Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327802

Bình chọn: 8.5.00/10/780 lượt.

uanh, anh ta gật đầu: "Nơi này trông có vẻ chẳng ra sao nhưng tương đối an toàn".

Trên quân hạm có rất nhiều đồ, máy móc đã hỏng hóc hoàn toàn thì bỏ lại nhưng vẫn còn nhiều thứ có thể sử dụng. Người của Tề Gia dưới sự chỉ huy của Lập Hộ và người của Tuấn Kỷ bơi ra chiếc quân hạm chuyển đến đồ lên bờ.

"Phương thiếu gia, anh xem này". Một nhân viên nghiên cứu của Phương Gia đang chuyển đồ đột nhiên hét lên, giọng điệu của anh ta vừa mừng rỡ vừa hưng phấn thu hút sự chú ý của mọi người.

Tuấn Kỷ lập tức tiến lại gần. Do hôm qua trời tối lại mưa bão nên bọn họ không để ý, lúc này dưới ánh mặt trời chiếu sáng, có thể thấy rõ từng phiến Algae màu xanh lục rất nhỏ nổi bập bềnh xung quanh tảng đá ngầm.

"Đây chính là loại Algae chúng ta cần tìm. Chính là nó, thật không ngờ..." Người nhân viên nghiên cứu rõ ràng đã từng nhìn thấy loại Algae này, anh ta chỉ tay vào Algae, gương mặt anh ta vui mừng đến sắp khóc.

Tuấn Kỷ chỉ ừm một tiếng. Cả đoàn người vất vả đi biển chỉ với mục đích tìm nó. Bọn họ suýt mất mạng tới hai lần trong khi chưa thấy bóng dáng nó đâu. Bọn họ phải trải qua biết bao gian nan, vậy mà bây giờ nó đột nhiên nằm trong tầm tay mà bọn họ chẳng tốn chút công sức nào. Nhưng tốn công sức hay không có tác dụng gì, bọn họ có thể rời khỏi nơi này hay không mới là vấn đề quan trọng nhất. Anh ta làm gì có thời gian và tinh thần đi quan tâm xem liệu loại Algae này có thể tinh luyện ra dầu mỏ hay không?

"Mọi người hãy tập trung vào công việc trước mắt, thứ này tạm thời bỏ ở đây". Tuấn Kỷ lắc đầu nói, Algae không biết chạy, cứ để ở đây rồi tính sau, bây giờ anh ta không có tâm trạng để ý đến nó.

"Đây là hòn đảo nào?" Tề Mặc ngồi trên tảng đá lạnh lùng nhìn người đứng đằng sau Tuấn Kỷ. Người này là Lão Sơn tương đối thông thuộc đường biển của Phương Gia. Lúc này trên tay ông ta cầm tấm bản đồ hàng hải thuộc hạ của Tề Gia vừa lấy từ con tàu. Cũng may trước khi lên đường, Lập Hộ chuẩn bị sẵn hai tấm, một tấm trên máy vi tính và một bản đồ bằng giấy.

Lão Sơn là bậc lão luyện trong lĩnh vực hàng hải của Phương Gia. Nghe Tề Mặc hỏi vậy, ông ta kính cẩn gật đầu với Tề Mặc. Sau khi chứng kiến thực lực của Tề Mặc, sự sợ hãi ban đầu của ông ta với Tề Mặc đã được thay thế bằng kính trọng. Không biết mới sợ hãi, biết rồi thì kính trọng. Trong thế giới đàn ông, thực lực và bãn lĩnh là tiêu chuẩn đánh giá một con người, mà Tề Mặc có đầy đủ hai yếu tố đó.

Lão Sơn cũng không nhiều lời, ông ta cầm tấm bản đồ hàng hải quan sát kỹ lưỡng. Sau đó ông ta chỉ tay vào một ký hiệu hòn đảo trên bản đồ: "Ngày hôm qua tôi nói chúng ta nên đi tới hòn đảo này, đây là hòn đảo gần quần đảo Hawaii nhất ở Nam Thái Bình Dương".

Tề Mặc, Tuấn Kỷ và Lập Hộ đồng thời cúi xuống nhìn, trên tấm bản đồ xung quanh hòn đảo đó không có một ký hiệu nào khác. Tuấn Kỷ cau mày hỏi: "Không còn hòn đảo sao?"

Lão Sơn cũng tỏ ra không hiểu, ông ta ngẩng đầu nhìn mặt trời, trầm mặc một lúc rồi lắc đầu: "Tôi không biết. Hôm qua con tàu của chúng ta đi về hướng Tây Nam, nhưng sau đó cơn bão đẩy tàu đi bao xa, tôi không thể tính toán nổi. Theo tôi được biết, xung quanh hòn đảo được đánh dấu trên bản đồ không có bất cứ đảo nào khác trong phạm vi vài trăm hải lý. Chúng ta lại không thể bị đẩy đi xa đến mức đó. Do vậy tôi cũng không hiểu tại sao hòn đảo chúng ta đang đứng lại không hiển thị trên bản đồ hàng hải".

Lập Hộ liền lên tiếng: "Ý ông là hòn đảo này không được đánh dấu trên bản đồ?"

Lão Sơn gật đầu: "Về cơ bản, các hòn đảo ở Thái Bình Dương đều nằm trong các tuyến đường biển. Chỉ có một số đảo hoang diện tích rất nhỏ, chưa từng có người đặt chân đến mới không tồn tại trên bản đồ. Hoặc là nơi chúng ta đang đứng không thuộc tuyến hàng hải, chưa từng có con tàu nào đi qua nên mới không được đánh dấu trên bản đồ".

Tề Mặc đanh mặt: "Nói vào trọng tâm".

Lão Sơn hít một hơi sâu: "Nghĩa là chưa có ai đi qua nơi này, đây là hoang đảo. Nếu chúng ta không thể liên lạc được với bên ngoài thì chúng ta sẽ không có cách quay về".

Tề Mặc nghe xong hơi cau mày, hòn đảo này nhìn qua cũng biết là hoang đảo, điều này không có gì là lạ, chưa có ai đi qua cũng không phải vấn đề nghiêm trọng, Bạch Ưng chắc chắn sẽ lật từng hòn đảo ở Thái Bình Dương. Chỉ cần bọn họ còn sống, tìm ra bọn họ không phải là chuyện quá khó khăn. Tề Mặc cảm thấy có gì đó bất ổn nhưng không xuất phát từ phương diện này.

Lập Hộ đi theo Tề Mặc lâu năm nên vừa thấy sắc mặt hắn hơi thay đổi, anh ta liền mở miệng hỏi: "Lão đại, lão đại có suy nghĩ như thế nào ạ?". Bây giờ là lúc tất cả cùng chung một cảnh ngộ, Lập Hộ đoán Tề Mặc không có ý che dấu đám Tuấn Kỷ nên anh ta mới dám hỏi thẳng.

Tề Mặc đảo mắt qua bãi đá phía xa xa, hắn cất giọng trầm trầm: "Hòn đảo không chỉ vì mấy nguyên nhân trên mới không được đánh dấu trên bản đồ. Phương Tuấn Kỷ, chắc cậu biết rõ?"

Tuấn Kỷ nhíu mày nhìn Tề Mặc, anh ta không phải là thủy thủ, làm sao anh ta biết được? Tề Mặc nói vậy là có ý gì?

Tuấn Kỷ nhìn vào đôi mắt lạnh lùng chứa một tia lo lắng của Tề Mặc. Lo lắng, chuyện gì có thể khiến Tề Mặc lo lắng? Tuấn


Polly po-cket