Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương

Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322331

Bình chọn: 7.00/10/233 lượt.

Chân, đôi tình nhân họ Khâu và Tả Niệm. Đào Chân vừa thấy liền không bình tĩnh, kích động gào.

“Oa! Máy cảm ứng! Tân tiến nhất!”

Tả Minh Vũ gật đầu, cũng đeo lên người mình và Nghiêm Học.

“Mang vào đi, sau này có lẽ sẽ tách ra. Đến phòng nghiên cứu tôi sẽ phát kính sát tròng nguyên bộ cho các người, sẽ thấy màu sắc của người có máy cảm ứng.” Ngừng một lát, anh nói tiếp. “Tôi là màu đỏ, A Học là màu xanh, Khâu Tử Dạ là màu vàng, Khâu Tử Lộ là màu xanh lá, Đào Chân là màu trắng, Tứ ca là màu tím.”

Mọi người gật đầu, bỏ máy cảm ứng vào tận cùng trong quần áo, cố định thật chặt.

“Ngừng lại.” Tả Minh Vũ nhẹ giọng ngăn mọi người.

Nghiêm Học nghiêng tai lắng nghe, hỏi.

“Là cái gì nhỉ? Dường như rất lớn.”

“Không biết, nhưng rất lợi hại, cẩn thận chút.”

Mọi người không dám hít thở mạnh, nhìn chằm chằm cánh rừng không xa.

“Tôi nghe thấy mùi sợ hãi nha!” Theo tiếng nói là một sinh vật có đầu chó, hai cái đầu, ba cái đầu, kế tiếp là thân người. Một người mọc ba cái đầu chó.

“Đây là gì? Chó địa ngục ba đầu?” Đào Chân hỏi.

“Ghê quá, chó địa ngục nhà ai mà xấu như vậy!?” Khâu Tử Lộ tiếp lời.

“Cũng đúng.”

“Đừng làm rộn, hắn rất mạnh.” Tả Niệm nhắc nhở. “So với mấy thứ trước kia thì không cùng đẳng cấp.”

“Dám vũ nhục ta! Các ngươi sẽ phải trả giá!” Chó ba đầu nói.

“Ta sợ quá đi!” Tả Niệm nghiêm giọng. “Em dâu, lên đi!”

“Tại sao là tôi?” Nghiêm Học chỉ mũi mình, hỏi.

“Được rồi Tứ ca, anh đừng chọc A Học khóc.” Tả Minh Vũ bao che.

“Tôi đâu có dễ khóc đâu!” Nghiêm Học giận.

“Các ngươi quá khinh thường người rồi!” Chó ba đầu cũng giận, luôn bị mấy người này bỏ qua.

“Ngươi đâu phải người!” Mọi người đồng thanh cãi lại.

“!” Chó ba đầu nổi giận, há miệng nhào hướng mọi người.

Ba cái đầu chó khóe miệng chảy nước dính đặc khiến mọi người buồn nôn.

Tả Minh Vũ tay trái cầm đao, dùng lưỡi dao chặn cái đầu chính giữa, tay phải chọc vào con mắt cái đầu bên phải móc ra một con. Chó ba đầu hét thảm một tiếng, lùi ra sau vài bước. Lông trên ba cái đầu bị máu nhuộm đỏ thẫm.

“Tuyệt vời!” Đào Chân huýt sáo.

“Răng rất cứng, lực lượng cũng vậy.” Tả Minh Vũ vừa nói xong thì chó ba đầu bị thương lại tấn công mọi người.

Khâu Tử Lộ giơ súng lên.

“Đoàng!” một tiếng, chính xác bắn trúng trái tim chó ba đầu. Vốn tưởng nó sẽ bị thương, nhưng ai ngờ nó phất tay đánh trúng Khâu Tử Lộ. Khâu Tử Lộ bị đánh văng ra ba, bốn mét, há miệng hộc búng máu.

“Tiểu Lộ!” Khâu Tử Dạ khẩn trương hét to.

