ghe hết bài về Tiêu dao du của Trang Tử, lòng tôi thấy hơi cảm động, đến lúc xuống xe ngựa vẫn vừa đi vừa nghĩ ngợi.
Người vừa đi vào đến vườn nhà, Hồng cô đột nhiên từ trong phòng xông ra, cực kì vui mừng nói: “Đoán xem có chuyện gì tốt.”
Tôi cố ý nhìn Hồng cô với vẻ ngạc nhiên: “Chẳng lẽ Hồng cô có ý trung nhân muốn xuất giá?”
Hồng cô giơ tay ra cấu tôi: “Cái đồ mồm miệng gian xảo nhà muội!”
Tôi lách người tránh qua một bên: “Ai bảo tỷ không nói ngay ra.”
Hồng cô thấy không bắt được tôi, bất đắc dĩ nhìn tôi trừng trừng: “Công chúa phái người tới, ban thưởng rất nhiều đồ, muội không có nhà, ta thay mặt nhận rồi, nhưng tốt nhất là ngày mai muội sang tạ ơn công chúa đi. Nghe người sai vặt nói, Lý… Lý giờ đã được sắc phong làm phu nhân rồi, hôm
nay mọi thứ vàng bạc ngọc ngà đều do công chúa ban tặng cả, chắc mấy
ngày nữa Lý phu nhân cũng sẽ sai người trong cung qua ban thưởng.”
Thấy tôi cười không nói gì, Hồng cô cười nói: “Chả trách người người đều
muốn làm hoàng thân quốc thích, muội xem mỗi lần công chúa ban thưởng
cho muội đều là những thứ có tiền cũng chưa chắc mua được đâu.” Bà liếc
mắt nhìn ra ngoài vườn, nhỏ giọng nói: “Lý Nghiên cũng thật không chịu
thua kém, mới mùa thu năm trước vào cung, mà bây giờ mùa hè đã được lập
làm phu nhân, chỉ xếp thứ hai sau Vệ hoàng hậu.”
Tôi chừng như
nhớ ra điều gì, không kìm được nghiêng đầu suy tư, nhìn mấy cánh hoa
trắng tinh yếu ớt trên giá đỡ uyên ương đằng, tự nhiên vỗ lên trán: “Mấy ngày gần đây chỉ mải mê Lão Tử với Trang Tử, sắp biến thành một con
bướm khổng lồ thật rồi[4'>, bệ hạ đã cho đại quân xuất phát chưa?
[4'> Lấy ý từ điển tích “Trang Chu mộng hồ điệp” của Trang Tử, có đại ý là
con người không rõ đang mơ mình làm bướm, hay là bướm mới chính là nằm
mơ là người, thực và ảo lẫn lộn.
Hồng cô giật mình hỏi: “Cái gì cơ?”
Tôi mới yên tâm trở lại: “Có vẻ là chưa rồi, cứ làm theo quy củ cũ, những
đồ công chúa ban thưởng tỷ ghi chép lại từng thứ một tỉ mỉ, xem cái gì
có thể dùng được, nếu thật thích thì đem ra mà dùng, nếu không thích hợp cho chúng ta thì có thể nghĩ cách đem bán, mấy thứ này không có giá trị tiền bạc thực tế, từ từ bán có thể bán được với giá tốt, nếu tương lai
nhất thời cần ra tay làm gì gấp rút có thể dùng tiền mặt. Lý phu nhân
biết chúng ta thích cái gì, sẽ không đem cho chúng ta phiền phức đâu,
khẳng định là sẽ cho vàng.”
Hồng cô gật đầu lia lịa, vui vẻ nói:
“Chúng ta đều là tục nhân chốn hồng trần, mấy thứ đồ này nhìn thì đẹp đẽ trang hoàng, nhưng vẫn không thực tế bằng một thùng tiền vàng.” Đất Hà Nam là một quận do Tần Thủy Hoàng lập ra, khi Tần triều diệt
vong, quần hùng đuổi hươu[1'> ở Trung Nguyên, quận này đã bị quân Hung Nô thừa cơ chiếm đoạt. Ở Hà Nam, thế lực vươn xa nhất của Hung Nô chỉ cách Trường An bảy trăm dặm, trang bị gọn nhẹ, cưỡi ngựa một ngày một đêm là đến nơi. Mỗi lần Hung Nô xuất kích từ Hà Nam, thành Trường An đều phải
đặt chế độ giới nghiêm.
[1'> Tức anh hùng tranh thiên hạ.
Sau khi lên ngôi Lưu Triệt quyết chí trừ bỏ hiểm họa từ bên trong này của
đế quốc Đại Hán. Năm Nguyên Sóc thứ hai, Vệ Thanh đại tướng quân từ biên cương xa xôi dẫn quân hướng về phía Tây, một mặt cắt đứt đường rút lui
của quân Hung Nô tại Hà Nam, một mặt vây bọc công kích, thế lực của Hung Nô ở Hà Nam do Bạch Dương vương, Lâu Phiền vương cầm đầu, đều bị hãm
vào thế khốn quẫn, đại quân Vệ Thanh chỉ một trận đánh đã lấy lại được
đất Hà Nam.
Lưu Triệt lập ra hai quận Sóc Phương, Ngũ Nguyên tại
Hà Nam hạ lệnh di mười vạn quân đến đó, gia cố Sóc Phương thành. Nhưng
Hung Nô không cam lòng đánh mất vị trí chiến lược của đất Hà Nam sau đó
liên tục hết lần này đến lần khác xuất binh tấn công thành Sóc Phương.
Để bảo vệ đất Hồ Nam và củng cố thành Sóc Phương, vào mùa hè năm Nguyên
Sóc thứ sáu, Lưu Triệt đã ban lệnh phong Vệ Thanh làm đại tướng quân,
hợp kỵ hầu Công Tôn Ngao làm trung tướng quân, thái phó Công Tôn Hạ làm
tả tướng quân, hấp hầu Triệu Tín làm tiền tướng quân, vệ úy Tô Kiến làm
hữu tướng quân, lang trung lệnh Lý Quảng làm hậu tướng quân, tả nội sứ
Lý Tự làm Cường Nô tướng quân. Vệ Thanh đại tướng quân thống suất lục
quân xuất phát từ Định Tương để tấn công Hung Nô. Hoắc Khứ Bệnh lúc ấy
mười tám tuổi được bổ nhiệm làm Phiêu Diêu giáo úy thống lĩnh tám trăm
kỵ binh xấp xỉ tuổi nhau, đi theo cữu phụ Vệ Thanh và di phụ Công Tôn Hạ xuất chinh.
Tôi ngồi trên ngọn cây, nhìn về con đường lớn phía
xa. Dưới ánh nắng trải xuống như dát vàng, áo giáp và mũ giáo phản chiếu những tia bạc lấp lóa, chói mắt người nhìn. Hoắc Khứ Bệnh mặc khôi giáp màu đen, đang thúc ngựa phi nhanh. So với lúc mặc y bào rộng rãi, trông hắn trong bộ nhung trang bỗng bớt phần tùy ý ngông nghênh, lại thêm mấy phần kiêu dũng hiên ngang, tràn đầy khí phách anh hùng.
Một
tháng không gặp, làn da hắn đã biến thành gần giống màu đồng thiếc, xem
ra ngày nào cũng phơi mình dưới ánh nắng. Đứng cách khá xa nhưng vẫn có
thể cảm nhận được khí thế chiến đấu nghiêm túc trong nội tâm hắn, tôi
đột nhiên cảm thấy hắn rất giống đồng loại của t
