Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327761

Bình chọn: 7.5.00/10/776 lượt.

g, mảnh vụn bay khắp nơi tạo thành âm thanh sắc nhọn.

Sau một loạt đạn, chỉ trong phút chốc phía trước xuất hiện vô số hình bóng màu trắng từ ngọn lửa lao về phía đám Hồng Ưng. Chúng mở to đôi mắt đỏ như máu, răng nghiến kèn kẹt. Bộ dạng hung dữ của chúng mang đến cảm giác rùng rợn.

Ầm..ầm...đạn tiếp tục được bắn ra. Ly Tâm nhìn thấy những con vật biến dị chạy đằng trước bị đạn xé toang người, máu bắn tung tóe, tỏa ra một mùi hôi thối rất khó chịu.

"Chuẩn bị rút lui". Hồng Ưng ra lệnh.

Tận mắt chứng kiến cảnh bầy động vật biến dị lao vun vút, Ly Tâm cau mày hỏi: "Sao chúng có thể hung ác như vậy?" Đây không phải đặc tính của hai loài động vật chuột và thỏ.

"Chúng xưng bá lâu rồi nên tưởng ta đây là nhất trên thế giới này, súc sinh đúng là súc sinh". Hồng Ưng cất giọng lạnh lùng, anh ta lại giơ tay ra hiệu bắn một loạt đạn tiếp theo. Khi tiếng súng ầm ầm nổi lên, Hồng Ưng lên tiếng: "Đi". Ly Tâm lập tức rút lui theo Hồng Ưng.

Đám Ly Tâm và Hồng Ưng giống như một mồi câu thu hút sự chú ý của loài biến dị, chúng liền đuổi theo bọn họ. Gần như cùng lúc họ ra khỏi khu rừng, đám Hoàng Ưng đang đợi ở bên ngoài đều nhìn thấy những con vật biến dị lông trắng bị nhiễm máu đỏ của đồng loại hung dữ lao đến.

"Bắn". Hoàng Ưng lập tức hét lớn.

Người của Tề Gia đã ở tư thế sẵn sàng liền nổ súng về khu rừng. Đạn bắn tuy không thể tiêu diệt loài biến dị nhưng khiến cả khu rừng được tẩm dầu bốc cháy trong giây lát.

Ly Tâm chạy về phía Tề Mặc, nhưng do quá đà nên chân cô không thể hãm lại. Tề Mặc liền giơ tay kéo cô đứng lại. Ly Tâm dốc toàn lực để chạy, nên vừa dừng lại cô liền thở hổn hển và quay đầu nhìn biển lửa: "Đáng sợ quá, em chưa từng gặp cảnh này bao giờ".

"Trên đời này còn nhiều thứ em chưa gặp". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng.

Ly Tâm không để ý đến Tề Mặc, cô quay hẳn người quan sát khu rừng lúc này đã trở thành biển lửa. May mà bọn họ đứng sát bờ biển cách khu rừng một đoạn nên không lo bị lửa tạt.

Từ trong biển lửa có vô số con vật biến dị lao ra ngoài. Người chúng thậm chí còn cháy phừng phừng như bó đuốc biết đi. Ánh lửa phản chiếu đôi mắt chúng, đôi mắt vô cảm bộc lộ rõ sự hung ác và điên cuồng.

Pằng, pằng, pằng, tiếng súng sắc nhọt vang lên. Những con vật ở cự ly gần bị đạn bắn đi xa.

"Ghê quá". Ly Tâm cau mày lên tiếng. Cô vừa nói dứt lời, một con vật biến dị bị trúng đạn theo quán tính bay thẳng đến trước mặt cô, rơi xuống bên cạnh chân Tề Mặc. Tề Mặc lập tức giơ chân đạp mạnh vào người con vật, Ly Tâm nghe thấy tiếng xương gãy răng rắc.

Trước mắt là một cảnh giết chóc ghê rợn. Thứ có hung tàn đến mấy, bá đạo đến đấy, vô địch đến mấy cũng chỉ có một kết quả duy nhất là diệt vong khi đối mặt với đám người của Tề Gia trong đó đứng đầu là Tề Mặc.

Hai ngày nay bị nguy hiểm rình rập nên tâm trạng người của Tề Gia tương đối ức chế. Vào lúc này, họ trút hết tức giận lên bầy động vật hung tàn. Nhổ cỏ nhổ tận gốc, họ nhất định sẽ không để một con nào chạy thoát.

Lửa tiếp tục bốc lên cao, cả hòn đảo gần như bị bao vây trong biển lửa. Lửa cháy sáng một vùng, đến cả trăm dặm cũng có thể nhìn thấy. Ở nơi bị lửa bao vây, khói đen cuộn đầy trời, trở thành một dấu hiệu riêng biệt của hòn đảo.

Khi tất cả mọi người vẫn đang tập trung sự chú ý vào biển lửa, trên trời đột nhiên vọng đến tiếng máy bay mỗi lúc một gần. Người ở dưới bãi cát lập tức ngẩng đầu nhìn, phát hiện trên không trung xuất hiện chiếc máy bay quân dụng, máy bay quân dụng của Tề Gia.

Hawaii, hòn đảo nhỏ xinh đẹp nằm ở Thái Bình Dương nghênh đón nhiều chiếc máy bay quân dụng nhất trong lịch sử dưới ánh nắng chói chang.

"Cuối cùng cũng được ngủ một giấc ngon lành". Sau khi Bạch Ưng tìm thấy đoàn người, vừa tới Hawaii Ly Tâm lập tức đánh một giấc say sưa. Lúc cô tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau.

"Đói bụng quá, lão đại đi đâu rồi?" Mở mắt không thấy bóng dáng Tề Mặc, Ly Tâm ôm bụng đi ra khỏi phòng.

Bên ngoài, ánh mặt trời rực rỡ chiếu sáng khắp không gian. Không khí mát mẻ, mùi hương hoa thoang thoảng khiến Ly Tâm cảm thấy vô cùng dễ chịu, cô hít một hơi sâu, đây mới chính là cuộc sống của con người.

"Mộc tiểu thư, cô cần gì xin hãy dặn dò". Một người đàn ông tóc vàng cung kính đứng chờ ở ngoài cửa. Ly Tâm hơi nhíu mày, những người hầu của Tề Gia gặp đám Hồng Ưng đều gọi bọn họ là đại nhân, tại sao cô chỉ được xưng hô là tiểu thư? Ly Tâm không thể hiểu nổi nhưng cô không nghĩ ngợi nhiều, đây là chuyện nhỏ. Ly Tâm mở miệng hỏi: "Lão đại đi đâu rồi?"

"Lão đại và Jiaowen lão đại đang ở hoa viên phía sau".

Jiaowen đến tận nơi này? Xem ra vụ Tề Mặc mất tích ở trên biển làm kinh động không ít người. Cô gật đầu ra hiệu người đàn ông tóc vàng dẫn cô đi ra hoa viên phía sau. Ngoài tòa nhà chính, Ly Tâm chưa bao giờ nghe nói Tề Mặc ở vườn hoa nên cô cảm thấy rất hiếu kỳ và mới mẻ.

"Tề, anh quả là dũng mãnh, không hổ danh là thần tượng của tôi". Từ xa xa Ly Tâm đã nghe thấy giọng nói mang ba phần châm chọc bảy phần chân thực của Jiaowen.

Đi qua góc hành lang, Ly Tâm hơi sững sờ khi chứng kiến cảnh tượng ở phía trước. Lúc này ánh nắng chan hòa


Polaroid