không phải cô sẽ đến nhà ắn ăn cơm đi?
Hắn nâng chiếc cặp lồng, xoay người hướng lên nhà ăn ở lầu ba, vội vã muốn đem hộp cơm tự tay mình làm đưa đến trước mặt Nghi Tĩnh, cho dạ
dày cô ăn có chừng mực, làm công nhân viên chức phục vụ nhân dân trước
tiên phải ăn no cái đã.
Tiếng bước chân trầm trọng, thùng thùng thùng bước vào nhà ăn công
nhân viên, mặt nhìn trái phải xung quanh, lại vẫn như cũ không thấy “mục tiêu”
Nhưng thật ra Lâm Kiệt đang ngồi ăn cơm, thấy Hùng Trấn Đông, lại
thấy trong tay hắn là cặp lồng cơm, lập tức khuôn mặt hi hả tươi cười
tiến lại gần.
“A, Hùng đội trưởng, anh đến đưa cơm ah?” là muốn đưa cho Nghi Tĩnh ăn sao?” hắn nhìn nhìn hộp cơm, tò mò nhíu mày.
“Đây là anh mời vị đầu bếp trù danh đấy làm sao?”
Hùng Trấn Đông ưỡn ngực, không che dấu được kiêu ngạo trong lòng, lớn tiếng tuyên bố:
“Là tôi làm .”
Cằm Lâm Kiệt thiếu chút nữa rơi xuống đất.
“Không thể nào? Anh là đang nói đùa?”
Con ngươi đen đảo qua, trừng mắt nhìn hắn liếc một