lại
nhìn sang Cửu gia, không nói không rằng quất ngựa đi tiếp.
Xe
ngựa vẫn nhẹ nhàng đi trên đường, nhưng trong lòng tôi lại như bị một
tảng đá khổng lồ đè lên, rất rất nặng. Tôi và người các quốc gia Tây Vực chưa bao giờ qua lại gì, làm sao mà có ân oán? Chẳng lẽ là người Hung
Nô? Mục Đạt Đóa không cẩn thận để lộ tin tôi còn sống sót? Cuộc sống
bình yên của tôi sắp bị xáo trộn rồi?
Cửu gia dịu dàng hỏi: “Có đoán được người thuê bọn họ không?”
Tôi gật đầu, lại lắc đầu: “Không biết, muội sống cùng với bầy sói, chắc chỉ chuốc oán với một người. Bọn họ đến từ Tây Bắc thực ra cũng phù hợp,
bên đó bây giờ tuyệt đại bộ phận đều thuộc phạm vi thế lực của hắn,
nhưng tại sao người đó lại phải đặc biệt thuê người tới giết muội chứ?
Hắn có thể trực tiếp sai cao thủ thủ hạ đến giết muội kia mà. Chẳng lẽ
vì ở Trường An, hắn kiêng nể điều gì đó, cho nên chỉ có thể cho người
Tây Vực ra mặt?”
Cửu gia nói: “Nếu nhất thời không nghĩ ra được, thì cũng không cần phải lo lắng làm gì.”
Tôi gục đầu xuống gối, im lặng suy nghĩ, chàng nói: “Ngọc nhi, muội sợ à?”
Tôi lắc đầu: “Võ công của hai người này rất giỏi, nếu đánh nhau muội chưa
chắc đã qua mặt được bọn họ, nhưng bọn họ khẳng định cũng không giết
được muội, trái lại muội còn có thể giết được bọn họ.”
Thạch bá
ngồi ngoài xe lên giọng khen: “Công phu giết người và công phu đánh
người vốn là hai chuyện khác nhau. Cửu gia, chủ thuê nếu là vì ám sát,
thì chắc chắn vì sợ Ngọc nhi biết thân phận của hắn, và cũng không có cơ hội trực tiếp tìm Ngọc nhi. Chỉ cần mọi người ở Tây Vực đều không nhận
mối thuê của hắn, thì hắn sẽ phải nản lòng thôi. Chuyện này giao cho ta
làm, hai người cứ ngắm hoa, thưởng thức phong cảnh đi, không phải lo
lắng lung tung.”
Cửu gia cười nói: “Biết có người như lão tổ tông ở đây, lũ hầu tử hầu tôn bên Tây Vực không làm loạn được.” Rồi quay
sang nói với tôi: “Bọn họ tuy nói có quy tắc, nhưng thiên hạ không có
chuyện gì không chút kẽ hở cả, có cần ta giúp muội điều tra bọn họ
không?”
Tôi bây giờ không phải cô bé chỉ biết bỏ chạy lúc nhỏ
nữa, vội chấn chỉnh lại tinh thần, cười hi hi nói: “Không cần đâu, nếu
là người khác, mánh khóe này muội không thèm để tâm, nếu thật sự là
người kia thì càng không có gì cần phải tra cả, mà cũng chẳng tra ra gì. Nếu hắn muốn uy hiếp, muội tuyệt đối không sợ hắn.”
Cửu gia gật
đầu cười, còn Thạch bá cười lên: “Thế là đúng rồi, cô nương đến từ bầy
sói chẳng lẽ không có một phần gan dạ sáng suốt chắc?”
Sơn trang
Cửu gia đúng như lời Cửu gia nói, đích thực là nông trang, phần lớn là
vườn trồng quả và vườn hoa, phòng ốc cũng đơn giản kiểu tường gạch xanh
mái ngói đen, phân bố ngay ngắn vuông vắn giữa vườn tược, không thể nói
là đẹp mắt, nhưng vững chãi bình ổn như mảnh đất dưới chân.
Lúc
nãy lên xe, nhìn thần sắc Thạch bá, tôi hiểu rằng mình không tiện gặp
mặt mấy vị khách, cho nên vừa xuống xe tôi liền chủ động nói với Cửu gia là muốn đi theo nông phụ ở sơn trang thăm chơi một lát. Vẻ mặt Cửu gia
bình thản, chỉ căn dặn nông phụ mấy câu, Thạch bá thì nhìn tôi cười gật
gật đầu.
Tuy nửa đường đi đột nhiên phát sinh ra chuyện khiến
lòng tôi có chút phiền muộn, nhưng ánh nắng ấm áp, ruộng rau xanh mướt,
lại thêm cả những người nông dân cặm cụi cần mẫn ở trong vườn, hết thảy
đều khiến tôi cảm thấy yên lòng trở lại. Cuộc sống của tôi do tôi làm
chủ, cho dù là ai, đừng hòng đoạt lấy cuộc sống của tôi.
Tôi nhìn lướt qua thân hình của Thạch bá, quay sang nói với nông phụ: “Thím à,
ánh nắng chói chang quá! Giúp cháu tìm một cái nón lá với!”
Thím liền cười nói: “Quên khuấy mất, cháu đợi một lát, ta đi tìm bây giờ.”
Thím ấy đi rồi, tôi lập tức đuổi theo Thạch bá: “Thạch bá, bác không đợi Cửu gia ạ?”
Thạch bá quay đầu nhìn tôi chăm chú không nói gì, tôi nói: “Thả bọn họ đi, bác không giấu được Cửu gia đâu.”
Thạch bá lạnh lùng nói: “Ta làm thế là vì muốn tốt cho Cửu gia, lão thái gia mà còn, khẳng định cũng ủng hộ việc ta làm.”
Tôi nói: “Nếu việc bác làm có thể khiến Cửu gia không vui, thì không phải
là vì muốn tốt cho Cửu gia, mà chỉ là bác tự mình nghĩ là tốt thôi.
Huống hồ chủ nhân của bác bây giờ là Cửu gia, không phải lão thái gia
trước đây.”
Thạch bá có chút tức giận: “Có phải ngươi lớn lên trong bầy sói không? Sao lại chùn tay mềm lòng thế này?”
Tôi bật cười: “Chúng ta có cần phải đọ sức một phen không ạ, xem ai có thể
giết được ai? Thạch bá, Cửu gia không thích giết người tùy tiện, nếu bác thật sự muốn bảo vệ Cửu gia, thì đừng để Cửu gia phải vì bác mà nhuốm
máu. Bác có thể bình thản như không, nhưng nếu Cửu gia biết được sẽ rất
buồn. Thủ đoạn xử lý mọi chuyện của mỗi người không giống nhau, nếu Cửu
gia muốn làm thế này, Cửu gia khẳng định đã suy nghĩ kỹ hậu quả mọi
chuyện rồi.”
Thím đi lấy nón lá đã quay lại, tôi nói: “Cháu đi ra vườn chơi đây, Thạch bá đợi một lát rồi cùng đi nhé!” Tôi hướng bác
hành một lễ, rồi chạy như bay về phía khu vườn.
“Đây là gì ạ?”
“Đậu tương.”
“Thế còn cái này ạ?”
“Đậu xanh.”
“Cái này là dưa chuột, cháu nhận ra.” Cuối cùng cũng có tôi nhậ