Insane
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327550

Bình chọn: 7.5.00/10/755 lượt.

iến thời gian quay ngược, tôi sẽ suy nghĩ lại".

Tuấn Kỷ cười gượng, anh ta cũng chỉ là nói đùa mà thôi, anh ta biết không còn cách nào xen vào giữa hai người bọn họ. Hơn nữa thái độ của Tề Mặc với anh ta là rất lạnh nhạt và không khách sáo, Tuấn Kỷ hiểu rõ, một khi anh ta giở trò với Ly Tâm thì ngày đó cũng là ngày tàn đời của anh ta, về điểm này Tuấn Kỷ không cần nghi ngờ.

"Được rồi, tôi không nói đùa nữa, tôi đợi cô ra đây chỉ là muốn nói với cô một câu, thân phận hiện tại của cô ở Tề Gia vẫn chưa chắc chắn lắm. Nếu cô đã thích Tề lão đại thì đừng để mình chịu thiệt, hoặc là làm Tề phu nhân danh chính ngôn thuận, hoặc là làm tốt bổn phận của một thuộc hạ, chứ vị trí không cao không thấp như bây giờ chẳng phải điều tốt lành". Tuấn Kỷ nói bằng một giọng vô cùng nghiêm túc.

Ly Tâm cau mày không lên tiếng, Tuấn Kỷ nói tiếp: "Tôi biết có lẽ cô chưa nghĩ đến chuyện này, cũng không có ai đề cập với cô. Hiện thực rất phũ phàng, tuy Tề lão đại có ý với cô nhưng giữa phu nhân và tình nhân tồn tại sự khác biệt về bản chất, cô phải biết nắm bắt chừng mực mới được".

Tuấn Kỷ vừa dứt lời, Tú Thủy thì thầm vào tai Ly Tâm: "Chị cũng muốn nói với em những điều này, bây giờ em chỉ có một thân một mình ở Tề Gia, bên cạnh em không có ai giúp đỡ mà chỉ có thể dựa vào sự ưu ái của Tề lão đại. Nhưng em nên biết sống ở gia tộc hào môn, chỉ có tình cảm là không đủ, có bản lĩnh cũng không đủ, hào môn có phương thức sinh tồn của hào môn. Dù Tề lão đại có yêu chiều em đến mấy, em cũng không thể thiếu thân phận và địa vị. Chị biết người của Tề Gia chắc chắn sẽ không nói với em những chuyện này, vì dù sao họ cũng trung thành với Tề lão đại chứ không phải em.

Với thân phận của em bây giờ, dù em và Tề lão đại có tình cảm đến mức nào đi chăng nữa, người có địa vị cao hơn em trước sau gì cũng chèn ép em, giáo huấn em. Nhưng nếu em trở thành nữ chủ nhân của Tề Gia, sẽ không ai dám làm trái ý em, không ai dám động đến em.

Ly Tâm, câu nói này có vẻ đi ngược lại tính chất thần thánh của tình yêu, nhưng thực tế là thực tế, đặc biệt ở một gia tộc có lịch sử trăm năm như Tề Gia. Bọn họ càng coi trọng quy tắc và truyền thống hơn, vì vậy em đừng tin có tình yêu là có tất cả, nếu cần tranh đoạt thì em nhất định phải giành bằng được. Em đừng coi nhẹ những hư danh đó, có nó em mới có thể trấn áp tất cả mọi người".

Nói thật là Ly Tâm chưa bao giờ nghĩ đến những điều này, trong con mắt cô gia tộc trăm năm cũng chẳng khác gì người bình thường, chỉ là họ nhiều tiền và quyền lực hơn mà thôi. Nghe Tuấn Kỷ và Tú Thủy nói vậy, Ly Tâm trầm mặc không lên tiếng.

Tuấn Kỷ biết Ly Tâm là người thông minh, cô có thể hiểu ý của bọn họ mà không cần giải thích rõ ràng. Anh ta gật đầu: "Cô hãy cẩn thận, đừng để đám Hồng Ưng và Jiaowen đè đầu cưỡi cổ. Tuy tôi tin bọn họ chỉ cần trung thành với Tề Mặc thì sẽ không gây khó dễ cho cô, nhưng cô vẫn cứ nên cẩn thận".

Ly Tâm mỉm cười: "Tôi biết, mọi người không cần lo lắng. Tôi không phải là thần thánh cũng không phải phần tử thanh cao chú trọng hư danh. Tôi chỉ là người phàm tục, tật xấu của người phàm tục tôi đều có cả".

Tuấn Kỷ và Tú Thủy nghe nói vậy đều bật cười. Từ trước đến nay không ai nói với Ly Tâm nên cô không hiểu, một khi đả thông tư tưởng cho cô, phản ứng của cô nhanh hơn bất cứ người nào khác.

Ly Tâm nắm tay Tú Thủy nói nhỏ: "Sau này chị đừng qua lại với Tề Gia. Chị hãy bảo trọng, em không tiễn". Nói xong cô cười tươi với Tú Thủy, vẫy tay chào Tuấn Kỷ rồi quay người đi vào trong.

Tú Thủy nhắc lại câu nói của Ly Tâm với Tuấn Kỷ. Đám Tuấn Kỷ hiểu ý Ly Tâm, Tề Gia không phải người tốt, nếu dính đến Tề Gia chỉ e là cả đời này dây dưa không dứt ra được. Với những kẻ có thể tiêu diệt người khác bất cứ lúc nào như Tề Gia, tốt nhất nên vạch rõ ranh giới ngay từ đầu.

Ly Tâm có thể dính sâu vào Tề Gia là vì cô chỉ có một thân một mình, còn bọn họ có cả gia tộc ở phía sau. Đây là một hồi chuông cảnh tỉnh, nếu hợp tác với Tề Gia, sớm muộn gì gia tộc của bọn họ cũng sẽ bị Tề Gia thôn tính. Tuấn Kỷ, Ngô Sâm và Tiêu Vân đưa mắt nhìn nhau, bọn họ không nói thêm một lời nào đi thẳng về chiếc máy bay đã đậu sẵn ở phía trước.

"Em vui lắm sao?" Tề Mặc hỏi Ly Tâm khi thấy cô quay về với gương mặt mang sức sống của ngọn gió xuân.

Ly Tâm đi đến bên cạnh Tề Mặc gật đầu: "Vâng...Đây là gì vậy? Giấy mời?" Vừa nói Ly Tâm vừa cúi xuống nhìn tấm thiệp đỏ viền vàng trên bàn đá.

"Thiệp mời của gia tộc William? Jiaowen, chẳng phải anh đã tiêu diệt gia tộc William rồi sao, chuyện này là thế nào?". Ly Tâm không khỏi kinh ngạc khi thấy trên tấm thiệp đề gia tộc William.

Jiaowen cười híp mắt: "William là một gia tộc lớn có rất nhiều nhánh con, tôi làm sao có thể tiêu diệt hết. Tôi chỉ xóa sổ nhánh chính, cũng là nhánh đứng đầu hợp tác với Lam Bang. Có điều nhánh nào nắm quyền lực thì nhánh đó là nhánh chính, đây là chân lý vĩnh hằng".

"Họ có ý gì vậy? Đi xem động vật? Họ mời lão đại đi xem động vật, có nhầm lẫn gì không đấy?" Ly Tâm cau mày khi đọc nội dung ở bên trong.

Lập Hộ liền cười ha hả: "Động vật mà không phải động vật,