Disneyland 1972 Love the old s
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327780

Bình chọn: 7.00/10/778 lượt.

Tâm đi tới một tảng đá trên bãi cát rồi ngồi xuống, Ly Tâm tựa đầu vào ngực Tề Mặc, cô ngẩng lên nhìn hắn: "Tôi đâu có làm sai chuyện gì, tại sao anh tức giận?"

Tề Mặc cúi đầu nhìn vào mắt Ly Tâm mà không lên tiếng. Ly Tâm thấy ánh mắt hắn có tia phức tạp, phức tạp đến mức có lẽ hắn cũng không thể diễn giải. Ly Tâm bất giác nhíu mày, có lẽ cô nên đặt câu đơn giản hơn với hắn.

"Lão đại, lão đại còn dặn dò gì không ạ?" Hồng Ưng tiến lại gần, giọng nói của anh ta cắt đứt dòng suy nghĩ của Ly Tâm.

"Cần làm gì thì làm, không việc gì phải sợ". Nếu không phải quá căng thẳng, Hồng Ưng sẽ không đến hỏi ý kiến hắn. Tề Mặc chỉ nói một câu ngắn gọn, sự việc cần xảy ra cuối cùng cũng xảy ra, nếu không thể trốn tránh thì dũng cảm đối mặt, không việc gì phải căng thẳng, dù trời sắp sập hắn cũng mặc kệ.

"Vâng ạ". Câu trả lời của Hồng Ưng đại diện cho tất cả mọi người. Chỉ cần có Tề Mặc ở đây, dù nguy hiểm lớn cỡ nào cũng có thể vượt qua, từ xưa đến nay người của Tề Gia đều có niềm tin như vậy.

Ly Tâm nhìn theo bóng Hồng Ưng đi chỗ khác, cô vừa định nói với Tề Mặc điều gì nhưng bị Hồng Ưng cắt ngang cô nhất thời quên mất. Ly Tâm bất giác im lặng rúc người trong lòng Tề Mặc và đưa mắt nhìn ra đại dương bao la.

Bây giờ để ý mới thấy thời gian trôi qua nhanh thật, mặt trời đã nằm chênh chếch ở phía Tây, một ngày sắp qua đi. Lúc này mặt trời như quả cầu lửa rực rỡ chiếu ánh nắng đa sắc màu khiến mặt biển lấp lánh. Cảnh tượng đẹp như trong mộng, đây là lần đầu tiên Ly Tâm được ngắm hoàng hôn trên biển nên cô lập tức bị thu hút.

"Em thích tôi?" Đang chìm đắm trong cảnh vật trước mắt, giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc đột ngột vang lên bên tai Ly Tâm khiến cô giật mình. Ly Tâm quay về phía Tề Mặc, phát hiện đôi mắt hắn nhuộm ánh hoàng hôn, từ đáy mắt hắn cháy lên một ngọn lửa khiến tim cô đập mạnh. Tề Mặc đã nghe thấy lời bày tỏ của cô.

"Có vấn đề sao?" Ly Tâm hỏi lại.

"Không". Tề Mặc cúi xuống nhìn vào mắt Ly Tâm. Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ vui mừng hiếm thấy.

"Ừm". Ly Tâm gật đầu rồi lại quay đi tiếp tục ngắm hoàng hôn.

Tề Mặc giơ tay vuốt ve gương mặt Ly Tâm và nhấc cằm cô từ từ xoay lại phía hắn. Hắn ghé xuống sát mặt cô, nói chậm rãi từng từ một: "Tôi cho phép em thích tôi". Nói xong, Tề Mặc liền ngậm lấy đôi môi đỏ mọng như hoa anh đào của Ly Tâm và mút mạnh. Hai tay hắn ôm chặt Ly Tâm như muốn cùng cô hòa tan thành một thể. Chỉ có thông qua nụ hôn hắn mới có thể biểu đạt niềm vui không rõ nguyên do và nỗi hân hoan từ đáy lòng hắn.

