từ việc thoát khỏi nguy khốn. Ở Tề Gia từ này được sử dụng nhiều nhất nên không còn mới mẻ. Mặc dù biến cố vừa rồi tương đối nguy hiểm hơn hoàn cảnh trước đây nhưng không đến nỗi khiến họ vui vẻ như vậy. Họ còn có hứng thú trêu chọc cô chứng tỏ không phải chuyện nhỏ. Đối với đám Tề Mặc, Ly Tâm tin chỉ liên quan đến Lam Bang mới có hiệu quả như vậy.
"Thông minh". Jiaowen vỗ tay khen ngợi khi thấy Ly Tâm đoán đúng.
"Lam Bang bị tiêu diệt rồi sao?" Ly Tâm liền ngồi thẳng người, nhìn Jiaowen bằng ánh mắt kinh ngạc.
Jiaowen đen mặt trừng mắt với Ly Tâm, Lập Hộ ngồi bên cạnh cười ha hả: "Cô nghĩ Lam Bang là con mèo tam thể, nói tiêu diệt là tiêu diệt sao? Cô đánh giá thấp gia tộc có lịch sử trăm năm như Lam Bang quá đấy".
Ly Tâm lấy lại vẻ mặt bình thản, cô giơ tay bóp nhẹ mi tâm: "Tôi cũng biết mà, nếu có chuyện dễ dàng tiêu diệt như vậy thì các anh cũng chẳng đến nỗi đấu đi đấu lại bao nhiêu năm. Chỉ là các anh tỏ ra vui mừng quá đáng nên tôi tưởng xuất hiện kỳ tích".
"Kỳ tích? Trên đời này không có kỳ tích". Tề Mặc cất giọng nhàn nhạt.
"Trong mấy ngày lão đại đi biển, Jiaowen lão đại đã bắt tay với Phương Gia tiêu diệt gia tộc William thuộc phái Lam Bang". Bạch Ưng vừa vặn đi tới, anh ta mang đồ ăn tới đặt xuống trước mặt Tề Mặc và cất giọng bình thản.
Ly Tâm mới gia nhập Tề Gia không bao lâu, tuy Tề Mặc đã bắt cô tìm hiểu về cách vận hành và quản lý Tề Gia cũng như tìm hiểu về đối thủ của Tề Gia nhưng Ly Tâm vẫn chưa thể nắm bắt toàn bộ. Nghe Bạch Ưng nói vậy, Ly Tâm nhất thời không hiểu việc tiêu diệt gia tộc William có tác dụng gì với Tề Gia? Bọn họ chỉ là một gia tộc trực thuộc, đâu đến nỗi khiến mấy người đàn ông vui đến mức này?
Thấy Ly Tâm nhìn mình bằng ánh mắt dò hỏi, Jiaowen lập tức quay sang Tề Mặc: "Tề, cô bé này cần phải dạy bảo thêm".
Ly Tâm bĩu môi với Jiaowen. Cô còn chưa mở miệng, giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc cất lên: "Đúng".
Ly Tâm quay đầu trừng mắt với Tề Mặc: "Lão đại"
Tề Mặc giơ tay vuốt tóc Ly Tâm: "Những điều cần thiết thì phải học hỏi thêm". Ngữ khí của hắn tuy bình thản nhưng mang sức mạnh không thể phản bác. Ly Tâm so vai rụt cổ, tay chống cằm quắc mắt nhìn Jiaowen.
Hồng Ưng lắc đầu: "Nếu có người tiêu diệt thực lực của Jiaowen lão đại, cô thử nói xem sẽ ảnh hưởng đến Tề Gia như thế nào?"
Vừa nghe câu này Ly Tâm liền sáng mắt cười nhếch mép, Jiaowen ở bên cạnh sa sầm mặt: "Tôi không phải trực thuộc Tề Gia. Còn nữa, đừng so sánh gia tộc William với tôi, bọn họ không có tư cách đó".
