Polly po-cket
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210713

Bình chọn: 8.5.00/10/1071 lượt.

không bắt hắn tìm hiểu. Trái tim của loài dã thú là nhạy bén nhất, chân thật nhất, cô không cần hắn phải giác ngộ, cô cảm thấy cô và hắn duy trì hiện trạng như bây giờ cũng tốt.

Một ngày bình lặng trôi qua, tuy nơi này không phải an toàn tuyệt đối nhưng ít nhất những người ở trong tình trạng kiệt sức có thời gian nghỉ ngơi, điều chỉnh cơ thể và tinh thần.

Khi màn đêm buông xuống, tất cả mọi người nằm nghỉ trên những tảng đá hình thù kỳ quái. Một số kẻ yếu tim vốn còn thấp thỏm lo sợ tự nhiên thấy yên lòng hẳn.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tề Mặc và đám Hồng Ưng ngồi cùng nhau. Thấy Ly Tâm vẫn ngủ khò khò trong lòng Tề Mặc, Hồng Ưng bất giác cau mày gọi: "Dậy đi, mau dậy đi. Nhìn cô còn ra thể thống gì nữa". Vừa nói anh ta vừa gõ đầu Ly Tâm. Tất cả mọi người ở trên đảo đều tỉnh giấc, chỉ còn một mình Ly Tâm vẫn ngủ say sưa thì chẳng ra sao cả. Tuy những người thân cận với Tề Mặc đều biết Ly Tâm là cô gái tham ăn tham ngủ nhưng ở vào hoàn cảnh này, cô cần phải chú ý đến vấn đề hình tượng.

Tề Mặc không ngăn cản, để mặc Hồng Ưng gõ đầu Ly Tâm. Ly Tâm bị gõ đau lập tức mở mắt: "Là ai?"

Hoàng Ưng nở nụ cười lười biếng: "Cô đừng làm mất mặt chúng tôi".

Ly Tâm vừa mở mắt bắt gặp đôi mắt lãnh đạm của Tề Mặc, lại nghe câu nói của Hồng Ưng và Hoàng Ưng, cô liền nhổm dậy đưa mắt nhìn xung quanh. Tất cả mọi người đã tỉnh giấc, tuy có người ngồi tựa vào tảng đá nhắm mắt nhưng không phải đang ngủ mà chỉ là nghỉ ngơi. Ly Tâm bất giác ngồi thẳng dậy.

Những người của Tề Gia có mặt ở đây trên danh nghĩa cũng là thuộc hạ của cô. Ở nhà thì không sao, vì đám Hồng Ưng và Lập Hộ đều biết con người thật của cô. Nhưng ở bên ngoài trước mặt thuộc hạ mà không tử tế thì đúng là rất mất mặt như Hoàng Ưng nói. "Lấy mình làm gương" là quy tắc của Tề Mặc.

"Bây giờ chúng ta cần làm gì?" Sau khi ngồi sang bên cạnh Tề Mặc, Ly Tâm lên tiếng hỏi mấy người đàn ông xung quanh.

"Cô muốn làm gì nào?" Lập Hộ cười cười với Ly Tâm.

Ly Tâm lim dim mắt: "Tôi biết thì còn hỏi các anh hay sao? Bây giờ có thể làm được gì chứ?"

Tề Mặc gật đầu: "Không cần làm gì cả".

Ly Tâm hơi nhíu mày nhưng cô lập tức hiểu ý Tề Mặc. Hòn đảo này đầy rẫy nguy hiểm nên không thể đi linh tinh, mọi người không thích thám hiểm, cũng không có hứng thú đi tìm hiểm xem trên đảo từng xảy ra chuyện gì. Bây giờ cả đoàn người có đồ ăn nước uống, quả thật chẳng cần động chân động tay. Việc duy nhất bọn họ có thể làm là chờ đợi, đợi Bạch Ưng tìm ra bọn họ.