Ánh dương chiều tà bao phủ lên hai người. Dưới ánh sáng lấp lánh đó, hai người đang chìm đắm trong nụ hôn mãnh liệt tạo thành cảnh tượng đẹp đến mức không ngôn ngữ nào có thể diễn tả. Tư thế ngông cuồng, khí chất bá đạo và cảm giác chói lọi rực rỡ tỏa ra từ người họ khiến tất cả những người có mặt chấn động. Ở trên hòn đảo vô danh đầy nguy hiểm rình rập, giây phút này sẽ mãi mãi khắc sâu vào ký ức mọi người.

Chứng kiến cảnh tượng tình cảm trước mắt, Lập Hộ tựa người vào một tảng đá ở đằng sau Tề Mặc vỗ vai Hoàng Ưng hỏi nhỏ: "Lão đại hình như rất vui?"

Hoàng Ưng vuốt mi tâm thầm thì: "Có vẻ như vậy".

Lập Hộ tỏ ra không hiểu: "Bị mắc kẹt trên hòn đảo này mà lão đại còn vui nổi?"

Hoàng Ưng lườm Lập Hộ: "Lão đại của chú là người bình thường sao? Lão đại không vui lẽ nào khóc lóc than vãn?"

Hồng Ưng vừa đi lại gần trừng mắt với hai người, anh ta hạ thấp giọng nói: "Các chú nhìn kỹ đi rồi hãy mở miệng, mắt mọc ở chỗ nào thế không biết". Rõ ràng niềm vui của lão đại xuất phát từ Ly Tâm mà bọn họ cũng không nhận ra. Người có thể vui mừng khi ở trên hòn đảo chết tiệt này chắc chắn không phải là người bình thường mà là một kẻ điên.

Lập Hộ và Hoàng Ưng đưa mắt nhìn nhau rồi mỉm cười, bọn họ tiếp tục theo dõi đôi nam nữ được bao phủ bởi ánh hoàng hôn rực rỡ ở phía trước. Từ Tề Mặc toát ra vẻ dịu dàng hiếm thấy, che khuất cả nét mạnh mẽ và cương nghị của hắn. Sự dịu dàng này hình như chưa bao giờ xuất hiện trên con người Tề Mặc.

Sau khi nụ hôn kết thúc, Ly Tâm nhìn thẳng vào ánh mắt bá đạo pha lẫn ý cười của Tề Mặc, cô nhíu mày hỏi: "Anh thì sao? Em muốn hỏi anh một lần nữa?"

Tề Mặc nhếch mép cười rồi cất giọng trầm trầm: "Tôi đã từng nói với em, trong từ điển của tôi không có chữ đó".

Ly Tâm gật đầu: "Vậy em có thể thu hồi câu nói vừa rồi của em không?"

Tề Mặc nghiêm mặt, hắn một tay siết chặt eo ly Tâm, một tay nâng cằm Ly Tâm: "Em thử nói lại một lần!"

Bây giờ Ly Tâm không còn cảm thấy sợ hãi trước biểu hiện tức giận của Tề Mặc, cô vỗ nhẹ lên tay hắn: "Em biết anh thích em, vì vậy em sẽ không thu lại câu em nói".

Tề Mặc nhìn Ly Tâm chăm chú, câu nói của cô nhẹ như gió thoảng mây bay nhưng rất kiên định không cho hắn một cơ hội phản bác. Tề Mặc bất giác nhếch mép cười, hắn chỉ vuốt ve gương mặt Ly Tâm mà không lên tiếng phủ nhận hay thừa nhận.

Ly Tâm biết Tuấn Kỷ nói đúng, Tề Mặc không hiểu "tình" là gì. Hắn chỉ có bản năng của loài dã thú, hắn không biết thế nào là "thích". Nhưng Ly Tâm có thể cảm nhận được tình cảm của hắn dành cho cô. Tề Mặc không hiểu cô cũng không miễn cưỡng, cũng