“Tôi không sao.” Khâu Tử Lộ chậm rãi đứng dậy, lộ ra nụ cười khiến hắn yên tâm, nói. “Thứ này sức mạnh thật!”

Mọi người lại luân phiên tấn công. Nhưng con chó ba đầu này thật là lợi hại, bị chém đứt cánh tay, chân đều lấy năng lực tái sinh kinh người hồi phục lại.

“Nhược điểm của nó là đầu!” Nghiêm Học đột nhiên quát lên.

“Sao cậu biết?” Đào Chân hỏi.

“Các người xem, tất cả vết thương của nó đều khép lại nhưng con mắt bị Minh Vũ móc thì không tái sinh. Hơn nữa vết thương trên đầu nó không khép lại!” Nghiêm Học chỉ chó ba đầu, nói.

“Mới rồi hắn dùng súng bắn đầu ta chẳng phải ta không bị gì ư?” Chó ba đầu cười chỉ hướng Khâu Tử Lộ.

“Bởi vì đầu của ngươi phải tách khỏi thân thể! Minh Vũ từng nói, nhược điểm của dị hình là bộ phận không biến dị!” Nghiêm Học chỉ hướng chó ba đầu, nói.

Mắt chó ba đầu chợt lóe tia hoảng loạn nhưng rất nhanh hồi phục bình thường, lại tấn công mọi người.

Tả Minh Vũ ôm Nghiêm Học hôn một cái, nói.

“Bà xã, em ngày càng thông minh!”

Sau đó anh nhoáng người đi tới sau lưng chó ba đầu. Chó ba đầu cũng phát hiện ra, xoay người chắn đao của Tả Minh Vũ. Nghiêm Học nhân cơ hội dùng sức vung đao chém hướng cổ chó ba đầu, nhoáng người cách xa chó ba đầu.

“A!” Chó ba đầu hét thảm một tiếng, vội vàng xoay người lại, không thấy bóng dáng Nghiêm Học đâu.

Tả Minh Vũ thừa dịp lại đánh lén. Máu tuôn ra ào ạt, một cái đầu rơi xuống đất. Chó ba đầu không rảnh kêu đau, lắc mình biến mất bóng dáng.

“Kẹp đuôi chạy trốn?” Tả Niệm nói.

“Còn đang ở gần đây, cẩn thận chút.” Tả Minh Vũ nhắc nhở.

Vừa nói xong thì chó ba đầu nhảy xuống khỏi một gốc cây, há cái mồm nhễu nhão nước táp hướng đầu Đào Chân.

“Cẩn thận!” Nghiêm Học hét to, chuẩn bị nhào tới cứu người.

Chỉ thấy một bóng dáng từ chỗ khác xông tới đẩy Đào Chân ra. Là L7451! Cổ gã bị cắn ra một lỗ máu. Tả Minh Vũ lao lên giết chết chó ba đầu không kịp phòng bị, sau đó xem xét vết thương của L7451, lắc đầu với mọi người.

“Cảm ơn các người cho ta mấy ngày qua sinh hoạt tự do.” L7451 cười nói.

“L7451! Ngươi sẽ không có việc gì!” Hốc mắt Đào Chân đỏ ửng. “Minh Vũ, máu của anh có thể cho hắn uống không?”

Tả Minh Vũ lắc đầu.

“Hắn đã rót vào quá nhiều loại huyết, sẽ sinh ra bài xích khác lạ tự nổ.”

L7451 suy yếu nói.

“Ngươi tên... là gì? Có thể... đặt cho ta... cái tên không? Ta rất… hâm mộ các ngươi... có... tên.”

“Được được! Tôi tên Đào Chân! Anh cùng tôi một họ đi! Gọi là Đào... Đào Thân! Đúng vậy, tên là Đào Thân! Sau này tôi chính là người thân của anh, chúng tôi đều là bạn của anh, chúng ta là người nhà!” Đào Chân không thể kiềm nén nước mắt tuôn trào.

“Người thân


Ring ring