Disneyland 1972 Love the old s
Đánh Ngã Nữ Chính, Cự Tuyệt Làm Vật Hy Sinh

Đánh Ngã Nữ Chính, Cự Tuyệt Làm Vật Hy Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324793

Bình chọn: 9.5.00/10/479 lượt.

n chọc nữ chính, làm gì cũng đừng làm nữ phụ. A di đà Phật, tránh làm vật hy sinh!

Lúc này đêm đã khuya, Tô Bạch một cổ chua xót rốt cuộc đã ngủ. Chỉ là đợi đến lúc cô mở mắt thì….

Lọt vào tầm mắt mình không phải là căn phòng của mình, mà là một….

sơn động tối đen? Nhưng sơn động gì gì đó không quan trọng, quan trọng

là!!!

“Mẹ nó, sao cả người đều cảm thấy đau thế này!” Cô tức giận rống lên, nhưng giọng nói này…. Cô sửng sốt, giọng nói khô khốc, mặc dù là giọng nữ, nhưng rõ ràng không phải là giọng của Tô Bạch cô! Cô lần

nữa sững sờ, muốn đưa tay lên dụi mắt, lại phát hiện tay còn chưa kịp

nâng lên đã bị một cơn đau ập tới khiến cả người cô đổ mồ hôi. Lần này,

thực sự cô… ngây ngốc….

Sẽ không phải là cô đã xuyên qua chứ? Tô

Bạch cả kinh. Nếu như đã xuyên qua rồi, tương đương với việc nửa đời sau của cô không có nước, không có điện, không có giấy vệ sinh, không có

Internet sao??? Thực không để cho người ta sống nữa rồi!!!

Nhưng những điều này không phải điều quan trọng nhất!!

Quan trọng là!!! Thế nhưng cô phát hiện có một con sói đang tiến về phía cô.

Không sai, thật sự là một con sói. Đôi mắt màu xanh dương, bộ lông màu xám bạc, hàm răng bén nhọn đi về phía cô… !

Cô nhắm mắt lại, rồi lại mở ra. Không phải ảo giác, con sói này cách cô quá gần.

Cô nhắm mắt lại lần nữa, rồi mở ra. Thật sự không phải là ảo giác, con sói này đang chạy tới bên người cô.

Lúc này bên tai Tô Bạch là tiếng trống ngực thùm thụp, đầu óc trống rỗng !

Xong rồi, vừa mới xuyên qua lại bị sói ăn thịt. Tiểu thuyết này rốt cuộc là của tác giả nào viết ! Cho ông Trời lôi hắn đi chém đi !

Càng lúc cô càng thấy sợ, càng lúc càng thấy sợ, cũng không để ý đến cái gì, vò đầu vò tai hét lên, “A…. ! ! !”

Trong giây lát đó, cả sơn động đều vang lên tiếng hét chói tai của cô.

Cô run rẩy nhìn con sói kia, cà lăm: “Đừng, chớ ăn thịt tôi, ba tháng rồi tôi không tắm…”

Con sói nhìn lại cô, trong mắt ánh lên sự khinh bỉ.

Sao ? Cô không nhìn lầm chứ ?

Sói cũng có tình ý?

Chẳng lẽ cô đã “Xuyên qua thành tân nương của sói, nữ chính không địch nổi” sao ?

Không đợi Tô Bạch tiếp tục suy nghĩ, con sói kia há miệng to, hướng về phía cơ thể Tô Bạch, cắn.

Tô Bạch sợ hãi nhắm mắt lại. Nhưng cô không cảm thấy đau như dự liệu, ngược lại trên vết thương truyền đến cảm giác mát mát.

Cô nheo mắt nhìn sang mới phát hiện thì ra sói không cắn cô, mà chỉ dùng đầu lưỡi của nó liếm láp vết thương cho cô.

Cũng thật kỳ lạ, Tô Bạch cảm thấy những nơi bị nó liếm qua, cơn đau giảm đi rất nhiều.

Nhưng có ai nói cho cô biết, tại sao cô muốn dùng nước bọt của sói tới chữa thương ? =

Khóe miệng Tô Bạch co giật một hồi, cảm giác đề phòng với sói cũng giảm bớt khá nhiều.

Thật may là, thật may là, đây là một con sói vô cùng thân thiện. Cho nên tạm thời tính mạng cô sẽ không bị nguy hiểm.

Mà nằm trong sơn động, Tô Bạch cũng không ngờ tới cô cứ nằm như vậy hơn nửa tháng.

Tay chân cô bị thương không nhúc nhích được, ngoại trừ bị người ta cắt đứt

gân tay gân chân thì còn bị sao nữa. Tô Bạch nheo mắt, cô chưa bao giờ

nghĩ mình là người hiền lành. Người khác thương tổn cô một phần, cô sẽ

trả lại mười phần, người khác hại cô mười phần, cô nhất định trả lại cả

trăm phần trăm.

Đừng để cô biết là ai hại cô, nếu không, cô nhất

định sẽ cười mỉm đi hủy hoại gương mặt của đối phương đến mức mẹ hắn

cũng không nhận ra.

Mà con sói kia cũng thật có lương tâm, mỗi

ngày đều giúp cô liếm láp thân thể còn không nói, còn đưa đến rất nhiều

quả dại. Thật sự là một con sói thiện lương… Trong lòng Tô Bạch tổng

kết.

Trải qua một thời gian được sói chăm sóc, cô đã có thể đứng

lên làm một vài động tác nhỏ. Lần đầu tiên cô biết nước bọt của sói lại

thần kỳ như vậy, có thể gắn lại gân tay gân chân cho người ta. Thật là

không thể tưởng tượng nổi !

Lúc này ngoài cửa động một người một

sói đang phơi nắng, bên ngoài sơn động là một vùng rừng núi sâu mênh

mông bát ngát, xanh mơn mởn, không khí thật dễ chịu. Trên người cô là

trang phục cổ trang, chỉ tương đối đơn giản, một thân đen mà thôi, ---

được rồi, là một thân đen rách nát =

Trải qua hơn nửa tháng sống cùng, Tô Bạch nào còn sợ nó. Cô nằm trên người nó, đưa tay ôm đầu nó,

bắt đầu lảm nhảm : “Miêu Miêu, mày nói cho ta biết khi nào thì vết

thương của ta mới có thể khôi phục…”

Con sói lười biếng nằm dưới ánh mặt trời, cái đuôi ve vẩy, bày tỏ cự tuyệt trả lời vấn đề này.

Tô Bạch tiếp tục lảm nhảm : “Miêu Miêu, mày nói xem, ta có thể chạy được nữa không ?” Cô chậm rãi vuốt ve bắp chân của mình.

Con sói tiếp tục vẫy đuôi, bộ lông màu xám bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời chói chang.

Tô Bạch lại nói tiếp : “Miêu Miêu, mày nhất định là giống cái. Nếu không, làm sao mày lại rụt rè không nói gì như vậy…”

Vừa dứt lời, con sói cô đặt tên là Miêu Miêu quăng Tô Bạch xuống khỏi người, nhìn trời “hú…” một hơi, tức giận bỏ đi.

Nhà ngươi đã từng gặp qua con sói nào biết nói chuyện chưa ? Chú sói bày tỏ thái độ rất phẫn nộ.

Cho nên nó muốn dùng hành động nói cho nàng biết, sói có thể bị, không thể chịu nhục !

Tô Bạch vuốt ve cái m