Pair of Vintage Old School Fru
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327102

Bình chọn: 9.5.00/10/710 lượt.

phóng như bay đến. Ly Tâm nhìn thấy người lái xe là Lập Hộ, cô liền quên phắt Tề Mặc, mở cửa xuống xe đi nhanh đến chiếc Ferrari.

Lập Hộ cười híp mắt với Ly Tâm: "Cô muốn chết hả?"

Ly Tâm lập tức nhớ ra Tề Mặc vẫn còn ngồi trên chiếc xe hỏng. Chỉ vì lo thoát thân mà cô quên béng mất ông chủ. Trời ạ, có phải cô muốn chết đến mức hồ đồ rồi không. Đầu óc Ly Tâm chưa kịp nghĩ ngợi, chân tay cô phản ứng cực nhanh. Cô bay người về chiếc xe hỏng, mở cửa cho Tề Mặc. Đối diện với gương mặt vô cùng khó coi của Tề Mặc, Ly Tâm chỉ còn biết cười hì hì.

"Rất tốt". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng pha lẫn nộ khí, khiến Ly Tâm thấy lạnh toát sống lưng.

Cô liền nắm lấy cánh tay Tề Mặc, đỡ hắn bước xuống xe. Ly Tâm cười giả lả: "Là lỗi của tôi, lỗi của tôi".

Nhìn gương mặt tươi cười lấy lòng của Ly Tâm, Tề Mặc hắng giọng: "Cô sai ở điểm nào?"

Ly Tâm cười nói: "Tôi quên mất mọi việc cũng phải lão đại là trên hết". Vừa nói cô vừa bám chặt cánh tay Tề Mặc đi về chiếc Ferrari của Lập Hộ. Mới đi hai bước, Ly Tâm đột nhiên nhớ ra Tề Mặc không đụng chạm đàn bà. Cô lập tức buông tay, nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt khó hiểu.

Tề Mặc ngồi lên xe Ferrari, đưa tay nắm chặt cánh tay Ly Tâm rồi kéo mạnh vào trong xe. Ly Tâm bị bàn tay cứng như thép của Tề Mặc lôi vào trong xe, quỳ dưới chân hắn. Vừa rồi ngực cô chạm mạnh vào đầu gối Tề Mặc nên bắt đầu đau nhức. Tuy nhiên, Ly Tâm hoảng đến mức không dám động đậy.

Tề Mặc không lên tiếng, Ly Tâm cũng không dám mở miệng. Cô quỳ úp người vào đùi Tề Mặc, cảm thấy bàn tay Tề Mặc đang giữ chặt lưng cô vuốt từ từ lên phía cổ. Bàn tay hắn không phải dịu dàng, cũng không tàn nhẫn mà toát ra mùi nguy hiểm, đến mức Ly Tâm có cảm giác dựng tóc gáy.

Ly Tâm hiểu rõ. Tề Mặc bắt cô tự nhận lỗi, cơ hội chỉ có một lần. Tề Mặc có thể cho cô một cơ hội, Ly Tâm không biết nên tỏ ra biết ơn hắn hay bộ dạng nào khác.

"Tề lão đại! Chuyện là thế này...Tôi không phải không nghe lệnh anh, mà tôi đi tìm chứng cứ giúp anh. Anh động đến địa bàn của Lam Bang...thì khó ăn nói với giới hắc đạo. Tuy anh không sợ, nhưng phá bỏ quy tắc thì không hay lắm...Đây là tôi nghĩ cho anh mà thôi".

Ly Tâm than thầm trong lòng, đúng là không gì có thể che dấu Tề Mặc. Tuy nhiên từ trước đến nay, sở trường của cô là hóa nặng thành nhẹ, hóa nhẹ thành không.

