hìa khóa nhà mở, lúc này tôi mới nhớ đến còn một vấn đề đau đầu nữa, tí nữa sẽ giải thích sao với ba mẹ đây?
Trong lòng tôi trước đó chưa từng lo lắng. Mẹ đối với Lâm Sâm yên mến nhiều, đã sớm coi anh là con rể tương lai tốt nhất không cần tuyển chọn, muốn thoát khỏi quan điểm từ trước của bà cũng không phải chuyện dễ dàng, hiện giờ Hướng Huy lại nói không giữ lời, ấn tượng càng giảm nhiều, muốn bà vui vẻ thì đúng là khó càng thêm khó.
Tôi chần chừ, ở vườn khu nhà xoay một vòng lại một vòng, đầu óc nhanh hoạt động, phí công sắp xếp ngôn từ, nghĩ tất cả lý do, nhưng vẫn không có cái nào làm mình vừa lòng, cuối cùng, dứt khoát không nghĩ nữa.
Thượng Hải có câu nói, ngang dọc ngang, có phá chuồng bò, ta chơi xấu như vậy ai có thể làm khó dễ được ta.
Cố ý nhấn lớn chuông cửa, chỉ nghe tiếng mẹ hô to gọi nhỏ: “Mau mau mau, con gái đã về.”.
Cửa mở ra, mẹ ló đầu ra đầu tiên, mặt đầy mỉm cười. Bà tóc uốn thành sóng cuộn, màu tóc nhuộm thành màu cà phê pha thêm chút hồng, bộ quần áo màu xanh ngọc, trông bà trẻ đi rất nhiều, trong lúc tôi chưa kịp thích ứng thay đổi đột ngột của bà, đứng rất lâu mới chậm chạp gọi: “Mẹ.”.
Bà cố gắng nhướn người nhìn phía sau, hoàn toàn coi thường sự tồn tại của tôi. Thật sự là không nghĩ đến vẻ mặt bà nhân hậu lại quan tâm thế này, bà kéo áo tôi, nhẹ giọng hỏi, “Người đâu? Không cùng con về à?”.
Tôi bước vào cửa đá chiếc giày, ngả người vào ghế sô pha, không muốn nói chuyện.
Ba từ phòng trong đi ra, mắt tôi không chớp nhìn chăm chú vào ông một lúc, cừ thật, không thể nhận ra, âu phục cà vạt thẳng, tóc bóng mượt, nghe tin chân lông con rể đầu sắp đến cửa, bọn họ, xem ra so với chúng tôi còn nôn nóng hơn. Tôi muốn cười, lại nghĩ không có gì buồn cười cả.
Thấy tôi ngồi một mình mặt không cảm xúc, ba lặng lẽ kéo mẹ đến một bên, tuy nghe không rõ ông nói gì đó nhưng tôi đại khái có thể đoán được, mẹ một mực xua tay, khóe mắt thỉnh thoảng lườm tới đây, tôi làm như không biết. Đôi khi, giả ngốc cũng là một môn nghệ thuật.
Ba bất đắc dĩ xoa xoa tay, dịu dàng nói: “Dọn cơm thôi.”.
Hành nướng xếp lớn, là chuyên môn của mẹ, thịt mềm chất xốp, tươi mới ngon miệng.
Rau cần mực cuốn, là tuyệt hoạt của ba, trắng xanh kết hợp, hương vị thơm ngon.
Có vẻ họ đã vì buổi hôm nay mà rất nhọc lòng, động não không ít. Tôi áy náy cúi dầu, chỉ có thể dựa vào việc ăn uống để che giấu nội tâm bất bình tĩnh lúc này.
Ăn vào cảm giác cuộn bụng cũng không hết được, thức ăn trên bàn đã bị tôi tiêu diệt hơn nữa. Trong lúc đó hai mắt tôi nhiều lần nhìn vào điện thoại di động, hy vọng có thể nhận được vài lời từ Hướng Huy. Chỉ là, hy vọng càng lớn, thật vọng càng nhiều.
Dọn cơm hoàn tất, ngày nghỉ ba ngày về nhà kết thúc, ba mẹ cũng không gặng hỏi tôi chuyện Hướng Huy sai hẹn, tôi tự nhiên không chủ động đề cập đến chuyện này.
Không một tin nhắn, không cuộc điện thoại, không e-mail, đến QQ cũng không online, ba ngày nay cảm giác dường như Hướng Huy đã bốc hơi khỏi nhân gian. Tôi tức giận anh coi nhẹ hời hợt dùng một câu nói có việc quan trọng mà từ chối hết tâm tư chuẩn bị kĩ lưỡng bữa tiệc tối của ba mẹ tôi, tôi giận anh không tin tức, không giải thích cũng không cho tôi bất kì lý do nào để tha thứ, tôi ghét thái độ ôn hòa bình tĩnh không chút nóng vội của anh.
Tôi và anh cứ thế bắt đầu chiến tranh lạnh.
Đàn ông giống như củ hành tây, nếu muốn biết được lớp bên trong như thế nào, bạn phải bóc từng lớp, từng lớp một.
Cứ mỗi lần bóc như thế, lại khiến bạn phải chảy nước mắt. Và sau bao nhiêu nước mắt, đến lớp vỏ cuối cùng bạn mới phát hiện thì ra hành tây không hề có trái tim…
Vậy là liên tục chiến tranh lạnh với Hướng Huy suốt một tuần, mỗi ngày tôi đều ở trong trạng thái nôn nóng bất an. Không muốn hỏi đến chuyện của anh, cho nên cũng không cố làm phiền ép Chu Xuân. Không muốn, nhưng tại sao mỗi ngày mỗi đêm vẫn thấy anh lặng lẽ xuất hiện trong giấc mơ. Có vẻ như việc làm không thuận mắt người, khiến cho Mai Mai trêu đùa nói tôi đã sớm bước vào thời kì mãn kinh.
May mắn trong phòng có Liễu Như Yên và Chu Xuân cao thủ tạo không khí khôi hài, bởi vậy ngày qua ngày cũng không quá khó khăn.
Yêu cái đẹp là thiên tính của con gái, giảm cân làm đẹp vẫn là chủ đề không đổi trong phòng.
Như Yên không biết tìm được ở đâu bí quyết giảm cân, tinh thần cao đề xuất phương pháp, nghe nói là được nhập khẩu từ nước ngoài.
Vì thế mỗi buổi sáng rời giường, mọi người không cần đồng hồ báo thức, cứ sáu giờ đúng, Như Yên gào rú rung trời điên cuồng hét lên, “Ta phải giảm cân.”. Chắc chắn như vậy, không ngày nào là ngoại lệ.
Tâm lý của cô ảnh hưởng khắp mọi nơi. Lúc ăn cơm, một bên nhét miếng thịt kho tàu vào trong miệng, một bên than thở, “Không béo đâu, không béo đâu. Chất béo sẽ bị đốt cháy, đốt cháy hết.”. Khi tắm, thường xuyền mở vòi nước tối đa, điều chỉnh nhiệu độ cao, cô đứng dưới vòi nước, để bọt nước xả vào những vùng nhiều thịt trên cơ thể. Không chỉ thế, miệng luôn kêu to, “Nước nóng, rửa trôi mỡ thừa đi.”. Cứ như thế mà hét đến tẩu hỏa nhập ma, dọa mấy em nữ sinh viên năm nhất