Pair of Vintage Old School Fru
Đành Buông

Đành Buông

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323684

Bình chọn: 10.00/10/368 lượt.

kiếm được tiền trả lại cho chúng ta. Em yên tâm, Quốc Tân chỉ là hơi xui xẻo thôi, cậu ấy rất có tài năng. Chờ đến khi cậu ấy thi đỗ luật sư thì văn phòng sẽ có thêm 1 luật sư, anh sẽ đem những vụ án không thích giao cho cậu ấy, sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Cái này gọi là đầu tư em ạ Anh thử thuyết phục Dương Dương, chẳng qua… Tiền tiền tiền. Anh chẳng hiểu vì sao phụ nữ lại coi trọng tiền bạc như vậy, cũng có phải là không sống được nữa đâu Cô giãy khỏi vòng tay anh, bực bội hỏi: - Nếu 10 năm nữa anh ấy cũng không thi đỗ thì sao? Nếu anh ấy luôn xui xẻo thì sao? Có phải chúng ta sẽ phải nuôi anh ấy cả đời? Cô quay mặt về phía anh, chiến thuật tươi cười không có tác dụng. - Chậc chậc chậc! Vợ yêu lương thiện của anh ơi, sao em phải tự biến mình thành người đanh đá thế chứ. Anh dám cá, nếu Quốc Tân xin em giúp thì em cũng sẽ nhanh chóng đưa tiền cho cậu ấy thôi Anh vẫn tiếp tục mỉm cười - Em không! Em sẽ giấu kĩ tiền ở cạp quần Cô dò xét nhìn anh một cái, cô giận đến bốc hỏa, ruột thắt lại, cô sắp giận tới chết rồi mà anh còn chẳng coi ra gì. Cuối cùng cô phải nói bao nhiêu lời khó nghe nữa thì anh mới hiểu rằng cô thực sự sắp điên lên rồi. Lý Hách vẫn cười, đi đến trước mặt cô, nâng mặt cô lên rồi thân thiết nói: - Có biết vì sao anh yêu em không? Anh yêu nhất ở em là thói trong ngoài bất nhất, rõ ràng là người con gái nhân từ, thiện lương, rõ ràng là chẳng tham tiền nhưng lại cứ thích giả vờ làm Mẫu dạ xoa. Có mệt không nào? Nếu em thực sự yêu tiền như thế thì sao tiền ba anh đưa em không nhận? Anh bóp mặt cô: - Ây dà, đúng là đáng yêu không chịu được…. Anh vẫn còn giả vờ vui vẻ. Ngọn núi lửa trong cô đang phun trào rồi đây - A…. Cô hét lớn một tiếng: - Là vì tự tôn, tự tôn! Em đã nói mấy trăm lần rồi, em yêu tiền, rất rất yêu tiền. Em chỉ không muốn vứt bỏ tự tôn để người ta giẫm đạp lên thôi - Nghĩ nhiều quá rồi đó, ai dám giẫm đạp lên em. Em chính là người vợ tốt nhất trên đời này, ngoài em ra anh sẽ chẳng yêu ai khác. Nếu cha mẹ anh làm khó em thì chính là không muốn có con… Sau đó, anh lại bô lô ba la một tràng dài nhằm thu hút sự chú ý của cô. Anh là luật sư miệng lưỡi ngon ngọt, lại là người tình thích nói những lời có cánh, công lực cãi cọ của cô luôn không thắng được anh - Em đừng vội, tin vào chồng em đi, em chỉ việc chờ thôi, chờ Quốc Tân thi đỗ thì chính là lúc văn phòng luật phát triển. Anh sẽ lợi dụng uy tín của mình mà nhận nhiều vụ án khác… Nhận thật nhiều vào, cho Quốc Tân bận đến chết đi, ai bảo cậu ấy vay 50 vạn quan trọng nhất của chúng ta. Ai bảo cậu ấy lúc vất vả nhất lại muốn dựa vào anh… Đến lúc đó văn phòng vừa kiếm được tiền vừa có người trông coi, anh có thể đưa em đi du lịch khắp thế giới rồi… Cứ như vậy, đây là lần thứ mấy trăm cô bị anh thuyết phục. Tuy rằng cô hiểu rõ hơn ai hết rằng anh không coi lời cô ra gì, chỉ coi như cô đến kì sinh lí mà nóng nảy. Dương Dương thở dài, chiến tranh kết thúc, Lí Hách vẫn không thấu được lòng cô Nhưng Lý Hách biết Dương Dương thương anh, cũng biết mình thực sự yêu Dương Dương, biết bọn họ sẽ tay trong tay đi đến cuối cuộc đời này… Anh hôn lên trán cô, sờ sờ mặt cô rồi nói: - Xem này, gầy quá, gần đây nhất định là làm việc mệt mỏi rồi, phải chăm sóc bản thân chứ, anh nấu gà om dầu vừng cho em nhé - Không được…. Cô định phản đối Anh cắt ngang lời cô: - Không được cho nhiều rượu? Biết rồi, Dương Dương nhà chúng ta chỉ cần uống chút rượu thì sẽ say bất tỉnh nhân sự - Tối nay em còn có việc phải làm Từ phản đối trở thành khẽ nhắc nhở - Không thành vấn đề, em đi tắm đi, 30’ nữa là sẽ được ăn gà om dầu vừng rồi Dương Dương đau đầu nhìn cuốn sổ tiết kiệm trống rỗng lại nhìn theo bóng lưng Lý Hách. Thôi đi, so đo gì chứ, cũng chỉ có anh ấy mới chăm sóc mình cẩn thận được như vậy, mà cô, cũng chỉ còn lại người thân duy nhất là anh. Sau đó, cũng không có gì bất ngờ, Lý Hách lại không chịu nghe lời cô nói. Cô uống thử một ngụm canh gà, không nhịn được nhíu mày: - Chẳng phải em nói… Lý Hách nhướng mày. Ây da, chết rồi, anh quên mất nhưng làm gì có ai nấu gà om dầu vừng lại không cho rượu? Anh mỉm cười, vỗ vỗ mặt cô nói: - Chẳng có cách nào cả, anh vốn rất thích chuốc say em, em không biết rằng lúc em say em nhiệt tình, đáng yêu cỡ nào đâu Cô lườm anh: - Em còn việc phải làm cho xong nữa - Ngày mai làm cũng được, tối hôm nay cùng ông xã được không? Ông xã em hôm nay rất giỏi, thắng được vụ án vốn không thể thắng, bà xã phải thưởng cho ông xã mới đúng chứ Anh ôm lấy cô, dỗ dành cô. Hơi thở ấm áp thổi qua tai cô, người đàn ông này… cô vĩnh viễn không thể làm gì được anh - Ăn đi, ăn đi… Anh thúc giục cô Cô theo ý anh, bắt đầu ăn - Thật ra thoải mái, gặp phải khách hàng như thế này, người đầu bếp đúng là có cảm giác thành công Anh nâng mặt cô lên, hôn lên đôi môi cô Ăn xong hai bát canh gà, cô say, say đến độ ôm chầm lấy ông chồng mới một tiếng trước còn làm mình bực mình, say đến độ chủ động dâng đôi môi thơm, say đến độ quên mất đàn ông không thể nuông chiều. Vì thế bọn họ lên giường, cùng nhau chìm đắm. Dương Dương quên mất mình đang trong thời kì nguy h