Snack's 1967
Dám Yêu Dám Lên

Dám Yêu Dám Lên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324882

Bình chọn: 10.00/10/488 lượt.

n về phía Từ Nhạc.

"Tôi đã nhắc nhở cậu," Hoắc Hiên cúi người túm lấy cổ áo Từ Nhạc lạnh lùng nói: "Không được trêu chọc người, của, tôi."

"Nè. . . . . Nửa đêm rồi chúng ta đến công ty làm gì?"

Đến khi bị Hoắc Hiên lạnh lùng không nói tiếng nào kéo mình vào phòng làm việc của anh thì mình lấy hết dũng khí lên tiếng hỏi. Trời mới biết lúc này câu mình muốn hỏi nhất là, từ lúc nào anh đã lén lén lút lút quay về và xuất hiện cùng chỗ với mình? Chẳng lẽ đây là kiệt tác của Lâm Dật Văn, hắn đúng là kẻ phản đồ nha, kẻ Hán gian, gió chiều nào xoay chiều ấy nha.

Hoắc Hiên vẫn không nói tiếng nào, mở cửa phòng rồi kéo mình vào trong.

Cứ thế xé tung ra áo ra, cổ áo mở rộng ra hơn, đừng có nói cái gì là như ẩn như hiện mà là lộ hết cảnh xuân ra.

Không biết trước khi đến quán rượu thì Hoắc Hiên đã đi tham dự cái gì mà anh mặc tây trang chỉnh tề.

Hoắc Hiên khóa cửa lại, vừa cởi áo khoác ngoài ra, vừa nhìn mình bằng ánh mắt nguy hiểm bước từng bước đến chỗ mình.

Dần dần mình đã không còn đường lui, lưng dựa vào tường nuốt nước miếng. Chắc Hoắc Hiên không đến nỗi nhớ thương cái phòng làm việc này chứ, e hèm, hay là cái kia?

"Anh không thích nhìn thất em dây dưa với Từ Nhạc." Đây là câu nói đầu tiên của Hoắc Hiên nói với mình trong đêm nay, không ngờ nó lại bá đạo đến thế.

"Lại càng không thích nhìn thấy em ăn mặc như hấp dẫn như vậy để những tên đàn ông khác được mở rộng tầm mắt. Còn cùng uống rượu với nhau." Vừa nói đôi tay anh trực tiếp tiến đến cổ áo sơ mi.

Trong nháy mắt, trái tim nhỏ bé cùng mấy cái cúc áo văng tung tóe xung quanh đang vui mừng nhảy vô cùng, sau đó ngực cảm thấy buồn buồn, thích đến đau tim rồi.

Từ Nhạc từng hỏi mình nếu Hoắc Hiên biết mình trốn anh ấy đi uống rượu cùng người đàn ông khác sẽ có phản ứng gì? Ừ, phản ứng lớn đấy.

Hoắc Hiên nheo mắt, ánh mắt nguy hiểm nhìn mình, tiến sát lại mình, "Về sau, chỉ cho phép mặc áo sơ mi kiểu này cho một mình anh nhìn, nha?"

Bởi vì nói chuyện nên môi Hoắc Hiên như có như không đụng chạm vào mình, hơi thở phun lên da mình khiến toàn thân nóng rực.

"Nhớ anh không?" Hoắc Hiên ấn mình vào tường, trầm giọng hỏi.

"Ừm. . . . ." Đôi tay mình để lên trước ngực anh, đầu ngẩng lên hôn lên môi anh.

Chưa từng khát khao qua đôi môi người nào, lửa nóng, hơi thở quyện vào nhau, bàn tay nắm lấy nhau, da thịt chạm nhau. . . . . . Chính vì người này là Hoắc Hiên nên mới làm cho mình không biết thoả mãn lòng tham, khát vọng, ham muốn độc chiếm.

Lúc này lý trí Hoắc Hiên vẫn còn đủ mạnh để cùng mình chơi đùa, mình tiến anh lui, mình đuổi anh tránh, làm cho mình không đủ thoả mãn.

Trong đầu bắt đầu hoạt động, lén nhếch mép cười gian, mình không tin tiếp theo đây anh còn tâm trí để chơi tiếp.

Mình từ từ kéo tay Hoắc Hiên để lên ngực, cắn cắn môi anh đào, thẹn thùng nhìn anh hỏi: "Không muốn biết hôm nay em mặc màu gì sao?"

Ồ! Vẫn còn chịu được sao?

Nuốt nước miếng, mình đưa tay anh lên miệng rồi liếm mút từng ngón tay anh, "Chẳng lẽ anh cũng không muốn xâm nhập để biết em nhớ anh nhiều đến mức nào sao?"

Vừa nói xong, hai mắt Hoắc Hiên hơi hồng. Người sói trong đêm trăng tròn mới có thể biến thân ư, đàn ông chỉ cần một giai điệu tình yêu cũng có thể biến hình nha.

"Nhẹ một chút. . . . . . ."

Hoắc Hiên điên cuồng, giống như bị đói lâu ngày anh ấn mình vào tường mà hôn, mút đến mức lưỡi mình tê dại đi.

Hoắc Hiên vội vàng vứt đi áo sơ mi - chướng ngại vật trên người đi, lúc này giống như không thể làm cho da thịt trực tiếp chạm vào nhau thì anh sẽ nổi điên lên.

Mình cũng không chịu yếu thế, trực tiếp tìm đến dây lưng của anh, tháo ra.

Hoắc Hiên tách hai chân mình ra để nó kép lấy hông anh, dùng chút sức đụng vào, nâng mông mình đặt xuống mặt bàn làm việc.

Tài liệu trên bàn lại bị hất văng xuống sàn nhà.

Hoắc Hiên hít thở khó khăn, sức lực tăng lên, tiết tấu càng nhanh lên. . . . . .

Cuối cùng, không biết sau bao nhiêu lâu thì Hoắc Hiên mỉm cười thoả mãn.

Trong thoáng chốc mình chợt nhận ra, Hoắc Hiên nhà mình cũng có thể cười khiến người ta hồn xiêu phách lạc.

Sáng thứ hai, họp trưởng phòng các ban tại phòng làm việc của Hoắc Hiên, bởi vì phòng này khá rộng cho nên mỗi lần họp anh đều lười không muốn chuyển sang phòng họp riêng.

Sau khi cuộc họp diễn ra khoảng mười phút, Hoắc Hiên dùng máy nội tuyến bảo mình mang tài liệu vào cho mọi người.

Nếu là bình thường cảm giác của mình khi ra vào phòng làm việc của anh cũng giống như ra vào cửa chính công ty, song sau buổi tối điên cuồng hôm qua, nói thật mình không thể tự nhiên như mọi khi được.

Khi bước đến bàn làm việc của anh, mặt mình không thể không đỏ lên, thật vất vả mới hoàn thành xong nhiệm vụ, thế nhưng cái tên kia lại nheo mắt, khóe miệng cong lên mờ ám, ngón tay thon dài gõ gõ lên mặt bàn.

Mình nhớ không nhầm thì chỗ Hoắc Hiên đang gõ xuống chính là vị trí đêm qua. . . . . .

Tên đàn ông này thật xấu! Dám trước mặt bao nhiêu người đùa giỡn mình! Còn dùng ám hiệu mà chỉ bọn mình mới hiểu để chọc mình.

Đột nhiên mình cảm thấy có lỗi với trưởng phòng marketing đang báo cáo kia, rõ ràng người ta đa