Insane
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211665

Bình chọn: 10.00/10/1166 lượt.

họ như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tề Mặc một tay ôm chặt Ly Tâm, chỉ hận đến mức không thể hòa tan thân thể cô vào người hắn, một tay hắn gạt mạnh cần điều khiển về phía sau.

Cùng lúc này, sức mạnh to lớn của xoáy nước cộng với tốc độ cao nhất của con tàu đưa chiếc quân hạm của Tề Mặc xông lên điểm cao nhất trên mặt nước, cũng là điểm cao nhất thoát khỏi lực hút trung tâm. Bất cứ một sự xoay tròn nào cũng có một điểm then chốt để thoát ra ngoài, điều Tề Mặc cần tìm chính là điểm này.

Dước tác động của tốc độ và sức mạnh của dòng nước, chiếc quân hạm thoát khỏi lực hút to lớn của xoáy nước trong giây lát. Nó bị sức mạnh kinh hồn của xoáy nước hất lên không trung và phóng như bay về phía trước.

Sức mạnh của thiên nhiên quả thực vô cùng đáng sợ. Mặc dù đây là chuyện Tề Mặc đã tính toán từ trước nhưng chiếc quân hạm bị một lực lớn ngoài sức tưởng tượng của mọi người hất đi.

Ở trên không trung, quân hạm không thể giữ được sự thăng bằng. Theo quán tính, nó xoay tròn và lộn ngược. Người ở trong khoang tàu cũng lộn ngược lộn xuôi, họ chỉ thấy trời đất đảo lộn, đầu óc quay cuồng.

Ở trong lòng Tề Mặc, Ly Tâm cảm thấy cô sắp chết đến nơi, chưa bao giờ cô thấy mất trọng lượng như lúc này. Cảm giác kinh hoàng khiến tim cô như ngừng đập. Cô không thể làm gì khác ngoài việc cố gắng hết sức ôm chặt Tề Mặc, ép sát vào thân hình rắn chắc của hắn.

"Sợ gì chứ?" Giọng nói lạnh lùng như giáo huấn của Tề Mặc đột nhiên vang lên bên tai Ly Tâm khiến cô bất giác cau mày. Trong cơn lộn vòng kịch liệt, đôi cánh tay Tề Mặc khóa cô ở trong lòng hắn, bàn tay hắn còn vuốt ve lưng Ly Tâm mang đến cảm giác ấm áp và dịu dàng. Đúng rồi, là dịu dàng, một sự dịu dàng chưa từng có. Động tác của hắn thể hiện sự an ủi và bảo vệ Ly Tâm.

"Tôi sợ", Ly Tâm lẩm bẩm, nói không sợ là nói dối, rơi vào tình cảnh này không ai là không sợ, không có người nào dám hùng hồn tuyên bố tình nguyện hy sinh thân mình. Giọng nói cô tuy nhẹ như hơi thở nhưng Tề Mặc vẫn nghe thấy rõ.

Ly Tâm cảm thấy Tề Mặc níu người cô xuống và kéo đầu cô. Ly Tâm còn chưa kịp phản ứng, đôi môi với hơi thở nóng hổi của hắn phủ xuống môi cô. Nụ hôn mang một sức mạnh và sự bá đạo tuyệt đối, đồng thời thể hiện tình ý không thể diễn đạt bằng lời.

Đây không hẳn là nụ hôn mà là dã thú cắn mút thì đúng hơn. Thế nhưng hành động không hề có kỹ thuật này khiến nỗi sợ hãi lên đến cực điểm trong lòng Ly Tâm đột nhiên tan biến, cô ôm chặt Tề Mặc và đáp trả hắn. Hai người hôn nhau mãnh liệt triền miên dây dưa, thể hiện hết sự nhiệt tình muốn cùng đối phương đời đời kiếp kiếp gắn bó.

Quân hạm tiếp tục lộn vòng trong không trung với một lực không ai có thể khống chế. Những người trong con tàu chỉ còn biết phó thác mặc trời.

Bùm, thân tàu đột nhiên chấn động như bị đâm một nhát vào đúng tim gan. Chiếc quân hạm rơi xuống mặt nước theo một lực rất mạnh. Vỏ tàu tiếp tục rạn nứt, những người ở trong khoang tàu đầu óc ong ong, không hề có bất cứ một cảm nhận nào.

Tiếng nước ùng ục tràn vào, gió biển thổi vào trong khoang tàu mang theo hơi ẩm ướt và vị tanh tanh của biển cả.

Yên tĩnh, bên trong con tàu là bầu không khí yên tĩnh cực độ. Tất cả mọi người lặng lẽ theo dõi cảnh tượng trước mắt, không một ai lên tiếng, không có người nào tỏ ra hưng phấn hay hoan hô mừng rỡ khi thoát nạn.

Bên ngoài, ánh hoàng hôn chiếu xuống khiến mặt biển lấp la lấp lánh, từng đợt sóng nhỏ vỗ nhẹ vào thân tàu. Cảnh tượng đẹp như trong giấc mộng.

Lập Hộ thở một hơi dài nhẹ nhõm, anh ta quay đầu định nói câu gì đó thì bắt gặp Tề Mặc và Ly Tâm vẫn đang ôm hôn nhau cuồng nhiệt. Hai người chìm đắm trong nụ hôn, quên cả tình cảnh hiện tại và những người xung quanh. Tư thế của họ như hòa nhập thành một thể. Đến Lập Hộ cũng cảm nhận thấy tình cảm mãnh liệt của hai người, anh ta mỉm cười quay lại ra lệnh: "Khởi động tất cả hệ thống, liên lạc với Hoàng Ưng và tăng tốc tiến về phía trước".

"Vâng ạ". Vẫn là tiếng trả lời lạnh lùng nhưng bộc lộ sự xúc động khi được hồi sinh. Mặc dù được huấn luyện kỹ càng và không dưới một lần vào sinh ra tử nhưng người của Tề Gia vẫn không dấu nổi tâm trạng vui mừng.

Tuấn Kỷ ngồi ở đằng sau mở to mắt nhìn bầu trời xanh mây trắng, anh ta hít một hơi sâu. Sau khi trải qua giây phút sinh tử, anh ta toàn thân mềm nhũn tựa vào thành ghế. Hóa ra cảm giác còn sống lại tuyệt vời như vậy, chỉ có những người từng đối mặt với cái chết như anh ta mới hiểu điều đó.

Dòng nước vẫn chảy về một hướng nhưng tốc độ đã chậm đi rất nhiều so với trước. Mặc dù đã thoát khỏi khu vực xoáy nước nhưng con tàu vẫn nằm trong phạm vi ảnh hưởng bởi dù sao sức mạnh xoáy nước ở dưới lòng biển là vô cùng lớn. Nếu không cảnh giác, con tàu sẽ không có khả năng đối phó với sinh tử một lần nữa.

Trên ghế thuyền trưởng, Tề Mặc từ từ thả lỏng cánh tay đang ôm chặt Ly Tâm. Hắn giơ tay vuốt ve bờ môi mềm mại bị hắn cắn mút đến sưng tấy và hơi rỉ máu. Đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của Ly Tâm, Tề Mặc nhấc cằm cô rồi nhẹ nhàng cúi xuống liếm vệt máu trên môi cô, bất chấp ánh mắt của những người xung quanh.

Ly Tâm lúc này mới h