Tề Mặc hừm một tiếng, vặn mạnh cổ tay Ly Tâm, khiến cô đau điếng người. Trên tay cô là chiếc áo của hắn, vệt máu đỏ nổi rõ trên áo. Ly Tâm khóc thầm, là máu của người phụ nữ cô cứu ra từ phòng tra tấn. Vừa rồi do vội quá nên Ly Tâm quên mất. Gương mặt Tề Mặc càng lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén của hắn muốn xuyên thủng người Ly Tâm: "Từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ người nói dối tôi bảo toàn mạng sống".

Nghe giọng nói đầy nguy hiểm của Tề Mặc, cổ tay lại bị hắn vặn mạnh đến mức sắp gẫy rời, Ly Tâm biết cô đã phạm phải kị húy của Tề Mặc. Sát khí tỏa ra từ người hắn khiến Ly Tâm không thở nổi, cô vội vàng hét lớn: "Tôi không nói dối anh. Thật đấy...Á...".

Sắc mặc của Tề Mặc ngày càng khó coi. Hắn bẻ hai tay Ly Tâm ra đằng sau, giọng nói đầy tức giận: "Tôi hỏi một lần nữa".

Ly Tâm đau đến mức nước mắt trào ra. Cô thở dốc: "Đừng vặn nữa, đừng vặn nữa. Tay tôi gãy rồi".

"Cô còn không nói thật. Lão ghét ghét nhất là bị lừa dối. Nếu cô muốn sống thì mau khai ra ban nãy cô đi đâu làm gì?". Qua kính chiếu hậu, Hoàng Ưng nhìn thấy gương mặt đầy nộ khí của Tề Mặc và tiếng kêu đau đớn của Ly Tâm, anh ta không đành lòng nói cho Ly Tâm biết nguyên nhân Tề Mặc giận dữ.

Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Ai cho chú nhiều lời".

Hoàng Ưng vội giải thích: "Tôi nghe giọng cô ấy lạc hẳn đi. Cô ấy còn đang bị thương, không chịu nổi sức mạnh của lão đại. Xin lão đại hãy để cô ta nói xem, rốt cuộc cô ta đi đâu. Nếu cô ta thật sự làm chuyện có lỗi với chúng ta. Lão đại, đến lúc đó không cần lão đại ra tay, Hoàng Ưng tôi cũng sẽ không tha cho cô ta".

Lập Hộ mở miệng: "Còn không mau nói. Cô thật sự muốn chọc tức lão đại phải không? Sự thực thế nào thì nói như thế, chúng tôi có ăn thịt cô đâu".

Bọn họ biết Ly Tâm sẽ không làm chuyện có lỗi với bọn họ, tin chắc Tề Mặc hiểu rõ điều đó hơn ai hết, nếu không lão đại đã giết cô từ lâu. Lời nói dối của Ly Tâm không thể qua mắt bất cứ ai. Trên đời này Tề Mặc lại ghét nhất người nào nói dối hắn. Làm sai thì nhận lỗi, đáng bị phạt thì chịu phạt, Tề Gia có quy tắc của Tề Gia, Tề Mặc tuyệt đối không tàn nhẫn với người của hắn. Tuy nhiên nếu có kẻ dám lừa dối hắn, thì người đó chỉ còn con đường chết. Bây giờ Tề Mặc còn chưa ra tay với Ly Tâm, chứng tỏ hắn đã đặc biệt nể tình. Ly Tâm còn không khai ra sự thật thì không người nào ở đây có thể cứu cô thoát chết.

Tề Mặc im lặng, giật mạnh hai tay Ly Tâm đang bị hắn giữ chặt ở đằng sau: "Có nói không?"

"Tôi nói, tôi nói". Ly Tâm dù ngốc đến mấy cũng không thể không hiểu ý của Hoàng Ưng và Lập Hộ. Nguyên nhân khiến Tề Mặc giận dữ chỉ là do cô không chịu nói thật. Ly Tâm quyết định khai hết mọi chuyện. Trên thực tế, Ly Tâm nghĩ việc cô làm không phải quá nghiêm trọng. Chỉ có điều, Ly Tâm không ngờ Tề Mặc lại có phản ứng mạnh n