ưng là, hiện tại hắn không cho ngươi thành thân.”
“ Là chúng ta.”
“ Ta không can hệ nha.”
Vẻ mặt không sao cả của nàng thực chọc giận Phong Tế Vân, hắn vươn tay kéo nàng vào trong lòng, hướng phân đà hậu viện mà đi.
“ Ngươi làm gì? ”
“ Động phòng! ” Nghiến răng nghiến lợi trả lời.
Phân đà chủ đang cầm ấm trà trên tay, ánh mắt bỗng sáng lên, chốc lát đã không thấy tăm hơi đâu nữa.
Không bao lâu sau, trong phân đà có tiếng hét lớn vọng ra, “ Tất cả các người đi chết hết đi cho ta! ”
Sau đó, một thân ảnh màu đỏ ôm theo một thân ảnh màu đỏ khác chạy trên mái nhà, nhanh chóng biến mất trong màn đêm dày đặc.
“ Để cho ta xuống đi.”
Hai người dừng lại trong rừng.
“ Thu nhi! ”
“ Ân? ” Nàng không ngẩng đầu lên, tiếp tục sửa sang lại y phục của mình.
“ Ngươi xem, trăng thanh gió mát.”
“ Có rất nhiều muỗi.” Nàng dùng tay đập bộp một cái, đang máu dính trong lòng bàn tay chìa ra cho hắn xem.
Vì thế, Phong Tế Vân vốn đang tràn ngập tình ý, liền cảm thấy mất hứng trong nháy mắt. Nha đầu chẳng hiểu phong tình này…
Bốp một cái nữa, nàng nhíu mày, đánh giá tình hình xung quanh, “ Chúng ta đi tìm khách điếm nghỉ trọ.”
“ Nga.”
“ Thuê một gian phòng tốt là được rồi.” Nàng không hề để ý bổ sung thêm vào.
Nguyên bản ánh mắt của ai đó bỗng sáng rỡ.
“ Thật sự? ”
“ Ngươi ngủ dưới sàn.”
“ Thu nhi.” Nàng thật sự biết cách đạp người ta từ trên trời cao xuống tận đáy địa ngục mà.
“ Đi nhanh đi, ta thực mệt mỏi rồi.”
“ Ta đây cõng ngươi đi.”
Nàng không chút phản đối, leo lên lưng của hắn, khi hắn chạy được một lúc rồi mới bắt đầu chìm dần vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, cuối cùng thì Phong Tế Vân cũng thấy được động phòng hoa chúc mà hắn trông đợi đến mòn con mắt.
Người của Thanh Y lâu vẫn còn tiếp tục truy giết.
Còn có nơi cho người sinh sống thì giang hồ vẫn còn tồn tại, mà giang hồ vốn là nơi vĩnh viễn không hề yên tĩnh.
Có người nói, bởi vì Phi Oanh các thiếu chủ cướp mất người trong mộng của Thanh Y lâu chủ, cho nên Thanh Y lâu chủ mới tận lực đuổi giết hắn như vậy.
Cũng có người nói, là do Phong Tế Vân nguyền rủa Thanh Y lâu chủ, hại hắn ta không cưới được thê tử, cho nên Thanh Y lâu chủ mới có thể đuổi giết bằng được thê tử mà hắn vất vả lắm mới thú được.
Còn có người nói…
Phiên ngoại
Về sau này, tại một trấn nhỏ có phong cảnh tuyệt đẹp, Phong Tế Vân rốt cuộc cũng gặp được nhạc phụ, nhạc mẫu của mình.
Nhìn thấy được Đệ nhất Thần Bộ năm nào, hắn cuối cùng cũng hiểu được, vì sao khi đi tìm tổng Bộ Đầu để giải quyết việc Mộ Dung Yên Dung giả mạo Thu nhi đi gây chuyện, đối phương lại nói Thu nhi rất giống phụ thân của nàng. Bởi vì ông ấy cũng có một gương mặt bình thường tới cực điểm, tuyệt đối không để lại ấn tượng sâu sắc cho người nhìn.
Mà nhìn đến nhạc mẫu của hắn, cùng với đệ nhất mĩ nhân Mộ Dung phu nhân khi xưa, có thể nói là khó phân cao thấp.
“ Xuất môn năm năm, cuối cùng cũng đã quay trở về.” Hà Thanh Thanh cảm khái vỗ vỗ đầu nữ nhi của mình.
“ Ta đã nói rồi, nha đầu ngốc này mọi chuyện đều không thích dùng tình cảm để giải quyết, trong thời gian ngắn khó mà chọn được người thích hợp.”
“ Cho dù ngươi thắng thì đã sao? Rốt cuộc là xú nha đầu này vẫn dẫn theo trượng phu trở về trong vòng mười năm trở lại.”
Phong Tế Vân đứng một bên lặng lẽ lau mồ hôi. Mười năm!
“ Xú nha đầu, nếu ngươi đã bẫy được Cảnh Lan Thành, vì sao không tiện tay giết hắn luôn? Còn để cho đồ đệ của hắn thuê người đuổi giết ngươi khắp nơi như vậy? ”
“ Phụ thân từng dạy, không thể tùy tiện lấy mạng người khác.”
“ Hứa Bình! Ai cho ngươi dạy dỗ nữ nhi của ta như vậy! Cũng may là nàng bình an quay về, nếu có điều gì không tốt xảy ra, ngươi lấy cái gì để bồi thường cho ta hả? ”
Trái lại, Thần Bổ đại nhân vẫn bình tĩnh như trước, khẩu khí hòa ái dễ gần nói: “ Nha đầu ngốc, không phải không cho ngươi đi gây chuyện với người khác sao? Như thế nào lại đi gây chuyện ở Mộ Dung sơn trang? ”
“ Mẫu thân từng dạy, bị người ta bắt nạt thì nhất định phải đòi lại thể diện, nếu không làm sao sống yên ổn trên giang hồ được.” Hứa Ngâm Thu bình tĩnh trả lời.
“ Hà Thanh Thanh, ngươi xem, đều là do ngươi dạy dỗ đó.”
“ … ”
Phong Tế Vân không nói được gì, nhìn đến nhạc phụ, nhạc mẫu, khí thế cao ngất trời, lại nhìn đến nữ nhi của họ, hắn rốt cuộc cũng hiểu vì sao nàng lại có cá tính như bây giờ.
“ Đói sao? ”
“ Ân.”
“ Mẫu thân, nhà bếp có gì ăn không? ”
“ Tự nhìn đi. Họ Hứa kia, ta đã sớm cảnh cáo ngươi, không cần luôn giáo huấn nha đầu ngốc này phải tuân thủ theo pháp luật, ngươi thực làm lão nương ta thối mặt.”
“ … ”
Phong Tế Vân im lặng đi theo nương tử xuống nhà bếp, bỏ lại phía sau là mảnh sân đầy tiếng tranh cãi ầm ĩ.
“ Bọn họ vẫn luôn như vậy sao? ”
“ Thói quen là tốt rồi.” Hứa Ngâm Thu lãnh đạm trả lời.
Quả nhiên, thói quen là tốt rồi!
Hắn đã quyết định, như một điều tất yếu, đứa nhỏ của hắn và nàng, về sau, tuyệt đối phải tránh nhạc phụ, nhạc mẫu cho thật xa mới được.
“ Ăn cho no rồi chúng ta đi.”
“ Ách…” Hắn cảm thấy từ sau lúc nhìn thấy nhạc phụ, nhạc mẫu, hắn vẫn luôn ở