n mắt, Hùng Trấn Đông lại ngoan cố cự tuyệt, rốt cuộc kiên trì truy vấn.
“Không được, em không thể không nói cho anh biết.”
“Bởi vì em đang sợ hãi.” Hắn hít sâu một hơi, hai tay vòng ôm cô.
“Nói cho anh biết, em đang sợ hãi điều gì? Vì sao lại sợ hãi?” biểu
hiện thất thường của cô, làm cho hắn phát giác, chuyện này tuyệt đối
không phải là nhỏ.
Lần này, rốt cục cô cũng ngẩng đầu lên, con ngươi trong suốt, nhìn
khuôn mặt to lớn kia gần trong gang tấc, tuy rằng thấy hắn tháy độ thoải mái nhưng cô vẫn nhìn ra lo lắng của hắn.
Nam nhân lỗ mãng thẳng thắn này đang là vì lo lắng cho cô.
Về vụ án kia, ác mộng sợ hãi kia, cô chưa bao giờ từng nhắc tới, nếu có thể, cô thậm chí hy vọng cả đời đều không cần nhớ đến.
Nhưng mà, lúc này bị hai bàn tay hắn ôm, bị độ ấm của hắn, bị hơi thở của hắn vây quanh, đột nhiên cô tỉnh ngộ, nguyên lai, cô vẫn có dũng
khí nói ra miệng, có dũng khí đối mặt với loại sợ hãi này… chỉ cần có
hắn ở trong lòng—
“Hai năm trước, khi chúng ta mới quen nhau, lúc đó em giúp FBI phá
một vụ án giết người hàng loạt.” cô nhìn thẳng vào cặp mắt đen láy, chậm rãi nói:
“Ngày từ thi được phát hiện, tất cả thi thể đều bị cháy xém, hơn nữa
còn bị xả thành mười sáu khúc, hầu như các bộ phận đều bị phá hủy hầu
như không còn, công nhận quá trình điều tra vô cùng khó khăn.”
Hắn không có xen mồm, ngoan ngoãn chuyên chú nghe.
“Đợi cho FBI điều tra ra thân phận của thi thể, lại thể tiến hành
điều tra, phát hiện sau khi người đó chết, vẫn còn đang tiến hành hoạt
động kinh doanh, thậm chí là các quan hệ gia đình.”
Hùng Trấn Đông nhíu mày.
“Có ý tứ gì?” hắn nhịn không được đặt câu hỏi, trong đầu hiện lên,
một khối thi thể đang đi mua sắm hoặc tham gia tiệc sinh nhật… loại phim kinh dị này chỉ có thể xuất hiện trên phim ảnh mới đúng.
“Thân phận của người chết cùng cuộc sống, đều bị đánh cắp.” cô lẳng
lặng trả lời. “Tên giết người kia có mục đính là thay thế thân phận
người chết. Hắn giết nạn nhân, phẫu thuật thành hình dạng của người
chết, bắt chước hành vi hàng ngày của người chết, thậm chí giọng nói,
cuộc sống của người chết, làm công việc của người chết, thậm chí còn
giúp người chết nộp thuế.”
Hắn thô lỗ mắng ra tiếng.
“Biến thái chết tiệt!”
Cô đồng ý.
“FBI vượt biển đem số lượng lớn tài liệu đưa đến Đài Loan giao cho em, yêu cầu em vì người chết mà điều tra hung thủ.”
Trong khỏng thời gian đó, cô bị những tư liệu, ảnh chụp vây quanh. Sự sâu sắc của cô, làm cho cô có thể quan sát tỉ mỉ, nhưng khi phân tích
tâm lý tội phạm khi hành động, cô lại bị sợ hãi xâm chiếm…
“Sau đó thể nào? Không bắt được tên kia sao?” hắn nheo lại ánh mắt.
Cô gật đầu.
“Em đưa kết quả phân tích cho bọn họ, sau ba tháng, FBI bắt được tội
phạm, trước lúc đó, hắn đã giết được mười một người, thay đổi mười một
thân phận khác nhau.”
“Mẹ nó!” Hùng Trấn Đông lại mắng một tiếng, nghĩ đến Phi Ưng tổng bộ, Nghi Tĩnh buông tay làm những tấm ảnh rơi toán loạn, lông mày lại dựng
lên.
“Ban ngày nhìn thấy hồ sơ vụ án phanh thây kia, thủ pháp cùng với vụ án mà em nói giống nhau?”
Cô hít sâu một hơi. “thủ đoạn phanh thây, cơ hồ là giống nhau như đúc.”
“Nhưng phát hiện ra không phải là thi thể cháy xém.” Hắn lập tức nhận ra hai người bất đồng.
“Đúng vậy.”
Bàn tay to dày rộng, nâng lên khuôn mặt cô, ngón tay tho ráp vuốt qua hai má cô. Hắn nhìn chăm chú vào cô, đối với cô nhếch miệng cười, lại
khôi phục khuôn mặt tươi cười hỉ hả thường ngày.
“Hung thủ không có khả năng là cùng một người.” hắn ôm lấy cô, dường như dỗ đứa nhỏ, bàn tay đằng sau lưng vỗ vỗ.
“Ngoan đừng sợ đừng sợ, em bị thủ đoạn gây án dọa thôi.”
Bàn tay rộng lớn như là có ma lực, dần dần gạt bỏ đi sợ hãi trong
lòng cô. Cô dần dần trầm tĩnh lại, bình tĩnh từng giọt từng giọt trở
lại, cô lặng im tự hỏi.
Đúng vậy, hung thủ không có khả năng là cùng một người. Cái bóng đen
giết người hóa thân trong mộng của cô đã bị bắt, huống hồ nơi này là Đài Loan, cũng không là nước Mỹ. Có lẽ do các phương tiện thông tin đại
chúng đưa tin vụ án đó rầm rộ nên thủ đoạn độc ác tương tự mới có thể
xuất hiện ở Đài Loan.
Nói như vậy, cô chính là bị bóng ma sợ hãi trong lòng bảo phủ, mất đi sự bình tĩnh cùng năng lực phán đoán, mới có thể đang nhìn những bức
ảnh chụp thi thể bị phá hủy này, sợ tới mức ngất đi.
Sợ hãi qua đi, bàn tay ở trên lưng, còn đang vuốt ve không ngừng.
“Đừng sợ, em yên tâm, chờ ngày mai, anh phải đi bắt phạm nhân, trong
thời gian ngắn nhất, đem cái tên không có nhân tính kia bắt trở về.” hắn lầm bầm một tiếng.
“Hừ, cái gì tốt không học, đi học nước Mỹ phanh thây người?” hắn dám đánh cam đoan, đầu tên kia nhất định là hỏng rồi.
“Đây là vụ án của đội em nnha.” Cô nhắc nhở.
“Hắc. Anh là đang an ủi em nha!” hắn trừng mắt nhìn cô, còn không chấp nhập bĩu môi.
“Nói sau, đội bọn em, bất luận làm vụ án gì, đều làm theo nguyên tắc, quy củ, tốc độ chậm như rùa, nếu giao cho anh xử lý, khẳng định nhanh
hơn nhiều.”
Cô biết phương thức phá án của hắn, một khi đã quyết định,hắn mặc kệ
hợp pháp hay không hợp pháp, bất kỳ thủ đoạn nào cũng dùng