"Tôi chỉ là lấy ví dụ". Hồng Ưng không bận tâm đến sự tức giận của Jiaowen, dù sao Jiaowen cũng chẳng làm gì anh ta.
Ly Tâm lập tức hiểu ra vấn đề, quá trình như thế nào không quan trọng, quan trọng là kết quả. Hiếm khi bắt gặp đám Hồng Ưng vui vẻ như vậy, cô cũng cảm thấy vui lây.
"Bây giờ Lam Bang người ngã ngựa đổ, có gan giao tranh thì phải có bản lĩnh chịu đựng". Jiaowen uống một hớp rượu, an nhàn ngửa cổ đón ánh nắng mặt trời.
Ly Tâm quan sát Jiaowen vừa ăn sáng vừa uống rượu, cô đột nhiên nhớ ra hình như Tề Mặc không bao giờ uống rượu. Kể từ lúc đi theo Tề Mặc, cô chưa thấy hắn uống một giọt rượu nào, đúng là người đàn ông biết giữ mình.
Tề Mặc ngồi ở bên cạnh không nhìn rõ vẻ mặt của Ly Tâm, Jiaowen ở phía đối diện không bỏ sót một sắc thái nào. Anh ta nở nụ cười tao nhã: "Uống rượu dễ làm hỏng việc, Tề không bao giờ dính vào thứ có thể ảnh hưởng đến phán đoán của anh ấy. Hy vọng cô sau này cũng đừng giống như rượu, dù rất thu hút nhưng cuối cùng cũng bị bỏ đi".
Ly Tâm nghe vậy bất giác nhăn mặt, ánh mắt Jiaowen lóe lên một tia thâm trầm. Đám Hồng Ưng và Bạch Ưng cũng thay đổi sắc mặt. Dù bọn họ không nhìn cô nhưng Ly Tâm biết bọn họ đang chờ câu trả lời của cô.
Ý tứ của Jiaowen rất rõ ràng, nếu một ngày nào đó cô ảnh hưởng đến sự phán đoán của Tề Mặc thì cũng là lúc cô sẽ biến mất khỏi thế giới này. Tề Mặc ngồi ở vị trí trên cao, trong tay hắn nắm sự sinh tử của biết bao con người, phán đoán và quyết sách của hắn không cho phép xuất hiện sai sót.
Ly Tâm trầm mặc một vài giây, cô còn chưa lên tiếng, Tề Mặc đột nhiên giơ tay giữ chặt đầu cô và cất giọng lạnh lùng: "Đây là chuyện riêng của tôi, Jiaowen, anh đã vượt quá giới hạn rồi, hôm nay tôi không muốn nổi nóng với anh". Ngữ điệu của hắn vẫn bình thường nhưng Jiaowen và đám Hồng Ưng nghe ra nộ khí trong đó.
Jiaowen không mở miệng. Đám Hồng Ưng và Bạch Ưng đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ cũng chỉ là muốn nhắc nhở Ly Tâm, nếu một ngày nào đó xuất hiện tình thế lưỡng nan, Tề Mặc không thể hạ thủ thì cô hãy tự mình ra tay. Tuy khả năng xảy ra chuyện này vô cùng nhỏ nhưng nhỏ không có nghĩa là không tồn tại.
Ly Tâm thong thả cầm ly rượu từ tay Jiaowen. Cô nhìn chăm chú ly rượu vang đỏ rực sóng sánh, khóe miệng cong lên thành nụ cười: "Không".
Ly Tâm hiểu ý của Jiaowen. Ở trong phim ảnh, những người đàn bà của các ông trùm khi rơi vào tay kẻ thù thì chỉ có hai kết quả, một là đầu hàng, hai là chết một cách oanh liệt để bảo vệ sự tự tôn. Nhưng cho đến giờ phút này, bao nhiêu nguy hiểm đều do Tề Mặc mang đến cho cô chứ không phải cô tạ