Ly Tâm xoa bụng nói: "Hiếm có dịp nhàn rỗi như vậy, tôi cảm thấy hơi hơi không quen".

Từ ngày đi theo Tề Mặc, cô hết lên rừng xuống biển lại lao vào làn mưa đạn. Không ngờ ngày hôm nay ở trên hòn đảo hoang này, cô có thể an nhàn đến mức chẳng cần động chân động tay. Nhưng quanh quẩn trên bãi cát trống không cũng tương đối vô vị.

Hoàng Ưng nghe nói vậy bật cười ha hả, Lập Hộ cũng cười híp mắt với Ly Tâm: "Nếu cô cảm thấy buồn chán thì hãy xuống nước học bơi đi. Lẽ nào cô không thấy mất thể diện khi không biết bơi hay sao?"

Ly Tâm lập tức từ chối: "Thôi khỏi, tôi cảm thấy cứ như bây giờ là ổn rồi".

Ly Tâm hiểu ý tốt của Lập Hộ. Sống ở bên cạnh Tề Mặc chỉ cần xuất hiện một nhược điểm nhỏ cũng có thể trở thành đòn chí mạng chưa nói gì đến nhược điểm lớn là không biết bơi. Nếu cô rơi vào tay kẻ thù và bị ném xuống nước thì coi như xong. Nhưng Ly Tâm thật sự có ác cảm với nước, đặc biệt là sau khi trải qua biến cố trên đầu sóng ngọn gió, cô càng cảm thấy sợ nước hơn.

"Nghỉ ngơi một vài phút". Tề Mặc đưa mắt nhìn Ly Tâm.

Ly Tâm vừa mới ăn no, nghe Tề Mặc nói vậy, cô liền quay sang trả lời hắn: "Em ăn no rồi, em đi xoa bóp cho Tú Thủy". Nói xong cô lập tức đứng dậy lao người về phía Tú Thủy.

Không ngờ động tác của cô rất nhanh nhưng phản ứng của Tề Mặc còn nhanh hơn. Hắn giơ tay như tia chớp túm lấy cổ áo Ly Tâm và kéo giật lại.

"Xem ra tinh thần của em rất tốt, không cần nghỉ ngơi nữa". Không đợi Ly Tâm lên tiếng, Tề Mặc đứng dậy xách Ly Tâm đi ra biển. Ly Tâm hét lên" "Em không muốn học".

"Việc này không phải do em quyết định". Giọng nói bá đạo của Tề Mặc vang lên bên tai Ly Tâm. Thấy Ly Tâm ra sức giãy giụa nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay Tề Mặc, đám Hoàng Ưng và Lập Hộ bất giác cười ha hả.

Biết bơi là tốt cho bản thân Ly Tâm. Hiếm khi có dịp thiên thời địa lợi nhân hòa, có thời gian, có người dạy, có nơi để học, Ly Tâm muốn chạy cũng không chạy thoát.

Bắt gặp cảnh tượng trước mắt, Tuấn Kỷ không biết nên cười hay nên khóc. Bị mắc kẹt trên hòn đảo quỷ quái này mà người của Tề Gia không hề tỏ ra lo sợ, lúc này còn nảy ra ý tưởng dạy Ly Tâm bơi lội, không biết Tề Mặc không phân biệt nặng nhẹ hay quá ngông cuồng và tự tin. Có điều anh ta tin vào vế sau hơn, Ly Tâm vốn là người chẳng sợ trời đất mà vẫn bị Tề Mặc chèn ép không thở nổi, nghĩ đến đây Tuấn Kỷ bất giác lắc đầu.

"Em tự mình xuống nước hay tôi ném em xuống?". Tề Mặc cất giọng trầm trầm bên tai Ly Tâm, lúc này cô đang ôm cứng lấy hắn. Tề Mặc không bận tâm đến chuyện cô ôm hắn nhưng hắn tuyệt đối không cho phép người phụ nữ của hắn có nhược điểm chí mạng.

Ly Tâm ng